Ngoan chap 51 52 extra
…
"Tại sao...? Con cũng là con của cha mẹ mà cũng là người trong gia tộc mà...""... Tôi chỉ hy vọng các người đối với tôi một nụ cười hay chỉ là một ánh mắt thôi mà khó đến vậy sao ?...""Được, các người được lắm...""Đừng trách sao tôi ác độc, hãy trách bản thân các người đi xem năm xưa các người đối xử với tôi như thế nào"…
Câu chiện đầu tiên của mk ! Mong mọi ngừi hãy ủng hộ nhen…
Tình yêu…
Cuộc sống là một câu chuyện dài mà con người chúng ta, ai ai cũng muốn mình là nhân vật chính. Đôi khi, họ muốn mình là một nàng công chúa kiều diễm đi tìm cái gọi là "tình yêu đích thực". Hoặc đôi khi, họ muốn mình trở thành một chàng lãng tử phiêu bạt hạnh phúc... Còn...tôi...Tôi chỉ muốn làm một con kiến đen bé nhỏ, thường được bụi cây che khuất khỏi con mắt của những đọc giả, đang chăm chú vào cảnh hoàng tử phi nước đại đi cứu công chúa, hay cảnh nàng đang than khóc gần bụi cây mà trong đó ẩn chứa một chú kiến... Và tôi luôn muốn được kết thúc cuộc đời mình, bằng một câu: " Con kiến đen cô độc bị giẫm chết, bởi cỗ xe ngựa đưa công chúa và chồng chưa cưới của nàng về lâu đài sống hạnh phúc mãi mãi..."…
Tử Tử Ngạn muốn làm con người bình thường chỉ 1 phút cuối cùng trong đời em , nhưng ông trời lại không cho em cơ hội đó. Tử Tử Ngạn : - Có ai muốn chơi với tớ không ?…
Tiết tử.Buông không đành hồi mộng...Giữ không được bóng người.Năm đó tuyết rơi đầy trời, gió lạnh thấu xương. Hắn nói: "Trẫm đồng ý nhường ngôi, buông tay đầu hàng mặc ngươi xử trí, nhưng ngươi phải thả nàng đi!"Năm đó đại hoàng tử khởi binh mưu phản, quần thần trước thế lực và sự tàn bạo độc ác của y không dám phản kiến, khắp nơi sinh linh lầm thang, oán hận ngút trời. Đại hoàng tử hung ác cười: "Được! Nếu như nàng ta muốn đi, cô sẽ không ngăn cản. Nhưng, nếu nàng ta muốn ngôi vị hoàng hậu thì sao..."Thanh âm đó, có lẽ cả đời bọn họ cũng không thể quên. Giống như vọng đến từ điện diêm la, hủy hoại đi giấc mộng tình yêu của nàng và hắn, khiến bọn họ nửa đêm bị ác mộng đeo bám, cả đời chìm trong bóng tối...Năm đó nàng lạnh lùng lướt qua hắn, tựa như bông hoa tuyết tan rã lạnh lẽo ngấm vào từng mạch máu, đẩy hắn xuống hố băng vạn trượng."Ta sẽ không đi, ta muốn trở thành hoàng hậu!"Hắn từ bỏ tất cả đổi lấy sự an toàn cho nàng, vậy mà nàng lại đáp hắn, nàng cần ngôi vị hoàng hậu hơn! "Chu Tịnh... Kiếp này, ta nhìn lầm nàng rồi!"…