Ảnh
chỉ là ảnh tao cống hiến cho Team của tao thui , @Team_Minato69…
chỉ là ảnh tao cống hiến cho Team của tao thui , @Team_Minato69…
Tác giả: Y Y Dĩ Dực Văn án: Hắn có tật xấu. Phó Cố Uyên chỉ cùng Trì Úc sống chung không tới hết sức chung, liền phát hiện chuyện này.Trì Úc: "Ta có thụ ngược hình nhân ô vuông chướng ngại chứng."Phó Cố Uyên: "Đi thôi, chúng ta đi trường học phòng ăn ăn nhỏ cà chua nấu tây lan hoa, có thể khó ăn, kẻ gian TM ngược người."Trì Úc: ". . ."Trì Úc: "Ta muốn ngươi nắm trong tay ta, quản ta."Phó Cố Uyên: " Được a, kia hai ta chạy bộ chơi bóng rỗ đi, ta quản ngươi khỏe may mắn động, cường thân kiện thể!"Trì Úc: ". . ." Người đâu, đang lúc một chuyến, chung quy muốn gặp thấy nắng ấm, tùy ý cười to một trận.Chủ công, công cứu chuộc thụ, cùng với truyền thống cất giữ ung dung! Khôi hài!…
Đôi lời gửi gió…
Nàng, một nữ nhân với đủ mọi tật xấu trên đời, do một lần xuyên không mà đến được đây, có biết đâu lại trong thân phận Đệ Ngũ Cung Phi - Đặng Thị Loan sau nàyHắn, Trần Khâm- một hoàng thái tử của Đại Việt, sau này chính là vua Nhân Tông anh minh, người sáng lập ra thiền phái Trúc Lâm mà phật tử phải nghiêng mình thành kínhLần ấy, nàng chỉ tiện tay cứu hắn, nhưng từ ấy, trong lòng nàng đã có hắn rồi... Ngày hắn lập thái tử phi, nàng cũng ở đó. Nhưng tân nương trên kiệu kia không phải nàng, mà là Trần Thị Trinh, con gái Quốc Công tiết chế Hưng Đạo đại vương Trần Quốc Tuấn. Bấy giờ nàng mới biết cái gì gọi là ban hôn, cái gì gọi là liên hôn chính trị, mới hiểu, hóa ra, nơi này không dành cho những người ngây thơ, tin vào một tình nhi nữ như nàng... Nàng phải buông tay thôi, buông tay thôi... Và cứ thế, trên trận tuyến, nàng không tiếc gì đỡ cho hắn một mũi thương, đổi lại cho mình cái chết để mãi mãi quên đi...…
LOL ,tôi chỉ viết truyện chủ yếu để hổ trợ kịch bản vẽ truyện trong tương lai th, nên ngôn ngữ sẽ không được văn chương lắm :vLƯU Ý⚠️:Đây là viết truyện đầu tay nên đừng kì vọng quá nhiều và xàm lul nữa 😭🙏…
Cuốn này thì Coan Au này chỉ làm theo lời đề nghị của các bác thôi, yêu cầu bài gì, mik viết hết vô đây cho, thanh cìu :>> còn nếu mà các bác ko yêu cầu coan viết cái gì thì coan tự viết rồi đăng lên nhen…
Cuộc sống là một mê cung bất tận, ngoài ký ức ra, chúng ta chẳng đọng lại gì. Câu chuyện bắt đầu với một bức tranh sẫm màu qua Minh - một kẻ nghĩ nhiều với thói ăn mày quá khứ. Minh vừa có một cuộc chia ly với người mình yêu mà tự ruồng bỏ cuộc sống của mình. Trong một giấc mơ, Minh vô tình sống lại với ký ức trong khoảng thời gian yêu nhau. Liệu đó là một lời nguyền, một cái bẫy hay một sự giải thoát?…
Một chàng họa sĩ nghèo đem lòng yêu nàng thơ của thần Mặt Trời "Ngọn lửa mảnh hồn aiTừ lâu đã lụi tànChỉ còn trơ trọi lạiMột vài hạt tàn tro"…
Tokyo. Giữa biển người vội vã và những ánh đèn không bao giờ tắt, có một kẻ tồn tại như thể ngoài rìa của thế giới. Không tên. Không quá khứ. Không tương lai. Hắn không thuộc về nơi này - cũng chưa từng cố gắng thuộc về.Không có luật nào ràng buộc được hắn. Trọng lực, thời gian, nhân quả - tất cả chỉ là những khái niệm buồn cười, những chiếc lồng mỏng manh mà con người tự giam mình vào. Hắn chỉ quan sát. Không can thiệp. Không yêu. Không ghét. Không tồn tại theo cách mà người ta vẫn hiểu về tồn tại.Với hắn, mọi câu chuyện chỉ là kịch bản. Còn thế giới... chỉ là một sân khấu quá ồn ào.Cho đến một ngày - một cậu bé học sinh tiểu học ngước nhìn hắn giữa phố đông, cười hồn nhiên và gọi: "Chú ơi."Chỉ hai từ đơn giản, không chủ ý, không mục đích. Nhưng lời chào đó đã mở ra một điều hắn chưa từng đối diện: kết nối.Từ một khoảnh khắc tưởng chừng vô nghĩa, hắn bắt đầu cảm thấy - không phải bằng lý trí, mà bằng thứ gì đó sâu hơn, ấm hơn, mong manh hơn - rằng có lẽ, để tồn tại thật sự... người ta cần nhiều hơn là chỉ đứng nhìn.Liệu một kẻ vượt trên mọi giới hạn có thể học cách làm người - sống thật, cảm thật, yêu thật - giữa một thế giới mà hắn từng xem chỉ là ảo ảnh?…
Chỉ cậu và tớ thôi.Những mẩu truyện ngắn tuổi thơ mang lại đầy suy ngẫm.…
Nếu cuộc đời của bạn chỉ là một câu chuyện được viết sẵn...Và có một ngày, bạn phát hiện ra mình có thể viết lại nó.Nguyễn Khôi - một người bình thường - bất ngờ nhận ra thế giới xung quanh chỉ là những dòng chữ.Một cây bút.Một cuốn sách vô hình.Và một sức mạnh đáng sợ: viết lại vận mệnh.Nhưng mỗi lần sửa lại quá khứ, tương lai lại biến dạng.Những con người biến mất.Những ký ức chưa từng tồn tại.Và một thế lực bí ẩn đang cố ngăn anh chạm tới trang cuối của số phận.Khi người viết trở thành nhân vật...…