Giáng sinh năm ấy
Quay đầu…
Quay đầu…
Đây chỉ là thông tin về Anime nha !!…
Một câu chuyện tình cảm như bao câu chuyện khác. Một cậu học sinh 16 tuổi đang học cách yêu và khát khao được yêu. Những câu chuyện xung quanh cậu và người yêu khiến chính tác giả cũng phải ngạc nhiên :-0. Cũng đọc và cảm nhận nha :) *[email protected]* m0j ng doc xog nho cm cho au nha.…
Đây là thuộc thể loại truyện ngắn , tự sự , về một ngày hay những cảm xúc thoáng qua…
Mỗi thời điểm của mỗi người đều có một đối tượng khác nhau để yêu. Khi còn bé thì lại muốn một người đẹp, nhắn tin với mình mỗi ngày, la cà mọi nơi với mình nhưng khi lớn lên thì lại từ bỏ những hình tượng đó và muốn chạm đến một người trưởng thành, cho mình sự chắc chắn trong tình yêu, một nơi "bình yên" nhất của mình khi về đến nhà. Vậy rốt cuộc sau khoảng thời gian chật vật giữa những tiêu chuẩn của bản thân, đâu mới là người phù hợp nhất với mình? Tụi mình thật sự, đã ổn đến mức nào?…
დ Tên truyện : [Zhihu] Sau Khi Trùng Sinh Ta Giúp Phu Quân Lên Ngôi Hoàng Đế.დ Tác giả : Tiểu Thập Yდ Edit : Aryaდ Thể loại : Ngôn tình, Đoản văn, Cổ đại, Cung đình hầu tước, Cung đấu, Trọng sinh,...დ Độ dài : 06 phần (05 chính văn + 01 phiên ngoại).დ Tình trạng bản gốc : Đã hoàn thành [Full].დ Tình trạng bản chuyển ver : Đang tiến hành [On-going].დ Nguồn : Phong Hành Lâu - 封衡楼…
Tôi là một người hay quên như những người khác, nên tôi thường viết để lưu giữ kí ức. "Viết cho chàng trai Anh Quốc của tôi" thuộc chuyên mục [Những chàng trai...], là tản văn, hay hồi kí, hay cái gì đại loại thế (tôi mù văn học anw) viết về chuyện đi Prom ở một vương quốc nọ, nơi những chàng trai mời bạn nhảy một điệu valse mà ban nhạc cứ chơi mấy bản nhạc đồng quê lạc tông không ai biết hay bữa tối phong cách sang trọng với những thứ không-nhận-diện-được trên dĩa, nơi tôi gặp một cậu trai thủ đô trẻ măng với chất giọng Anh Quốc không lẫn đi đâu được.Dự tính gồm 4 -5 phần (tùy thuộc vào độ lạc đề của bản thân) [Những chàng trai...] Là một chuyên mục về những chàng trai tôi gặp trong đời, trong một khoảnh khắc, trong một khoảng thời gian không ngắn không dài, vừa đủ để làm cho người ta không hẳn là nhớ mong, mà đúng hơn là luyến tiếc. Những khoảnh khắc nhẹ nhàng trong đời, sẽ không đi tới đâu cả, sẽ không có tương lai nào được định hình cả. Nhưng những khoảnh khắc những ánh mắt chạm nhau, những nụ cười, cái liếc mắt, cái chạm mặt, ngượng ngùng, mong ngóng, sẽ vẫn còn đọng lại qua từng con chữ, gợi cho tác giả về những gì mình từng trải qua, để nhớ, để biết rằng mình đã có một tuổi trẻ đủ mùi đủ vị."Những thước phim ngắn, những cảm xúc không ngắn không dài, đủ để tim bồi hồi mỗi khi nhớ đến. Những chàng trai đi qua đời tôi."…
Chúng ta đều trải qua cái thời ngông cuồng của tuổi trẻ, hết thảy, tất cả chỉ còn gói gọn lại hai chữ "kỉ niệm". Chúng ta ở hiện tại phải cứng cỏi hơn bao giờ hết, để chống lại những thế lực đen tối đang bào mòn ý chí, thời gian của chính mình. Luyện tập trở thành những chiến binh dũng mãnh nhất không phải chiến đấu hào hùng trên đường đời, mà mỗi khi đêm về, ta dũng cảm đối mặt với nỗi cô đơn, và ngự trị nỗi đau.…
Nhật ký thượng vị của bạn trai xấu bụng / Nhật ký lên chức của bạn trai xấu bụngTác giả: Chu Hàn ChâuEdit: PannieĐộ dài: 15 chương ngắnThời gian sáu năm trôi qua, lần thứ hai gặp lại Cố Tây An, anh nhắc lại chuyện xưa: "Lâm Lương, năm đó em đùa giỡn anh, còn cười một tiếng cho qua."Lâm Lương ngổn ngang trong gió, trong đầu chỉ lóe qua một ý nghĩ.Hóa ra chuyện gì cũng có cái giá của nó.Nguồn: https://panpannlaile.wordpress.com/…
mối tình đầu của Toàn và Hải😞…
cổ đại, ngôn, hệ thống, nhân vật phản diên, tu chân ( tay mơ xin ném đá vụn ) "Này!" [Vâng thưa chủ nhân] "Đừng gọi ta là chủ nhân! Mà ngươi đến từ đâu?" [Tôi không biết] "Ngươi có nhà không?" [Tôi không rõ] "Vậy ngươi phải có tên chứ!" [Tôi là hệ thống 1211] "Đó không phải là tên, hầy, vậy đi ta đặt tên cho ngươi nhé, đó sẽ là. . ." [Thưa chủ nhân, không cần thiế. . . . ] "Nhất Hạ!" [. . .] "Nhất Hạ! Tên này có được không?" [. . . . .Được] Những gì ngươi nói đều được hết…
Tình yêu thời thanh xuân đó anh còn nhớ hay đã quên!...…
Chỉ là những câu chuyện đời thường ở tiệm cà phê…
Mây vẫn lững lờ, trời đã sáng hơn, biển đã dịu lại. Người đã rung động hay chưa?"Tĩnh Vân Lam" là những câu chuyện vụn vặt của một thiếu niên vụng về, chập chững ở những năm mười mấy tuổi. Có thể là triết lí, trải nghiệm hay vô vàn cảm xúc được gói ghém cẩn thận, chỉ đợi được ôm ai đó vào lòng để vỗ về, tựa đang nhìn nhận lại chính mình sau một ngày đã nắng ráo, chim về và hoa bung cánhTôi cảm ơn người vì đã ghé qua, dù đôi chút, cũng mong người sẽ yên lòng…
Tôi bén duyên cùng với tản văn vào những năm đầu của tuổi trẻ.Và rồi, Riêng Dành Những Yêu Thương ra đời. Đây đơn thuần là một quyển tản văn, một quyển nhật kí lưu giữ lại đầy đủ những khung bậc cảm xúc của chính bản thân tôi, và cả những người xung quanh tôi.…
Khi nhìn người mình yêu âu yếm thân mật với một người khác không phải mình. Nhưng ... không được nói ra, không được quan tâm và càng không được khóc... Tự hỏi lúc đó trong tận cùng thân tâm là những xúc cảm gì ?Là cảm giác nghèn nghẹn ở cuốn họng ... đau đến hoa cả mắt ... hay đắng đến ngợp thở chăng ?!P/s : Có Hường có Ngược thích thể loại nào thì chon thể loại đó .…