Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Một chút nhẹ nhàng, một chút ngọt ngàoNhiều chút tinh ranh, nhiều chút xấc xược...Đó là Hattori Yuta.Takahashi Rena ôm đầu phiền phức, má cô đỏ bừng lên. "Thằng ranh, biết điều một chút đi.""Tôi muốn chị làm người yêu tôi. Nếu chị gật đầu, tôi nhất định sẽ biết điều hơn.""..."Ah, cứ như thế này thì cậu ta sẽ có được mọi thứ mà cậu ta muốn mất!…
Tôi dường như nghe được một bản nhạc cổ điển du dương ngay trước mắt. Không khí lạnh dường như bóp ngạt trái tim cùng tâm hồn tôi lúc này, khiến hô hấp của tôi khó khăn hơn bao giờ hết. Tại bờ Hồ Brienz, một cô gái nhỏ bé xuất hiện giữa khung cảnh rộng lớn. Với thân hình mảnh khảnh, bàn tay được bao phủ bởi đôi găng màu mơ vàng, vì cái khắc nghiệt tại nhiệt độ nơi đây mà hai má em đỏ hồng, đôi mắt ươn ướt nhìn vào khoảng không tĩnh lặng đằng xa. Bất chợt, tôi sững người khi nghe em lên tiếng, giọng nói nhỏ nhẹ, hơi run run: " Được nhìn thấy khung cảnh như vậy, tớ cảm thấy cuộc đời này, sống không hề hối tiếc chút nào." Rồi em quay sang nhìn tôi, mỉm cười thật dịu dàng.…
// Đến khi cái chết chia lìa đôi ta // ( Till death tear us apart ) Cho đến ngày mà cái chết ngăn em với sự sống. Những dòng bút kí ngắn ngắn ngủn để lại Lưu giữ những gì của em, thuộc về em, và là chính em Dù nó bi quan, đầy chán chường và những trách móc linh tinh - Cẩn Du…
"Những buổi chiều hè oi ả của mười năm về trước, con ngõ nhỏ dẫn vào khu tập thể cũ kỹ luôn rộn rã tiếng cười của hai đứa trẻ. Thành Nguyên, thằng nhóc tinh nghịch với mái tóc cắt ngắn ngủn, thường bày đủ trò nghịch ngợm, từ đá bóng đến bắn bi. Bên cạnh cậu luôn là Hạ An, cô bé có đôi mắt to tròn và nụ cười hiền dịu, dù đôi khi bị Nguyên kéo vào những trò chơi không mấy "nữ tính". [...] "Tớ sẽ nhớ cậu," cuối cùng An khẽ nói, giọng nghẹn lại. Nguyên cúi đầu, nắm chặt viên đá cuội mà An vừa tặng cậu. "Tớ cũng sẽ nhớ cậu lắm." Ngày Nguyên chuyển đi, An đã đứng ở đầu ngõ vẫy tay cho đến khi chiếc xe chở đồ khuất hẳn. Viên đá cuội vẫn nằm trong túi áo Nguyên, một kỷ vật nhỏ bé nhưng chứa đựng cả một trời tuổi thơ tươi đẹp. [...] Ngày hôm đó... Cô bạn có mái tóc đen dài ngang lưng, được buộc gọn gàng. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt to tròn đen láy đang nhìn cậu với vẻ hơi ngạc nhiên. "Xin lỗi... tớ ngồi ở đây được không?" Giọng nói nhẹ nhàng vang lên. [...]…
Tôi gặp cô ấy vào một buổi chiều thu như thế. Chỉ là vô tình. Cô đứng ở trạm xe buýt, mặc áo khoác mỏng, tóc dài buộc hờ. Không có gì quá đặc biệt, nhưng khi cô quay sang nhìn tôi, tôi lại thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Có thể là do gió lạnh, hoặc cũng có thể là do tôi hay nghĩ nhiều. Chúng tôi nói chuyện rất ít. Chỉ vài câu hỏi vu vơ về tuyến xe, về thời tiết, rồi cùng cười vì một chuyện gì đó rất nhỏ. Nhưng không hiểu sao, tôi lại nhớ rất lâu. Có những người bước