Tản Mạn
Rời rạc.…
Rời rạc.…
Đoản văn đăng tải trên fanpage Đông Chí…
Author: Happy Soul (Sô)Viết lang mang đủ thể loại. Thường là hường phấn vì mình thích, nhưng ngược cũng khá vui. Đây từng là fanfic nhưng mình viết lại vì cảm thấy không vui lắm khi ship người thật với nhau. Chủ yếu là sửa rồi đổi tên viết tiếp để giữ kỉ niệm :)…
- Sản phẩm được sinh ra do trí tưởng tượng, dành tặng cho các carats + các hủ yêu thích - Nghĩ gì viết đó ( nhiều lúc bị nhảm mong mọi người không ghét bỏ) - Thuộc thể loại boy x boy theo skinship của các thành viên trong nhóm nhạc Kpop SEVENTEEN, nếu bạn dị ứng hoặc không thích thể loại này vui lòng không đọc :))) =>LƯU Ý: ĐÂY THUỘC THỂ LOẠI BL CHÍNH HIỆU CỦ KIỆU!!!! 👊 ---------------------------------------- CARATS -------------------------------------------…
Tuyển tập những mẩu chuyện kinh dị được sưu tầm và dịch lạiCâu chuyện không phải của mình, nhưng bản dịch thuộc quyền sở hữu của mìnhCredit ảnh bìa: CanvaCredit của mỗi mẩu chuyện được đặt ở đầu mỗi bản dịch…
Đây là tản văn mình muốn viết để nói lên những cảm xúc, suy nghĩ về tinhd cảm trong cuộc sống.…
Chắc thuộc thể loại nghị luận xã hộiĐôi khi là vài suy nghĩ vớ vẫn…
Thỉnh thoảng muốn viết vài dòng chia sẻ. Nhờ Wattpad lưu lại, lâu lâu lôi ra đọc để biết mình từng sảng thế nào💗💗💗…
Vào ủng hộ tớ nha…
Tên truyện: Từng khoảnh khắcTác giả: Dương Mạn Thể loại: ngôn tìnhTình trạng: đang tiến hànhDesign bìa: Canva ------------ Đơn vị để đo lường thời gian là gì? - Cô tinh nghịch hỏi anh.Ánh Dương nhìn cô, anh trả lời bâng quơ ": Là đồng hồ."- Đơn vị để đo lường tình yêu là gì?Anh xoa đầu cô, nói ": Là trái tim."- Thế đơn vị để đo lường anh?- Chẳng có đơn vị, bởi đó là em.Anh dịu dàng hôn cô. Một nụ hôn chân thành dưới hoàng hôn.-----Author ": Nói sao nhỉ, đừng copy truyện đi đâu cả, nếu không..."…
Tên tác phẩm: Nhân Vật Chính Là Đại Boss Phản DiệnThể loại: giang hồ, hài hước, võ hiệp, quan trọng nhất là đam mỹ. Giới thiệu:Có một quy tắc bất thành văn trong tiểu thuyết chính là: nhât vật chính nhất định là người tốt, cho dù là boss phản diện cũng phải là boss phản diện tốt! Vì thế, Ma chủ Mộ Nhị của chúng ta, mặc dù là kẻ đứng đầu của một ổ bại hoại Ma giáo, nhưng nhất định cũng phải là một boss phản diện nhân từ bác ái. Thế nhưng, vị Minh chủ võ lâm được xưng tụng hành hiệp trượng nghĩa, tật ác như cừu Thẩm Thương Lăng kia, tại sao so với Ma chủ chính thống là hắn đây còn muốn hung ác tàn nhẫn, lãnh khốc thị huyết, phúc hắc giả dối a?! Mộ Nhị nghĩ thầm, nhất định là đám nhân sĩ giang hồ kia đã bị mù rồi! Tác giả có lời muốn nói: *gãi móng* sau khi Trần mỗ đào hai cái hố chưa kịp lấp lại ngứa móng muốn đào thêm cái hố thứ ba, hy vọng mọi người không nên ném gạch a~ (/nói nhỏ/ Nếu muốn ném, cũng nhất định phải ném cả xi măng thì Trần mỗ mới xây nhà được ha~ Cảm tạ~)…
Đây sẽ là nơi mình trút bầu tâm sự, thăng hoa trong cảm xúc. Mình sẽ viết những mẩu chuyện ngắn, hay những áng thơ bất chợt loé lên trong đầu mình, bất kì thứ gì. Phần nhiều mọi thứ đều đến từ cảm xúc, cảm hứng hay một chốc hoài niệm của mình.Mọi thứ đều là những câu chuyện thật, những cảm xúc chân thành nhất, hi vọng mọi người tôn trọng nó.* Các nhân vật trong truyện đều được thay tên để bảo mật danh tính…
