Chỉ Cần Quay Đầu Lại
- " Chỉ vì em ko hiểu ý nguyện của tôi , cho nên vẫn luôn ghét bỏ tôi như thế có phải ko ? " Cô thẫn thờ im lặng , tâm nguyện của cậu là gì .... tôi chưa từng biết .…
- " Chỉ vì em ko hiểu ý nguyện của tôi , cho nên vẫn luôn ghét bỏ tôi như thế có phải ko ? " Cô thẫn thờ im lặng , tâm nguyện của cậu là gì .... tôi chưa từng biết .…
Tôi không biết, không biết gì nữa cả,Chỉ yêu nhiều là tôi biết mà thôi.…
Tập hợp các đoạn viết ngẫu hứng của 2 tác giả (tui, Gyo và em gái tui, Kin) về Chu Nhất Long và Bạch Vũ.Warning: RPS (ship người thật). Đôi lúc có thể hơi OOC không kiểm soát.Warning 2: Tui không phải dân chuyên viết lách gì đâu Ụ v U)/…
Author : Bạch Vũ.Những mẫu chuyện xuất phát từ cảm hứng nhất thời!…
Truyện đầu tiên của mình nên sẽ có sai sót và lời không đc hay. Mn có ý kiến cứ phát biểu cho mk rút kinh nghiệm 😊…
câu truyện nói về tình cảm của 7 chàng hoàng tử đối với yuzuki một cô bé... là con của tập đoàn seunl [ cô luôn trốn tránh ba mik vì cuộc sống rất chán nản.. nên cô đã tự hóa vịt để có thể ko bị ba phát hiện ] truyện hài hước vô cùng luôn á !!! chờ đón nhé…
Bộ này tui mới nghĩ ra heheh:))))Trong đây Sage of Truth có tên là Blueberry Milk, còn Truthless Recluse vẫn giữ nguyên không thay đổi.…
Tên khác: ....Tác giả: MotcuonsachvoviThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, SE, Tình cảm, NP, Cẩu huyết, Ngược luyến, Đô thị tình duyên, Hào môn thế gia, Hắc bang, Vườn trường, Mary Sue, Báo thù, Đa nhân cách, Đơn hướng yêu thầm, Kiếp trước kiếp này, Cường thủ hào đoạt, Thị giác nữ chủ. Giới thiệu: Đọc rồi biết. Không thích hãy lặng lẽ ra đi. Rất thích dùng từ Hán Việt.…
Đặt những Otp bạn muốn tôi làm vào đây😼Không làm những otp trong allisaĐừng đặt trúng Notp của tôi là được:D…
Written by zahann_26Beta by _thvie_Cover by Ahin_NiiUpdate: 17.2.2022🏞️…
bknbikkan…
Đối với anh sài gòn như thế nào.Đối với em sài gòn ra sao.Là nơi định mệnh bắt đầu nhưng có phải cũng là nơi kết thúc định mệnh.Anh và em liệu có cắt nhau rồi vạn lần đi xa 💜…
Nam chính: Cerlic Mars.Nữ Chính: Thẩm Ling Phương.Hai người của hai nền văn hoá khác nhau liệu họ có thể vượt qua những trắc trở của tình yêu để ở bên nhau đc hay ko?…
Tất cả truyện đều do tác giả tưởng tượng và không có thật, ko đăng vì mục đích kiếm tiền.…
Một dạng profile trá hình phỏng vấn = )…
Trải qua một ngày đan xen đủ loại cảm xúc vui buồn lẫn lộn, bạn nở một nụ cười thật tươi với mọi người. Khi màn đêm buông xuống, một mình trong bóng tối, tôi muốn hỏi: "Ngày hôm nay của cậu bạn thế nào?"…
Có thể sẽ dựa trên FT một xíu. Mong mọi người ủng hộ.Truyện này là truyện đầu tay, mong m.n thích.…
Nhật ký Bảo Trâm và câu chuyện về thanh xuân của tớ…
Chúng tôi cập nhật những thông tin về tài chính dựa trên các thông tin của VaytienAZ…
Tác giả: Huỳnh Ngân Hương; Cùng hệ liệt: Quán Trà Kỳ Lạ Nơi Góc Phố; Nội dung: "Hoàng hậu, người đi rồi vậy cung Phượng Xuân sau này phải làm sao?"Tiếng khóc thút thít của cung nữ vang lên trong cung điện trống vắng. Người phụ nữ mặc địch y đứng trước khung cửa khóa chậm rãi cúi đầu, hơi thở mỏng tưởng chừng như ngắt lúc nào chẳng hay."Ngươi nói xem, ta còn có thể gặp được cha và anh cả một lần nữa không nhỉ?" - Nàng chớp mi, ánh mắt dõi ra ngoài cung Phượng Xuân mà càng thêm vô vọng. Ánh sáng cuối đông thật yếu ớt, yếu tới mức chẳng đủ rọi vào trong gian phòng tăm tối này của nàng."Hoàng hậu, người là hy vọng cuối cùng của họ Bùi, người đi rồi làm sao trả thù được cho họ Bùi!" - Thanh Trúc quỳ sụp xuống sàn đất bụi bặm.Thục Tư khẽ bật cười tự giễu, nước mắt chầm chậm lăn xuống gò má hồng. Cả cuộc đời này, người nàng áy náy nhất chính là cha và anh cả. Đến những ngày cuối đời, tiếc nuối lớn nhất cũng là hai người họ. Họ Bùi có Bùi Thục Tư có lẽ chính là nỗi ô nhục lớn nhất. Xuống âm ti làm sao dám nhìn thẳng mắt họ đây?Bàn tay gầy guộc của nàng từ từ trượt khỏi khung cửa gỗ cũ kỹ, hàng mi dài cũng chậm rãi khép lại. Nàng xoay người, trút bỏ từng lớp địch y nặng nề, bờ môi khô tới tróc da lặng lẽ ngân nga câu hát: "Thuần Dương Thuận Từ hậu... Mụ ác hại Nguyên phi... Lệ Dương người ở lại, vắng một bóng người thương... Lệ ấm nhòa má ngọc, nào biết người nơi đâu..."Giọng cất lên càng lúc khàn rồi cuối cùng nghẹn lại nơi cổ họng.…