💮Artbook Của Minh💮
Một cái ổ của tui để vẽ!Bấm đọc đi chờ gì nữa nèo ˓ ू༼ ்ͦ॔ཀ ்ͦ॓ू༽❤❤❤Bìa BÉ CACTUS MẤT DẠY của tui ạ…
Một cái ổ của tui để vẽ!Bấm đọc đi chờ gì nữa nèo ˓ ू༼ ்ͦ॔ཀ ்ͦ॓ू༽❤❤❤Bìa BÉ CACTUS MẤT DẠY của tui ạ…
*Author: Renka Ikkyu Blanca, xxxthienthannhoxxx*Credit bìa: Carlie*Warning: Đây không phải truyện loạn luân!!!Truyện được viết lại từ truyện cũ của mình là "Xin lỗi! Tất cả đều do sự an bày của số phận..." nên mấy bạn thấy quen cũng phải nhé.Truyện sẽ ngược tâm, lẫn sẽ buff nữ chính và một số Oc hơi nhiều. Nên bạn nào không thích xin mời đi nhé. Thêm nữa mình ship nhiều cặp Char hay Oc sẽ không vừa ý nhiều người. Nên nếu thấy lấn cấn thì cũng xin lượn giùm vì lười War lắm.Sườn và một số chi tiết vẫn như cũ nhưng plot lẫn văn phong mình sẽ viết lại hết.À tuy là tác phẩm Đồng nhân nhưng mình sẽ thay đổi nhiều mạch của tác giả. Nên ai thấy không ưng bụng thì xin mời đi dùm ạ.*Giới thiệu:" Đừng lo em ổn mà...Em sẽ vượt qua thôi dù mọi chuyện đều là sự an bài của số phận..."Đời người ít khi có một ai trọn vẹn mọi thứ. Nhưng dù không được trọn vẹn thì mình phải sống tiếp. Dù có khổ đau thì vẫn phải sống tiếp.Từ trước đến nay "hồng nhan" thường đi đôi với "bạc mệnh". Chữ "tài" đi với chữ "tai" một vần. Nhưng rồi dù là hồng nhan thì vẫn phải tự thân mình chống chọi lại với bão táp cuộc đời. Đâu "hồng nhan" nào cũng được một bờ vai vững chãi chở che bảo vệ. Nhất là khi số phận không ưu ái. Nhưng nếu số phận không ưu ái thì buộc lòng nữ nhân phải có bản lĩnh để vững vàng tiến về phía trước đương đầu với số mệnh.…
Author: loveheadPairing: Gyuya (Sunggyu x Hoya)Rating: R (Dành cho người trên 17 tuổi). Rating này không có nghĩa là fic diễn tả chi tiết cảnh H. Mình đặt rating này cho fic đơn giản vì mình nghĩ gần như những ai đang hoặc đã qua cái tuổi này mới có thể hiểu hết những gì mình muốn thể hiện qua câu chuyện.Disclaimer: Những nhân vật trong fic không thuộc về mình.Category: Romance. Chú ý: 1. Fic này mình lấy cảm hứng từ tiếng guitar điện và post-rock, nhưng càng viết lại càng phát hiện ra nó có thể bị ảnh hưởng từ một vài chi tiết trong truyện Rừng Na-uy của Haruki Murakami. Mình thật sự không dám nói rằng cái oneshot này tất cả đều do mình nghĩ ra, nhưng chắc chắn mình không đạo văn, bởi vì những điều mình đưa vào oneshot vốn tới từ những cảm xúc và trải nghiệm riêng của mình. Mà thật ra có lẽ cái oneshot này cũng chẳng bị ảnh hưởng từ Rừng Na-uy nhiều lắm đâu, vì trong những tác phẩm mình từng đọc thì những ý tưởng kiểu này không hiếm lắm. Chỉ có điều là, mình chỉ thật sự hiểu được chúng sau khi đọc Rừng Na-uy. Kết luận, mình hi vọng oneshot này không bị ảnh hưởng nặng bởi Rừng Na-uy như mình nghĩ, nhưng nói chung vẫn muốn cảnh báo trước cho chắc ăn.2. Post-rock là cái gì, có ăn được không? Post-rock đại khái là một loại nhạc sử dụng các nhạc cụ phổ biến trong nhạc rock, và thường không lời. Để tìm hiểu thêm và cũng để nghe nhạc trong khi viết nếu có nhu cầu (cực kì khuyến khích, vì mình xem loại nhạc này như là 1 phần chính thức của fic), hãy vào đây :3 (ấn play từ bài đầu tiên nhé): https://www.youtube.com/watch?v=6UlTJR9FY8Y…