qua đời mình rất nhanh, nhưng để lại cảm giác rất sâu, dù chẳng làm gì to tát. Những ngày sau đó, tôi thường đi bộ nhiều hơn. Tôi cố tình đi qua những con phố có nhiều cây, qua những quán cà phê cũ, qua nơi tôi đã gặp cô. Tôi không chắc mình mong chờ điều gì, chỉ biết là mỗi chiều thu trôi qua đều mang theo một cảm giác vừa buồn vừa đẹp. Thủ đô lúc này thật lạ, ban ngày thì đông đúc, nhưng tối đến lại dịu dàng. Ánh đèn vàng trải dài trên vỉa hè, tiếng lá khô bị giẫm dưới chân nghe rất khẽ. Tôi đi một mình, nhưng không thấy cô đơn lắm. Có lẽ vì mùa thu làm người ta dễ chấp nhận những khoảng trống trong lòng hơn. Rồi một hôm, tôi lại gặp cô. Vẫn ở con phố đó, vẫn gió thu mát nhẹ. Lần này chúng tôi ngồi xuống nói chuyện lâu hơn. Cô kể vài điều về cuộc sống, về những mệt mỏi rất bình thường. Tôi nghe, không biết phải an ủi thế nào, chỉ gật đầu. Nhưng cô cười, nói rằng chỉ cần có người nghe là đủ.Mùa thu rồi cũng sẽ qua. Tôi biết điều đó. Lá sẽ rụng hết, gió sẽ lạnh hơn, và thành phố sẽ lại vội vàng như cũ. Tôi và cô c…
-Loài thằn lằn hay nhỉ, khi đối diện với nguy hiểm lại tự vứt bỏ đuôi của mình-Ừ, khi đó thì dù chỉ là tia hy vọng mong manh cũng cố gắng mà bám vào-Vậy ...sao chúng ta vẫn ngồi yên ?- ...Bởi họ không chỉ nắm lấy đuôi ta...…
Để tôi kể bạn nghe về thời thanh xuân rực rỡ có tôi và có cậu - người bạn từng thân nhất của tôi1 phần tôi không cách nào quên, ngây ngô, khờ dạiNgắn thôi, 2 năm điên cuồng ấy 《14 • 9 • 18》…
Xin chào mọi người đây là lần đầu mình viết truyện nếu có sai sót mong mọi người bỏ qua nhé. Trong truyện mình sẽ gọi Nguyễn Hoàng Triệu Băng là nó, Phan Đình Đình - nhỏ, Trần Thanh Phong - hắn, Nguyễn Hoàng Gia Hy - anhCòn mấy bạn muốn biết cốt truyện ra sau thì đọc truyện nhé :))Mọi người có thể cmt góp ý cho mình :))…
Thanh xuân là khoảng thời gian đẹp đẽ nhất của đời người . Nhưng mấy ai thực sự cảm thấy thanh xuân của mình đi qua một cách bình yên nhất. Thanh xuân còn nợ tôi. Hay Tôi còn nợ thanh xuân .…
Truyện là đam mỹ nên những ai kì thị làm ơn đừng click vào!***Tác giả: Tiểu Lục VânSố chương: 45 chương Tình trạng: Chưa hoàn***Thể loại: Đam mỹ, có H, boyxboy, BL, hiện đại, 1x1.Ôn nhu phúc hắc công x Tiểu mỹ dâm đãng thụ Phó Trực x Bách Hoàn***Mong mọi người ủng hộ ạ! Cảm ơn mọi người nhiều! :3…
"Em là tia nắng chói chang xé toạc màn sương mù dày đặc trong lòng tôi. Kể từ lúc em xuất hiện cuộc đời tôi đột ngột xoay chuyển 360°.Em là lí do duy nhất khiến tôi mở lòng mình sau nhiều năm đóng chặt. Có em trên thế giới làm tôi thấy yêu thế giới này hơn, càng trân quý vì nó đã cho tôi gặp được em.Gọi em là 7 hằng đẳng thức bởi vì em đáng nhớ. Gửi em, người tôi thương nhất! Trương Bảo Anh"…
_ Tác phẩm : Tao thích mày !!!! Ok ???_ Author : Là ta chứ ai_ Thể loại : Tình cảm, học đường, hài hướcP/s : đây là couple mà e iu thik nên sau này có lẽ sẽ có nhìu truỵn về couple này ạ…