EPIPHANY | Seulrene
Love Myself…
Love Myself…
Em bé dâu 🍓 và anh chàng rapper sao hạng A 🎤…
Xem đi rồi biết :3 Ai xem truyện tui, tui yêu người đó :>…
Câu chuyện ở cái bãi đậu xe này không giống như trong bộ phim đó, khác nhiều. Bởi vì người cha này không đi xe đạp, ông đi ô tô, có tài xế riêng. Ông không móc ra cây kẹo kéo hay là cái micro gì hết, mà là ông móc ra từng xấp, từng xấp đô la, đều là mệnh giá cao nhất.Ông cố nhét vào tay của cô, nhưng bị cô ném lại, là ném thẳng vào mặt như ném đi cái cục nợ của cuộc đời mình vậy. Khi ông vẫn chưa chịu buông tay, cô chụp lấy cái vỏ chai đang lăn lóc gần đó rồi thành thục mà đập vỡ nó, rồi kê sát vô cái cổ trắng ngần của mình mà gào lên, son đỏ dính răng, cuống họng như muốn tự xé: "Ông mà để tôi thấy bản mặt của ông thêm một lần nữa, thì chờ mà hốt xác của tôi đi."Cô gào lên, trào cả nước miếng, gương mặt trét son phấn rẻ tiền thì tái đi vì rượu hay vì giận, nhưng đôi mắt thì long đỏ lên sòng sọc. Người ngu nhất nhìn vào cũng biết là cô ấy sẽ làm thật đó.Rồi cô vẫn cầm cái mảnh chai đó, bước đi, không quay đầu lại. Dù là bóng đêm phía sau hay phía trước, cũng chẳng thể bằng cô, lạnh lùng như đêm nay.Trong góc sân chỉ còn người đàn ông trung niên, tay cầm xấp tiền, tiều tụy, đang tự đấm vào ngực mình thình thịch, thình thịch.Cô gái đó sai rồi, sai rõ ràng quá rồi, không nói tới chuyện nhà, chuyện riêng, chuyện cha con, chuyện quá khứ tương lai...chỉ nói tới việc có tiền đưa tận tay mà không chịu cầm thì đã là quá sai lầm rồi. Gái vũ trường, massage, bia ôm... mà bày đặt sang chảnh sĩ diện, cô không vì tiền thì cô khoe vú khoe mông, kề vai áp má, tuột quần cởi áo rờ hết thằng này tới thằng nọ…
Tác giả: TyhunTên fic: Thương Em Qua Giàn Thiên LýLá Diêu Bông hay hoa Thiên Lý quy chung lại vẫn xuất phát từ một câu truyện tình vốn dĩ đẹp đẽ. Ngày ấy lá Diêu Bông trong lòng tôi thật buồn nhưng khi có em rồi nó lại trở thành một tầng ý nghĩa khác một tình yêu mộng mơ, phiêu diêu. Khi đó lòng tôi lại thêm một đóa Thiên Lý nữa vì cõi lòng tôi muốn rằng dù ngàn vạn xa cách, dù thử thách gian nguy thì ta vẫn tìm được nhau vẫn yêu nhau như ngày đầu tiên.Designer Lune5/4/2023…
Bởi vì thích, nên tự nguyện khắc ghi.…
*Thể loại: Đam mỹ *Nhân vật : Ong Seong Woo đanh đá, học trưởng, đẹp trai lãng tử, 1m79 (thụ) Kang Daniel ăn chơi, bê bối, mặt dày, giỏi nhưng lười nên dở, luỵ vì tình, đẹp trai, trong nóng ngoài lạnh, 1m80( công )*Nội dung: Daniel theo đuổi Ong Seong Woo ở thời còn là học sinh, Daniel phải đi du học nên đến nhiều năm sau 2 người mới gặp lại bla bla bla các thứ, trong truyện vẫn sẽ chi tiết hơn nên ở đây mình sẽ không đề cập nhiều…
Lee Sunghwa và Jung Kiseok, họ có một mối quan hệ vô cùng khó hiểu.…
Ngày anh hạnh phúc nhất cũng là ngày buồn nhất của em…
Một câu chuyện ngắn nhẹ nhàng....…
còn yêu nhưng cách rời. - written on July 28th…
Oneshothọa sĩ và chàng thơ…
warning: textfic, lowercase, ooc (?)…
ngược nhiềungôn, đamH+…
______"Chú Win ơi, Tangie thích chú Win lắm!""Thích là phải cưới chú đấy nhé."______"Chú Win, chú Win""Bé nhỏ gọi gì chú?""Chú đẹp trai làm Tangie ngại thoi~"______"Winny Thanawin ngu ngốc, thế mà cũng tin đến tận bây giờ.""Yêu em là chuyện ngu nhất đời tôi rồi."______• CHUYỂN VER ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ• CV