Thể loại: ABO, ngọt sủng, thanh xuân vườn trường, tình đầu ngọt ngào.Nhân vật: Đinh Trình Hâm x Ngao Tử DậtGiới thiệu truyện:Giáo bá Nhất Trung sau ngày nghỉ cuối tuần bỗng phân hóa thành Omega rồi!!!Ngao Tử Dật: "Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy Omega bao giờ à?!"Bạn học Omega rụt rè đáp: "Omega có cấp bậc cao như cậu, tụi tui thực sự chưa từng thấy."Đám Alpha trước kia bị Ngao Tử Dật đánh: "Đệt??? Cậu ta thế mà lại phân hóa thành Omega?"...Omega Ngao Tử Dật phân hóa muộn, chưa kịp trang bị chút kiến thức sinh lý nào quay sang hỏi bạn cùng bàn: "Pheromone của cậu là mùi gì thế?"Bạn cùng bàn nọ: "..." Cậu đang đùa giỡn lưu manh à?Đinh Trình Hâm nhìn bạn cùng bàn của mình, cảm xúc hơi phức tạp....Ngao Tử Dật cảm nắng rồi, cậu phát hiện ra Alpha ngồi cùng bàn của mình thật con mẹ nó đẹp trai, pheromone của người ta cũng cực kỳ hợp gu mình.Ngao Tử Dật: "Pheromone của cậu thơm quá."Đinh Trình Hâm: "..." Lưu manh ở đâu ra vậy?!Đám côn đồ bị Ngao Tử Dật đánh trước khi cậu phân hóa tìm tới cửa, Ngao Tử Dật run rẩy trốn sau lưng Đinh Trình Hâm, túm tay áo anh nói: "Tôi sợ lắm..."Đinh Trình Hâm: "..." Tôi mà tin cậu thì tôi là cún con.Ngao Tử Dật: "Anh ơi... anh muốn thử cắn một miếng không?"Đinh Trình Hâm: "..."Răng nanh của Đinh Trình Hâm đâm vào tuyến thể của Ngao Tử Dật, anh dùng giọng điệu gần như dụ dỗ nói: "Bảo bối, em không có cơ hội để hối hận đâu."Thiết lập nhân vật: Thành thục ổn trọng chậm nhiệt A x giáo bá cục tính lúc yêu vào ngốc xít hay ngã cây O.Fanfic viết theo trí tưởng tượng của tác giả, không…
Kể ra thì mất vui, nói ra thì rối lắm. Tóm lại cứ đọc đi rồi biết!![Vì đây là truyện đầu tay của mình nên mọi người hãy cho mình xin ý kiến, hãy ủng hộ truyện của mình nka]…
"Bạn đã bao giờ có cảm giác đánh mất chính mình chưa?Ý tôi là ... bạn không biết chuyện gì đang xảy ra, bạn là ai và có ai nhìn thấy bạnTôi nghi ngờ việc có người hiểu được điều đó, bởi vì ngay cả tôi cũng không thểCảm giác của tôi là gì?Tôi đoán tôi đã bị mắc kẹtKhông ai có thể giúp tôi Không ai nhìn thấy tôi Chuyện gì xảy ra với tôi? "…
Cũng giống như phần trước nhé…
Convert: Vương ÂnLink: http://mtslash.me/Harry Hart | Galahad/Gary "Eggsy" Unwin. Ta nghiện Hartwin…
những tưởng chúng ta là mãi mãi, liệu rằng sau ngày đó, ta sẽ ra sao...…
Eunha P.O.Vdasar pria menyebalkan beraninya dia menyebutku gadis bodoh apa dia tidak tau aku sudah membuatnya susah-susah dan dia lakukan hanya mengkritik hasil kerja orang lain, apa dia sehebat itu eoh. ck aku saja meragukan nya. aku benar-benar membencinya dasar pria gila. dengar baik-baik kau tau aku lulusan di universitas terbaik di Jerman tidak mungkin hasil kerja ku seburuk yang kau katakan apa kau kira membuatnya semudah membalikan telapak tangan .argh.. aku bisa gila jika memikirkan pria menyebalkan itu. hiks.. hiks ..hiks coba saja ayah tidak menyuruh ku berkerja nasip ku tidak sesulit ini ditambah ayah mencabut hak miliku dan sekarang aku jadi tidak punya apa-apa, uang yang dikasih ayah pun semua habis dengan membeli apartemen. argh.. kenapa hidup ku