smoke ; kookga.
còn yêu nhưng cách rời. - written on July 28th…
còn yêu nhưng cách rời. - written on July 28th…
ngược nhiềungôn, đamH+…
Một câu chuyện buồn…
Mình là fan của RV3 nên mình viết fic này về RV3. Truyện có yếu tố huấn văn và boylove, nếu bạn không thích có thể bỏ qua. Mong được các bạn ủng hộ.…
"Yể?đại ca nói bản thân được gửi một bức thư lạ sao?"Minseok ngồi cạnh Wangho,ánh mắt có chút bất ngờ,nhưng chưa kịp để Wangho đáp lại,em Nhanh nhảu nói tiếp:"Em cũng thế,bức thư bảo chúng ta đến nhà ga xe lửa phố Hellmet gần đó,tìm cột giữa số 3 3/4 và,phải có mặt vào rạng sáng thứ bảy...""Đêm nay tao với mày bỏ trốn đi"Wangho với ước mơ ấp ủ bao lâu là thoát khỏi gia đình chết tiệt này kiên định nắm chặt tay Minseok,không chút do dự.Tiếp?--------------------------Tất cả đều không có thật và không áp dụng lên con người thật ngoài đời,lấy cảm hứng và THAM KHẢO từ Harry Potter và Hogwart nên cũng không giống quá nhiều và thậm trí vài điểm rất khác.Các địa chỉ trong truyện đều là giả.Avw là Averwyn Cái tên "Averwyn" có nghĩa Aether->Ma lực + wyn(cổ ngữ:nơi chốn)=>nơi hội tụ ma lựcSpoiler chút: Lee Sanghyoek đã từng gặp Han Wangho…
𝕿𝖎𝖙𝖑𝖊: Clozapin & Kacchan 𝕬𝖚𝖙𝖍𝖔𝖗: Hồ Điệp Chi Phương𝕯𝖎𝖘𝖈𝖑𝖆𝖎𝖒𝖊𝖗: Truyện gốc và nhân vật trong truyện thuộc về tác giả, riêng nội dung truyện là của mình. Mọi hành vi sao chép, đăng tải truyện đi bất kỳ nơi khác không được sự cho phép của mình đều là hành động phải lên án.𝕻𝖆𝖎𝖗𝖎𝖓𝖌: IzuKatsu.𝖂𝖆𝖗𝖓𝖎𝖓𝖌𝖘: OOC, angst, hurt no comfort, SE, SE, SE.Khi nghe bản nhạc Can't Help Falling in Love (Cover by Alyssa Baker) tớ đã chợt nảy ra ý tưởng viết câu truyện này, vì thế, hy vọng các cậu sẽ tận hưởng bài hát tuyệt vời đó trong khi đọc truyện nhé!Giải thích tên truyện: Clozapin - tên một thuốc chống loạn thần, và Kacchan.Thực sự đây không phải một câu truyện vui vẻ đâu nha!…
Đề tài trinh thám lấy bối cảnh Việt Nam.Mã Vi Vi tốt nghiệp đại học danh tiếng bên Mỹ khoa tâm lý tội phạm. Cô vốn là người Hoa gốc Việt. Tốt nghiệp xong cô dự định về Trung Quốc lập nghiệp hoặc ở lại Mỹ làm cố vấn cho cảnh sát. Cuộc đời tưởng êm ả trôi qua cho đến một ngày một lá thư nặc danh gửi đến cô khơi gợi quá khứ đau khổ của cô hồi nhỏ còn sống ở Việt Nam. Cha mẹ cô chết một cách oan uổng. Cô cần phải tìm ra kẻ đó. Cô về Việt Nam để điều tra.…
Vô đọc đi rồi biết…
Giới thiệu: Tình yêu, không phải chuyện quan trọng nhất, nhưng người duy nhất trong đời lại chỉ có em. Tình yêu, không phải mãi mãi đơn giản, vững chắc, nhưng em là người duy nhất vĩnh viễn trong đời. Long Tĩnh, thân là người đứng đầu Long Môn trong bóng tối, bình thường trầm mặc ít nói, khuôn mặt lúc nào cũng lạnh lùng Nhưng nhất thời thấy được "sự vui vẻ" của anh, liền dễ dàng hù dọa mọi người đến rớt quai hàm Lần đầu tiên gặp mặt, anh nói, bọn họ một Long Tĩnh, một Bích Loa Xuân, quả thực là một cặp trời sinh Liền lập tức xác định Hàn Bích La đáng yêu! Nhưng đấng mày râu thẳng thắn như Long Tĩnh Chỉ biết vụng về dùng phương thức "Ra tay chứ không mở miệng", để đối mặt với cô gái yêu dấu của anh Lại không nghĩ rằng, "Làm" đã "Làm" đủ, Hàn Bích La thế nhưng lại không hề hiểu rõ tình yêu của anh. Trái lại chỉ muốn tránh anh càng xa càng tốt Hàn Bích La từ nhỏ không được cha mẹ thương yêu, vốn tưởng rằng sau khi có chồng chưa cưới là Long Tĩnh Thì có thể vĩnh viễn trở thành một cô gái hạnh phúc, nhưng một câu nói "Ai cũng có thể làm chồng" của Long Tĩnh Lại đẩy mạnh cô xuống vực sâu tuyệt vọng, khiến Hàn Bích La muốn yêu, nhưng lại mất đi dũng khí tiếp tục yêu Nhiều năm sau gặp lại, anh cư xử dịu dàng với cô, nhưng cô chỉ hờ hững với sự ràng buộc của anh Khiến cho cô vô cùng lúng túng, cô chỉ muốn nghe chính miệng anh nói yêu cô mà thôi Vì sao người đàn ông này"Tiếc lời nói như vàng", lại không muốn mở miệng?P/s: Truyện này là truyện không phải do mình sáng tác đâu nha!!! Mình đăng để cho mình dễ đọc,,,…
Je t'aime de tout mon coeurI love you with my heart-------------------------------------------Female Reader x Blue Lock only-------------------------------------------please read "Dekaijirius" before start another parts~debut: 01/01/2023…
Câu chuyện ở cái bãi đậu xe này không giống như trong bộ phim đó, khác nhiều. Bởi vì người cha này không đi xe đạp, ông đi ô tô, có tài xế riêng. Ông không móc ra cây kẹo kéo hay là cái micro gì hết, mà là ông móc ra từng xấp, từng xấp đô la, đều là mệnh giá cao nhất.Ông cố nhét vào tay của cô, nhưng bị cô ném lại, là ném thẳng vào mặt như ném đi cái cục nợ của cuộc đời mình vậy. Khi ông vẫn chưa chịu buông tay, cô chụp lấy cái vỏ chai đang lăn lóc gần đó rồi thành thục mà đập vỡ nó, rồi kê sát vô cái cổ trắng ngần của mình mà gào lên, son đỏ dính răng, cuống họng như muốn tự xé: "Ông mà để tôi thấy bản mặt của ông thêm một lần nữa, thì chờ mà hốt xác của tôi đi."Cô gào lên, trào cả nước miếng, gương mặt trét son phấn rẻ tiền thì tái đi vì rượu hay vì giận, nhưng đôi mắt thì long đỏ lên sòng sọc. Người ngu nhất nhìn vào cũng biết là cô ấy sẽ làm thật đó.Rồi cô vẫn cầm cái mảnh chai đó, bước đi, không quay đầu lại. Dù là bóng đêm phía sau hay phía trước, cũng chẳng thể bằng cô, lạnh lùng như đêm nay.Trong góc sân chỉ còn người đàn ông trung niên, tay cầm xấp tiền, tiều tụy, đang tự đấm vào ngực mình thình thịch, thình thịch.Cô gái đó sai rồi, sai rõ ràng quá rồi, không nói tới chuyện nhà, chuyện riêng, chuyện cha con, chuyện quá khứ tương lai...chỉ nói tới việc có tiền đưa tận tay mà không chịu cầm thì đã là quá sai lầm rồi. Gái vũ trường, massage, bia ôm... mà bày đặt sang chảnh sĩ diện, cô không vì tiền thì cô khoe vú khoe mông, kề vai áp má, tuột quần cởi áo rờ hết thằng này tới thằng nọ…
Câu chuyện kể về một mỗ nữ nào đó xui bị một tai nạn nhỏ mà xuyên qua quyển truyện cẩu huyết .............còn gì thì đọc mới biếtTruyện này là mới viết lần đầu tiên nên có hơi nhạt có gì mong m.n bỏ qua cho , đừng ném gạch đá ko nhà mình bể mất xây lại tốn tiền…
tác giả:Hải Thanh(tôi)…