Thương Thôi Đừng Yêu
Tôi viết về câu chuyện của mình. Viết về người con trai tôi xem là tất cả, không biết sau này ra sao nhưng bây giờ là thế... VPL…
Tôi viết về câu chuyện của mình. Viết về người con trai tôi xem là tất cả, không biết sau này ra sao nhưng bây giờ là thế... VPL…
Đã bao giờ các bạn nghĩ nếu như Lucy hút bởi lỗ đen và mang đến nơi ở của Phan Quân.Cô sẽ làm gì tại nơi này?Làm thế nào trở về hội? Một người là ông trùm, một người là thiếu gia ăn chơi, một người là bác sĩ tâm lí. Lucy liệu có bị công an để ý?Tất cả đều có ở đqaykết hợp phim việt nam of fairy tai. mong ủng hộ…
Cậu chỉ muốn được quan tâm thôi mà , sao hắn lại nổi đóa lên chứ . Cậu buồn bực bỏ nhà đi , rời xa hắn , càng xa càng tốt…
Nếu cậu thích,thì mình cùng nhau lang thang…
Là tổng hợp những đoản văn mình viết về hai đứa.…
Nơi lưu trữ những cảm xúc bất chợt...Chúng ta ai rồi cũng có những lúc tâm trạng thất thường, những lúc cảm thấy thất bại, trong tình yêu, trong cuộc sống...Đôi khi bản thân sẽ rất mệt mỏi, nhưng cũng đôi khi một lần buông thả, là một lần cho bản thân cơ hội để đứng dậy lần nữa...…
À thì, tại thấy ai cũng làm nên mình cũng muốn thử. Mình tuyển tất cả nhé! Sau khi đủ mem mình sẽ viết ra 1 câu chuyện về các memP/S: mong là được ủng hộ ^•^…
"này Bill tỉnh dậy đi ngươi ngủ lâu lắm rồi đấy."…
Đôi khi hạnh phúc của một cuộc đời thật ngắn ngủi. Khi con người ta cảm nhận được hơi ấm của hai tiếng "hạnh phúc", như một giấc mơ, nó biến mất và trả lại chỉ còn là bóng đêm. Giấc mơ sau cùng cũng chỉ là những gì mà người ta hằng ao ước.Càng lớn lên, con người ta càng phải nhìn vào thực tế nhiều hơn và thôi đi những mơ mộng của mình. Giấc mơ cũng vì thế mà trở nên thật xa vời. Người ta quên đi cách mình từng mơ mộng, từng ao ước, từng cười đùa và hạnh phúc. Còn lại là gì, chút mong manh của những tia sáng leo lét trong một màn đêm vô tận, hay là một trái tim trở nên chai sạn bởi cảm xúc. Cho đến một ngày, khi chợt tỉnh giấc, người ta hoàn toàn mất đi khái niệm về một giấc mơ. Không còn mục đích, không còn khao khát, chỉ còn một mình lẻ loi giữa cõi đời vô hạn, hay lạc vào một vùng đất vĩnh hằng tựa hồ như là bóng đêm.…
vô là biết…