[TsuAma][JSHK]Amane~
Fact:Bạn đang nhìn vào mô tả👁️👄👁️…
Fact:Bạn đang nhìn vào mô tả👁️👄👁️…
:"need money that much? then make me happy":"shut up you bastard, stop it i'm tired"…
joong dunk là hai thái cực hoàn toàn đối lập nhau, người thì nổi tiếng với cái mác "cờ đỏ di động"- luôn làm cho các em gái say đắm vì vẻ đẹp nam tính, không góc chết, nhưng đồng thời học hành cũng rất ra gì và này nọ, người thì lại mang trong mình một vẻ đẹp khiến người khác không thể rời mắt kể cả nam hay nữ, một vẻ đẹp trong sáng khó tả, luôn đứng top trong các kì thi. Trớ trêu thay, hai người bọn họ lại được xếp ngồi cạnh nhau, ngày nào cũng như ngày nào, cãi nhau đối với họ lại là một chuyện rất đỗi bình thường, thậm chí nếu không cãi thì lại thấy trống trải. Nhưng cuộc đời đâu đơn giản thế? Chính từ những xích mích của họ lại là cơ sở thúc đẩy bạn bè trong trường đẩy thuyền họ, JD leo lên top hot search của trường với hastag đơn giản mà lại làm con dân trong trường điên đảo #JoongDunk... Mặc cho bọn ho ra sức minh oan, nhưng vô dụng cả. Nhưng rồi chính từ vụ việc ấy, lâu dần, một cảm xúc trong lòng bỗng chốc dấy lên ...…
Một đứa ngốc nghếch lại thân với một đứa nghiêm túc . Tuy khác biệt nhưng lại chính là mảnh ghép hoàn hảo trong cuộc đời của đối phương.…
mình sẽ gặp ai đó giống ta…
hđq&bhc❄😼…
"Có những vì sao không tỏa sáng rực rỡ, nhưng vẫn đủ để người ta ngẩng đầu lên nhìn mãi."…
Kim Taehyung và Jeon JungKook hẹn hod từ khi còn đi học, sau khi tốt nghiệp cả hai đã về chung nhà, và những câu chuyện hằng ngày đầy drama của cả hai…
Chiến tranh đã làm chúng ta mất hạnh phúc và tất cả; các bạn ghét chiến tranh tôi cũng vậy nếu chiến tranh hãy bảo vệ tổ quốc và nghĩ tới một tương lai tươi sáng nhé!…
Là câu chuyện thật về tác giả...muốn viẽt lên đây như 1 kỷ niệm đẹp về 1 thời nông nổi,dại khờ,..trong quá khứ..Nó thực sự rất đáng trân trọng..…
he is my secret my beautiful little secret…
vì em muốn cuộc đời em có anh…
chỉ là kể câu chuyện lớp mình ấy mà:) sẽ có ship?!!!!! mình sẽ kể thêm về minh nũa nhaaa…
"Nhân duyên đã sắp đặt cho cả hai ta cùng đến bên nhau rồi, vậy chúng ta còn chần chừ làm gì?"Nguồn các ảnh : @HoDaRaKe ( Twitter )Lí do tui không vẽ tranh minh hoạ vì trình tui cùiiiiiiii, với lại lười nữa :,)Note : Truyện bia đia nha, nếu mọi người đọc hong thích thì cứ clickback :,)Truyện viết ra nhằm mục đích giải trí, không nhằm mục đích xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức hay tập thể nào. Tính cách nhân vật có thể hơi OOC, nhưng tui sẽ bám sát thực tế nhất có thể. Truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng nên xin đừng đặt câu hỏi về độ hợp lí của nó :,)…
Chuyện kể về một chàng nhân viên bình thường làm tại công ty X . Sau một lần vô tình biết được bí mật của Sếp . Anh bắt đầu lợi dụng sơ hở này để nắm thóp ông ta..P/s : Vừa viết vừa nghĩ :D…
so one last time, i need to be the one who takes you homehồ đông quan . phạm văn tâmviết vì lụy hai bạn quá đỗi.…
Truyện này tớ mới viết lần đâu mong mn thông cảm.. tớ viết theo cảm nhận của 1 wannable ạ!! Tớ chỉ thích mỗi cặp này thôi ạ..…
Người ta thường nói "Ta chỉ sống một lần trong đời." Để khích lệ mọi người hãy làm những gì mà mình yêu thích. Tuy nhiên, có quá nhiều thứ ràng buộc chúng ta, khiến ta không thể theo đuổi "ước mơ" của riêng mình. Và tôi, mang theo khát vọng được đắm chìm trong thiên nhiên và sống một cuộc sống đầy những lo toan. Không phải tôi không thể tự do theo đuổi ước mơ của mình, mà phía trước tôi còn nhiều thứ khiến tôi phải để tâm và lo lắng. Mãi đến khi, cuộc sống chỉ còn lại hai từ "chờ đợi" thì tôi mới có thể thanh thản tận hưởng điều mà tôi luôn mong ước bất lâu. Bỏ lại sau lưng bao muộn phiền, tôi như thể được tái sinh trong vọn vẹn vài tháng ngày xuân. Thay vì dành dụm tiền điều trị, tôi xin phép người nhà cho mình được đi đến nơi mà mình yêu thích nhưng chưa từng có dũng khí đi đến. Lạc vào trong biển hoa, cả thế giới dường như chỉ còn mình tôi tồn tại. Đắm mình vào dòng nước xanh ngắt, tôi cứ ngỡ mình đã tan chảy vào đại dương. Một lần được nhìn thấy chân trời vô cực, cứ ngỡ như thiên đường đang ở trước mắt rồi. Sau cùng, tôi trở về nằm trên mùi rơm đầu mùa. Hít hà mùi làng quê quen thuộc. Thực ra, mỗi một người đều có thể đi đến nơi chúng ta muốn đến. Tuy nhiên, còn quá nhiều sự ràng buộc khiến chúng ta không dám buông. Khi đã không còn sự ràng buộc nữa, khi ấy chúng ta mới dũng cảm lựa chọn cách sống riêng của chính mình.…