sesial ini apa aku memang sebodoh itu eoh kenapa semua orang membenciku apa salah ku..Jimin P.O.Vitu memang kenyataannya bukan, kau itu hanya bisa menggerutu tidak jelas.melakukan begini saja tidak becus bagaimana kau bisa menjadi pemimpin perusahaan kalau membuat laporan saja tidak benar. dari sikap mu saja aku sudah tau jika kau gadis yang susah diatur, manja, suka membantah. semua sudah terbaca oleh ku. ahh aku dengar-dengar, tidak bukan di dengar lagi memang kenyataannya dia pernah kuliah dan lulus di UNIVERSITAT MANNHEIM di Jerman. jika aku mau mungkin saja aku sudah menertawakan nya. mana mungkin dia bisa lulus dengan otak seujung jari kelingking, jika gadis itu berada di hadapan ku aku pasti akan menyigungnya dengan kasar seperti menyebutkan GADIS BODOH itu memang pantas untuk dirinya yang sangat begitu ceroboh dalam bekerja. kenapa aku menerima gadis bodoh itu didalam perusahaanku, aku pikir dia gadis yang bisa diandalkan diperusahan ku tapi nyata nol besar malah kedatangannya membuat ku gila setengah mati ia hanya mempersulit perusahaan ku saja, laporan-laporan yang ia buat pun itu seperti anak SD. semua yang ia lakukan itu hanya membuat otakku pecah memikirkan kelakuan gadis bodoh itu.…
cô - kaze komachine, một trụ cột trong sát quỷ đoàn.trong trận chiến với muzan, cô không may bị giết chết bởi hắn. sau đó bị trói buộc với một hệ thống tự nhận mình là'hệ thống toàn năng.'nó rất toàn năng, cô thừa nhận điều ấy, nhưng nó lại thiểu năng một cách kỳ lạ.không--- cô không nói là nó ngu, mà là ngược lại, nó rất thông minh.------------ đấy là khi nó bật mode nghiêm túc lên thôi.và không may cho cô, khi lựa chọn thân thể, nó say no với mode nghiêm túc.cho nên, cái cơ thể này của cô nó tật vl =)))Disability, quá tật.________________kaze x np.cho ai chưa biết thì Disability là tật nhé =)))à kể cho này, nay tôi mới phát hiện truyện của mình bay sang zingtruyen đoá =)))…
"Ta có thể thấy rằng em đang cần một sự giúp đỡ, chó sói." Giọng nói trầm ấm và mượt mà như dòng chảy của caramel, dường như có một ma lực hấp dẫn thu hút Charlie khiến cậu cảm thấy tê rần. Cậu ngẩng đầu lên, và trước mặt cậu, là một chàng trai với mái tóc màu đồng óng ả, chiếc mặt nạ hình sư tử che một nửa dung mạo của anh. Đôi môi hồng nhếch lên một nụ cười cuốn hút, và anh một lần nữa dùng giọng nói quyến rũ đó."Ta chân thành xin lỗi vì cách hành xử không đứng đắn của ta, chó sói. Thật không ra dáng một quý ông, nhưng ta mong em hiểu. Gã hầu tước nhà Hope đó, ta thật lòng cảm thấy thật đáng tiếc khi một người như em lại phải lòng một gã trai thô lỗ như vậy."Charlie rời khỏi vòng tay của chàng trai, cậu cúi đầu, ẩn ý nói."Cảm ơn ngài đã giúp em, thưa quý ngài sư tử. Có điều, dường như ngài chưa đủ tinh ý để nhận ra được những gì em thật sự cảm nhận về ngài Hope.""Ồ, ta lại nghĩ khác đấy.""Dù sao đi nữa, em cũng không thể tiết lộ cho ngài biết được. Không có gì đảm bảo rằng ngài không phải bạn của ngài Hope. Hoặc thậm chí, ngài chính là gián điệp được ngài Hope cử.""..." Chàng trai với chiếc mặt nạ sư tử ngẩn người, ngắm nhìn cậu bé đầy thông thái trước mặt mình. "Em vẫn không thay đổi gì cả, chó sói của ta. Ta thậm chí còn chưa biết mặt em. Phải chi ta có thể tháo chiếc mặt nạ đó ra, và được chiêm ngưỡng viên ngọc quý dưới lớp hoá trang đó."Tuy nhiên, có một thứ cho dù Charlie có đeo mặt nạ hay không, anh vẫn có thể nhận ra được cậu.Đôi mắt màu thanh thiên sáng lấp lánh đ…
