Sài Gòn 39 độ C
Yokohama năm 2016, tôi gặp Tuấn Anh lần đầu...…
Yokohama năm 2016, tôi gặp Tuấn Anh lần đầu...…
Câu chuyện tình yêu không rõ ngày, không rõ tháng, cũng không biết là năm thứ bao nhiêu, chỉ biết nó đã nối liền một anh chàng trưởng tộc uy nghiêm và một cậu trai thành phố nhiệt thành."...Phán Vanh không để điện thoại reo quá lâu, cậu nhấn nghe máy rồi áp lên tai, điện thoại vừa kết nối, bên kia đã truyền tới một giọng nói quen thuộc. "Cậu chưa ngủ sao mà nghe máy nhanh vậy?". Phán Vanh bật cười, cậu chui tọt vào trong ổ chăn, cảm giác ấm áp ngay lập tức bao trùm. "Không phải anh biết giờ này tôi chưa ngủ mới gọi điện thoại sao?". Senggle khẽ cười, cậu trai này chắc là có thiên lý nhãn nên mới có thể nhìn thấu anh, tuy nhiên anh vẫn bao biện. "Tôi chỉ đoán thôi, người trẻ các cậu có ai đi ngủ lúc chín giờ tối đâu". Phán Vanh cao giọng hỏi anh, dường như việc nói chuyện mà không cần nhìn vào mắt đối phương cho cậu nhiều dũng khí hơn thì phải. "Thế ở tộc các anh không phải bảy giờ là đã về lều tắt đèn hết rồi sao, anh còn thức làm gì đấy Senggle?". Senggle ngay lập tức đáp lại, không để trống ra một khoảng không nào. "Thức để gọi cho cậu đấy"...."Hai cái tên Senggle (森格勒) và Phán Vanh (盼嵘) được lấy cảm hứng từ hai câu thơ trong bài Việt nhân ca "Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi, tâm duyệt quân hề quân bất tri".Viết là Senggle nhưng khi đọc các cậu hãy đọc là Sâm Cách Lặc nhé.…
aaa…
Cuộc đời mà, hôm nay cười, biết đâu ngày mai lại khóc. Dù gì thì mưa cũng sẽ tạnh, bình minh lại sẽ xuất hiện, và ta lại được an yên. Nên thôi, đời muốn sao thì mặc đời, dại gì mà không viết vài dòng, lảm nhảm vài chuyện cho lòng mình nhẹ hơn?@__Slyth…
Những ngày làm bạn…
Tình yêu...…
đoản văn…
Tác giả: DorN001Thể loại: Đoản văn đam mỹ…