Đoản văn - NGHỊCH DUYÊN : không thể nói lời yêu !!!
"Trên đời có hai thứ cực kỳ quý giá.Một là thứ "không chiếm được".Hai là thứ "đã mất đi"...…
"Trên đời có hai thứ cực kỳ quý giá.Một là thứ "không chiếm được".Hai là thứ "đã mất đi"...…
"Tả người nghe đồng lúa Thái Bình quê tôi đẹp lắm. Nhưng để lại trong tôi nhiều ấn tượng sâu sắc nhất là cánh đồng lúa chín của một chiều mùa hạ."…
Thật ra đêm nay vốn là không ngủ được chỉ tình cờ lướt mạng xã hội lướt trúng một video về cảnh em sắp mất,thật sự là dành gần cả tháng để thoát khỏi trạng thái đau lòng nhưng khi thấy video lại tự động bật khóc ngay trong đêm.Có lẽ em mất đi đã để lại trong tim quá nhiều người sự đau khổ vậy tại sao không giúp em một chút cho em một cái kết viên mãn.Xin nhắc nhở mọi người đây chỉ là đoản khi mà nhớ em quá mình viết để thoả mãn tâm trạng đang xuống dốc nếu ai không thích mình sửa đổi nguyên tác có thể lướt qua xin đừng nặng lời.…
Tác giả : Mặc KhêTên gốc: 上神,我是你的劫!Convert : YappaThể loại : Huyền huyễn, Đoản vănĐộ dài : 8 phần (Hoàn)Edit : Diệp Y GiaiNguồn: https://dongnghicac.wordpress.com…
Linh Đạo ( Tập 2 ) : Thiên Sinh. Seri : Phía cuối con đường. Tác giả : Tống Giang ( A Tửng )Nguồn : Ficisland.comUp truyện đã có sự đồng ý của tác giả Giới thiệu : Linh Đạo là 1 một truyện Tâm Linh, Linh Dị truyện nói về Thầy Long và 2 đệ tử của mình trên đường đưa các đường Linh Đạo đang bị xáo trộn trở về đúng vị trí của nó.Ở những Điểm Linh Đạo đó luôn tồn tại những thế lực tâm linh vô cùng ghê gớm, thầy trò ông Long sẽ làm gì để đối mặt với những thế lực đó .Song song đó thầy trò ông Long dần khắp phá ra một thế lực nào đó rất ghê gớm đang đến thế giới này...…
trăm ngàn mảnh vỡtừ linh hồn tànvỡ tan, vỡ tan...Là thơ, là văn, là những băn khoăn, rền xiết trong những ngày dài chiếc côi.…
" Khoảnh Khắc bông hoa trà nhuốm màu đỏ thẫm ,tim tôi như chết lặng, cũng là lúc tôi mong về một mái nhà thật sự..."_________________Truyện được lấy ý tưởng từ bộ manga/anime : Naruto Shippuden Thể loại : huấn văn , gia đình Tác giả : Ánh Hoàng * Và truyện không hề có một cái kết nhất định…
Dự án viết cho tuổi 20 và những năm tháng của giai đoạn 20s này. Bao gồm nhiều tập tản văn ghi chép lại những cảm xúc cùng chiêm nghiệm về những sự việc đã trải qua và xảy ra trong cuộc sống của mình.Hi vọng các bạn sẽ thích nó.…
Cho anh,Cho emCho chúng taNhững ngày còn trẻ Những ngày thật buồn tẻ Những ngày chẳng hiểu nổi lòng nhau…
Văn ánTần Vũ Dương mỗi lần đều mặc thành bên ngoài... tra nam, bị nguyên phối bắt gian tại trận. Có đôi khi nguyên phối Hòa tiểu tam trăm miệng một lời hỏi hắn: Ngươi chọn hắn vẫn chọn ta? ! Có đôi khi nguyên phối bất tiết nhất cố mà cười nhạt: Cút, cho ta thân mình ra hộ mà cút. Có đôi khi tiểu tam sẽ làm bị thương tâm gần chết: Ngươi thân mình ra hộ hoàn lấy cái gì nuôi ta? Có đôi khi tiểu tam hội diện vô biểu tình: Ta có hài tử của ngươi... Ha hả, cái này rất quá phận.…
"Cậu xem tớ là hắn ta, tớ không quan tâm.. Cậu gọi tớ bằng tên hắn ta, cậu dùng thói quen của hắn ta để đối xử với tớ, tớ không quan tâm.. Dù ngày mai trời có sụp xuống tớ cũng không quan tâm, chỉ cần được ở cạnh cậu tớ sẵn sàng gánh cả bầu trời này.." - Khanh nói vậy làm hiên bật cười.…
[ChamHwi] Park Woojin 💋 Lee Daehwi…
-Ran Haitani- Món quà dịu dàng mà Chúa Trời ban tặng tôi.…
Thanh xuân đơn thường chỉ là một màu nắng, tôi cũng chỉ đơn giản là một nhân vật phụ trong hồi ức thanh xuân của ai đó, mùa Hạ năm đó sẽ chẳng rực rỡ khi không có cậu...…
Một ly chanh đá giữa trời mùa hè, có một người vì cậu mà thầm pha.…
Tác giả: Cá Chép HoaCái gọi là "vài năm" đó... Có lẽ sẽ mãi phía trước mặt em đến cuối cuộc đời...…
Văn án: Nhắc trước: Hãy đọc "Làm sao mới có thể quên được anh" trước khi đọc cuốn này, như thế thì mới hiểu rõ được tuyến thời gian của câu chuyện.Sau khi tôi mất 8 năm, cô ấy nói, sẽ không nhớ tôi nữa.[Sau khi tôi ở bên cô gái tôi yêu đơn phương nhiều năm, tôi đã hứa với cô ấy: "Mười năm sau chúng ta sẽ kết hôn sinh con".Tôi không giữ được lời hứa, cũng không kịp nói lời tạm biệt với cô ấyTôi chết rồi, chết vào năm mà chúng tôi yêu nhau nhất.]Tình yêu thế này thế nọ, năm nay hay năm đó, với tôi mà nói đã chẳng có ý nghĩa gì từ lâu rồi, thế giới phát triển quá nhanh, nên mọi người đều đang bước về phía trước, còn tôi thì vẫn đứng chỗ cũ, mãi ở dáng vẻ 17 tuổi.A Ngôn, dây hồng đã bạc màu rồi, em cũng nên bước về phía trước đi.A Ngôn, mong em đừng nhớ anh nữa.(Cải biên từ câu chuyện có thật, "Làm sao mới có thể quên anh đây" dưới góc nhìn của nam chính)…