Vấp ngã không phải là yếu đuối, mà để rút kinh nghiệm cho những lần sau. "Đứng dậy sau nỗi đau" là những câu chuyện của tôi và mọi người xung quanh để từ đó rút ra bài học cần phải làm gì để sống tốt hơn. Mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi!.…
Sưu tầm những mẩu chuyện ngôn tình kết HE.…
Nơi chữa lành những vết thương.Thân gửi thanh xuân.L. Angel…
Vừa ngắm trăng, cô ấy hỏi tôi tại sao lại thích anh ấy. Tôi nhồm nhoàm trái nho trong mồm, hình như nho hôm nay chua hơn nho đợt trước. "Tớ muốn cùng anh ấy khóc vì một giấc mơ"Cô ấy nhìn tôi, mà nhìn đã rồi thì ăn nho, ngăm mây ngắm trăng, mãi lâu sau thì nhẹ giọng bảo, tôi bị bệnh, bệnh ở đầu. ---Đây là câu chuyện tôi bị lọt hố vào tình yêu, kết quả người rớt xuống hố chỉ có tôi, tự đào hố tự nhảy vào, khác nào thiêu thân nhào vô biển lửa. Vì anh, tôi nguyện dũng cảm phất cờ như Bà Trưng Bà Triệu, trở thành một liệt nữ, muốn khí phách có khí phách, muốn trung trinh, có trung trinh, giỏi việc nước đảm việc nhà, dành hết tình yêu cho Đảng. Nhưng mà trước mắt là tôi phải tự tin trước cái đã, còn bây giờ thì tôi vẫn còn đang mơ giữa ban ngày thôi. --Author: SunoStatus: On-going…
SÁCH CỦA TÁC GIẢ TRÍBản đọc chỉ cop lại…
Giới thiệuDiệp Kiều một giấc ngủ tỉnh xuyên thành vạn nhân mê trong tiểu thuyết công cụ người Nhị sư tỷ.Trong tiểu thuyết tiểu sư muội gặp nạn Nhị sư tỷ thượng, tiểu sư muội muốn Thần Khí, Nhị sư tỷ đi lấy, tiểu sư muội không có linh căn, muốn đào nàng linh căn.Diệp Kiều tâm thái băng rồi, suốt đêm xuống núi, bỏ gánh không làm.Này công cụ người ai ái đương ai đương. ...... Tân tông môn các sư huynh hết thảy đều hảo, tay cầm kịch bản Diệp Kiều lại biết những người này đều là vạn nhân mê nữ chủ cá. Ủ rũ chán đời đại sư huynh là ái mà không được liếm cẩu, cuối cùng vì nữ chủ hy sinh.Từ khi Diệp Kiều tới sau, hắn cũng không tang, cũng không nghĩ đi tìm chết, mà là cả ngày đuổi theo Diệp Kiều rít gào: "Về sau còn dám trốn học thử xem!"Nhị sư huynh là cái thiên tài nam xứng, bởi vì vô pháp phá cảnh, mà sinh tâm ma cuối cùng chết ở lôi kiếp.Diệp Kiều thử tính phát ra mời: "Đại đạo chí giản, vô dục tắc cương, nhị sư huynh, cùng nhau bãi lạn sao?"Nhị sư huynh: "......" Giống như có chút đạo lý?Thiên tài đan tu tam sư huynh là lốp xe dự phòng nam xứng, vì nữ chủ cung cấp các loại đan dược bị ép khô sở hữu giá trị, chỉ phải đến một câu ' chúng ta chỉ là bằng hữu ' Diệp Kiều tới sau, tam sư huynh mãn đầu óc đều là luyện đan luyện đan, nỗ lực đầu uy tiểu sư muội.Trời sinh kiếm cốt tứ sư huynh vì nữ chủ, chặt đứt tu vi, tự hủy đạo tâm.Diệp Kiều rút ra một phen kiếm, nghiêm túc: "Trong lòng vô nữ nhân, rút kiếm tự nhiên thần, nữ nhân, chỉ biết ảnh hưởng ngươi rút kiếm tốc độ."Tứ sư…
💑 Tên truyện: Cuộc xem mắt cấp thần💑 Tác giả: Trương Nhược Dư💑 Nguồn: Zhihu💑 Số chương: 12 chươngPhần 1: Chương 1-6Phần 2: Chương 7-12💑 Thể loại: Đoản văn, Hiện đại, 1v1, HE.💑 Đề cử edit - tài trợ raw - beta: Chị Min (Min's Home)💑 Editor: Cáo💑 Văn ánĐối tượng xem mắt gửi cho tôi một cái lì xì 66.000 tệ, tôi cảm thấy sợ hãi không dám nhận.Lại bị anh ta chặn ở dưới lầu: "Nhiêu đó vẫn chưa đủ sao? Vậy thì thêm một số không nhé?"Thế là anh ta đi đến một góc gọi điện thoại."Cho tôi mượn ít tiền.""Dùng để cưới vợ."…
Chỉ là từ khi anh đi, em mới nhận ra, em cần anh đến nhường nào!…