[Treasure] Nếu Một Mai...
Câu chuyện ngắn không có logic…
Câu chuyện ngắn không có logic…
Năm tháng nắng nhẹ rơi nơi mái tóc người, gió xuyến xao trêu đùa góc phố, có một Huỳnh Hoàng Hùng thắp lên ngọn lửa mãnh liệt nơi căn gác trái lồng ngực Đỗ Hải Đăng. Năm tháng đông chí giá buốt, ửng hồng đôi má người, có một hơi nóng gói gọn nỗi nhớ lặng lẽ sưởi ấm người con trai trong lòng.…
Truyện xoay quanh cuộc sống thanh xuân cấp 3 của một cô gái hết sức bình thường đến khi đi làm và kết hôn…
https://youtu.be/VNTdNweYW68Có lẽ.. mình đã đi sai đườngLâu rồi k đăng vào đây... Từ cái lúc mng nhạt vs t, t giống như đag ở 1 thế giới chỉ mình t z đó. Mỗi khi có chuyn vui hay buồn t kg biết chia se vs ai cả, cứ mỗi tối t viết ra nhữg dòng như này thì t lại xóa bỏ k gửi lên. T cô đơn lm, như 1 tg tự kỉ, nhìu lúc buồn muốn chạy đi 1 nơi nào đó để khóc thật to, nhưng mà t k thể t k khoc nữa. Sinh nhật năm nay la cái sn mà t đx nhìu người chúc nhất, có thể đối với nhìu người đó là cái sn vui nhất. Nhưng mà đối với t sn năm nay la cái sn ma t buồn nhất, t đc nhìu người chúc nhìu người bên cạnh nhưng mà t lại thiếu 1 người ma kg ai thay thế đc. Hôm đó bau nhiu nước mắt suốt 3 tháng t kìm nén n kug đã vượt mứt. Viết len đây chắc cũng chả ai đọc đâu, chắc mai này t kg viết nữa…
Allkieu : occ, văn xuôiHội chứng parkinson khiến kiều khó có thể kết thân với một người nào đó, những người tiếp xúc với em ngoài mẹ ra họ đều cho là em có vấn đề về tâm lý vì luôn nói về những vật thể những thứ không "tồn tại" Em phải sống với căn bệnh đó cả đời và sẽ thế nào nếu có tận 8 người con trai muốn tiếp xúc cũng như làm thân với em?"Vì em tôi yêu luôn ảo ảnh em nhìn thấy"Warning: all ( có chọn lọc) x kiều…
Chiến tranh Trung Đông và những điều cần biết…
" Ba năm trước, ta lần nữa bỏ lỡ nhau Ba năm sau đó, ta khó khăn để tìm được nhau Vậy nên những năm còn lại, hãy để anh yêu em"…
duongrhy…
Dương Domic - Pháp Kiều Bối cảnh được lấy từ chương trình ANH TRAI SAY HITác phẩm dựa trên trí tưởng tượng của tác giả. Hoàn toàn không giống ngoài đời thực. ❗️❗️Vui lòng không mang fic của mình đăng trên các nền tảng khác nhằm trục lợi cho bản thân. (Đem đứa nhỏ này đi đâu thì cũng phải ghi cre vào giúp mình nhé các tình yêu 🥰)"Anh chưa từng nghĩ về duyên số là như thế nào, anh cũng chưa từng nghĩ đến việc bản thân gặp được định mệnh của cuộc đời mình. Cho đến khi gặp được em, anh mới nhận ra rằng làlà do anh chưa từng nghĩ đến, không có nghĩa là nó sẽ không xảy ra. Thật may mắn là, anh đã được cảm nhận cảm giác được gặp định mệnh của mình như thế nào, cảm ơn nhé Thanh Pháp!" - Dương Domic"Cảm ơn vì đã được gặp anh, cảm ơn vì đã xuất hiện trong cuộc đời này của em, em thương Đăng Dương nhiều lắm!" - Pháp Kiều…
Thể loại : hiện đại, showbiz, sủng…
Cũng không biết nói thế nào, để có thể gây ấn tượng cho mọi người ngay từ những dòng giới thiệu đầu tiên! Tôi chỉ viết ra đây những lời nói chân thật nhất! Xin chào, giới thiệu một chút! Đây không phải là một câu chuyện mà tôi tưởng tượng ra! Những điều mà tôi viết xảy ra trong cuộc sống của tôi! Tôi muốn viết lên đây, qua những câu chữ, để ghi lại những tháng năm tuổi trẻ cuộc đời mình! Trải qua những "thăng trầm" để rồi theo thời gian tôi (chúng ta) dần lớn lên, để có thể tự lập, một mình vươn cánh thoát khỏi vỏ bọc bay ra ngoài thế giới rộng lớn. Những suy nghĩ của tuổi mới lớn, những cảm giác của tuổi mới lớn! Tôi không chắc chắn, nhưng lại khá chắc chắn tôi cũng có thể hiểu được bạn! Tôi cũng như bạn! Chính tôi, đang phiêu lưu để tìm ra đường đi cho chính mình! "Cuộc sống là một chuyến hành trình phiêu lưu đầy ý nghĩa" Nào! Mọi người hãy cùng tôi.....…
Pairing : Caramel Arrow Cookie X Black Raisin CookieMột chiếc fic về AU của couple CaraRaisinCó thể sẽ ra chương mới hơi lâu, mong mọi người thông cảm.…
chết.…
Có những người bước vào đời ta chỉ để dạy ta biết thế nào là đau . Tôi không dám nắm lấy tay cậu , vì "bốn chữ định kiến xã hội"nên tôi chọn im lặng , còn cậu chọn biến mất . Nhưng đến khi mất rồi , mới hiểu :"chẳng có định kiến nào đau bằng việc đánh mất người mình thương..."…
Sách nói lên tâm tư tình cảm của tác giả trong ngày 20_11 đáng nhớ của thời còn ngồi ghế nhad trường.…
_Giang Trừng. Tấm lòng của tôi về Tông Chủ và một số nhân vật khác. Một nơi để chia sẻ những cảm xúc về ngài, một nơi để tự thẩm và YY của riêng mình tôi... _Nguyên tác thuộc về Mặc Hương Đồng Khứu_Lưu ý: -Đây chính là ý kiến riêng của tôi của riêng mình tôi. Các bạn thấy không hợp lí, xin mời ra ngoài. -Vì một cộng đồng văn minh, không dùng những lời thô tục-Bạn ghét tôi là lỗi của tôi. Còn bạn ghét những gì tôi viết mà còn vào đọc, comment gây war là lỗi của bạn…
Một hành trình dài nhưng lại có cho mình kết thúc quá chóng vánh .Mọi người hẵn cảm thấy như vậy là quá đủ , họ đã mãn nguyện với cái kết của bản thân mình. Tuy vẫn còn nhiều lời tạm biệt chưa kịp nói hay những lời xin lỗi muộn màng mà họ có lẽ sẽ chẳng bao giờ có cơ hội nói cho nhau nghe nhưng cho đến sau cùng, tất cả những hối tiếc ấy đều sẽ bị bóng tối sâu thăm thẳm của the void nuốt chửng .Hồi kết của câu chuyện này liệu có phải là dấu chấm hết cho hành trình của họ?…