Ý tưởng về một người chiếm lấy một ví trí sâu sắc trong ký ức của ta nhưng không biết liệu có cơ hội gặp lại hay không, luôn khiến tôi xúc động. Tôi luôn bị thu hút bởi những câu chuyện như vậy, dù rằng khi nghĩ về nó, một nỗi buồn man mác sẽ bao trùm lấy tôi. Nỗi buồn đó luôn để lại cho tôi vô vàn cảm hứng, chỉ chực chờ một khoảng khắc đầu óc rảnh rỗi, tôi sẽ tưởng tượng ra đủ viễn cảnh, đủ câu chuyện. Ví dụ như là khi tôi đang lái xe, đang rửa bát, làm việc nhà,.. đó thường là lúc tôi bay bổng nhất. Nhưng tôi chưa bao giờ viết hết chúng ra, bởi chúng luôn mơ hồ, không nắn nót, không đầu đuôi. Cho đến một đêm cố gắng chìm vào giấc ngủ, tôi nhớ tới một câu chuyện dang dở mà thi thoảng tôi vẫn tưởng tượng tới khi đang lái xe trên đường từ chỗ dạy thêm về nhà. Lần này tôi sẽ nghĩ tiếp về nó với kỳ vọng rằng trí tưởng tượng ấy sẽ đi vào giấc mơ và cho tôi một trải nghiệm mơ mộng thực sự. Nhưng tôi bị kẹt lại ở giữa mơ và thực. Tôi ngủ nhưng nhận thức của tôi vẫn hiện hình rất rõ những hình ảnh tôi đang mường tượng ra, lần này câu chuyện ấy trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Tôi không muốn biến nó thành giấc mơ để rồi thức dậy và quên đi, tôi muốn viết chúng ra thành một câu chuyện, thành một truyện ngắn. Tôi mong rằng người đọc sẽ cảm nhận được những cảm xúc và hiểu được những hình ảnh mà tôi cố gắng truyền đạt lại. Tôi rất mong đọc được nhiều những góc nhìn khác nhau của độc giả, bởi đối với tôi, mỗi góc nhìn là một câu chuyện khác nhau được kể lại.…
Đừng để cái tên nó lừa :DCái tên chỉ đúng một chút thôi....chủ yếu lại là sự mất nết ý mèn..Ừ, đừng tin bất cứ lời nào. Lời trên cũng xạo lone đấy. _____Bản quyền thuộc về DMM & NitroplusPhần lớn là ATSM....(mỗi việc chui vào thủ phủ là đủ thấy rồi : D )Thể loại:....Fanfic chăng?T7 17/11/2018SYThuộc Season 1.…
hãy đắm chìm vào những bản tình ca ngọt ngào và sâu lắng, để được nghe về câu chuyện tình yêu của bạn lớn gemgem và bạn nhỏ fotfot 💖…
Title: - Paeony. - Có Năm Mươi Bông Hoa. Author: 1Ó1. Category: Random. Notes: Psychiatric Camp. Status: On - going. Sumary:Thế giới này thật tàn nhẫn. Ghế không hoàn hảo liền lấy kẻ thế vào. Ghi thù sinh hận đã bao lâu? Đến cuối cũng là một trong hàng vạn những câu chuyện thiếu hồn.Bị thiêu rụi dưới đống tro tàn. 'Xào xoạc' và thế, tất thảy lại xoay vào vòng xoáy của sự luân hồi.'Phù', thổi cây nến đi - Bắt đầu câu chuyện.…
Đây là câu chuyện theo phong cách instagram.Tất cả sẽ được dựa vào sự kiện có thật và chuyển thể có chút hư cấu nhưng dựa vào đời thường.Mình sẽ dùng các idol để có thể mang tính chất gần gũi hơn.…
Tôi cùng anh ấy bước vào lễ đường, bạc đầu giai lão.Tôi cùng anh ấy mười năm mặn nồng, sinh tử liền tâm......Tôi nợ một người hạnh phúc một đời.Tôi nợ một người bình yên một kiếp.…