Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
•Truyện Viễn Tưởng, lấy một ít từ Google•Và đây là truyện của tôi...đừng đem nó đi đâu cả! (Tôi không ngại cho các bạn 1 phiếu báo cáo đâu!)•Tôi không thích viết H+ nên đừng bắt tôi viết, tôi giận tôi dỗi là tôi drop nên đừng làm khó tôi nhé!( ╹▽╹ )•Truyện sẽ không bám sát lịch sử 100% nên đừng comment là tại sao trong chiến tranh thế giới thứ 2 có Mặt Trận và VNCH!•Truyện không có ý xúc phạm đến bất cứ cá nhân nào hay xúc phạm đến bất cứ quốc gia nào!…
Ở một tương lai gần, khi đất nước phát triển. Việt Nam ngồi cạnh bàn làm việc liền bị một chiếc hố đen kéo vào, chỉ kịp kêu cứu với hai người anh của mình.Trong 1 cơ thể, 3 linh hồn, Việt Nam phải thực hiện nhiệm vụ duy nhất."Giúp USSR sống sót!""Kể cả khi cậu thất bại, mọi thứ sẽ tự quay ngược lại, cứ lần này đến lần khác, đến khi hoàn thành nhiệm vụ, cậu mới có thể trở về!"…
Tôi vẫn nhớ những ngày thu rất xanh, những ngày mà người còn bên tôi, chẳng biết tự bao giờ, thu chỉ còn là thu, chẳng còn là những ngày xưa yêu dấu. Tôi vẫn nhớ những mùa đông ấm áp bên người, nhưng khi người rời đi, đông lại trở về là đông, lạnh lẽo và trống vắng.Người đi mang theo cả mùa xuân tươi đẹp, lấy đi ấm áp của mùa hạ trong tôi, Soviet không còn nữa, tất cả chỉ còn là những hoàng hôn tím chứa những lời yêu muộn màng, những cánh hướng dương khô héo chẳng ai thay mới trong phòng làm việc của America.Tuyển tập oneshot tôi viết cho SovAme, tất cả đều là oneshot riêng lẻ. Liệu đó là thực hay mơ? Là quá khứ đã trôi qua hàng mấy thập kỷ, là hiện tại nơi mà người chẳng còn tồn tại, hay là tương lai mà tôi luôn hằng mong đợi? Có phải đôi ta đã từng có những ngày tháng tươi đẹp như thế, hay chỉ là những giấc mộng viễn vông mà tôi tự mơ đến để nguôi ngoai đi nỗi nhớ nhung da diết trong lòng? Ta chỉ biết họ đã từng và sẽ mãi yêu nhau như thế, dù một người đã mãi mãi dừng lại ở thế kỷ 20, mãi mãi ở lại trong một thời xa xăm, rất lâu, rất lâu về trước, để những kỷ niệm đẹp của tình ta sẽ còn lại mãi cùng với dòng chảy vội vàng của lịch sử, chẳng đợi chờ ai, chỉ kịp để tiếc thương cho người.…
"Bộ tụi mày không thấy thằng Nam dạo này nó kỳ kỳ hả?" Ba cắn cắn ống hút, ly nước mía đã bị bỏ rơi đến tan cả đá. Thằng Triều ngồi kế bên nhướn mày, tay nó vẫn đang bấm bấm gì đấy trên con Nokia đời Napoleon còn đánh cầu lông của mình, thoạt nhìn thì trông không quan tâm nhưng thật ra là đang giục Ba nói tiếp. "Ý tao là, dạo này tao thấy nó hơi trốn hẹn với tụi mình, hồn vía mấy bữa nay cứ bây bổng đâu đâu. Tao gọi mấy lần mới tỉnh ra." Cái ống hút tội nghiệp kia giờ đây đã bị cắn nát bét, Ba lẩm nhẩm những lần thằng bạn thân của mình bị mất hồn. "Có khi nó bị bỏ ngải rồi đấy." Sau một hồi im lặng suy ngẫm Triều lên tiếng, nó gật gù với bản thân vì chính kiến hợp lý của mình để lại Ba và Lào nhìn nó đầy chán nản."Thật luôn? Đó là thứ đầu tiên mà mày nghĩ tới à?" Lào thở dài, nó lắc lắc đầu quá quen với cái suy nghĩ thất thường của thằng Triều. "Sao mày không nghĩ cái gì bình thường chút đi, chẳng hạn như Nam nó biết yêu chẳng hạn?"--Longfic đang trong tình trạng ngừng sáng tác do writer bị bí ý tưởng.…
Sự tàn bạo của Phát Xít và sự nhẹ nhàng của Cộng Sản,với bản tính hiền lành của nàng,nàng chọn ai? "Trớ trêu thay,cả hai đều thương em,yêu em rất nhiều."-- Lưu ý :- Truyện sẽ có AllVietnam nhưng chủ yếu vẫn là cặp Nazi x Việt Nam x Soviet (USSR).- Không liên quan nhiều đến lịch sử, chính trị.…
Nhiều khi..mọi thứ sẽ không như ý ta muốnKể cả khi ta là một nhân quốc nắm mọi thứ trong tay-HỆ THỐNG CHẾT TIỆT!!Truyện tạo ra để thoả mãn tác giả,không có ý xúc phạm bất cứ quốc gia hay tổ chức nào…