mối ; khiêm hiển
có lẽ. theo khiêm, nên học cách chậm lại. bởi, nếu người vội vã quá, sẽ dễ vuột mất nhau. ݁₊ ⊹ . ݁ ⟡ ݁ . ⊹ ₊ ݁.khiêm hiển ; từ hai đứa trẻ ngày ấy, giờ đã đủ trưởng thành để gặp lại nhau…
có lẽ. theo khiêm, nên học cách chậm lại. bởi, nếu người vội vã quá, sẽ dễ vuột mất nhau. ݁₊ ⊹ . ݁ ⟡ ݁ . ⊹ ₊ ݁.khiêm hiển ; từ hai đứa trẻ ngày ấy, giờ đã đủ trưởng thành để gặp lại nhau…
Tác giả:Nhật MinhThể loại:Ngôn TìnhNguồn:vietwriter.comTrạng thái:Đang raThể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Sủng, HE- Bảo Bảo, anh vừa bị mất đồ vật rất quan trọng, không biết...em có vô tình...lấy nhầm không?Cô gái ngay lập tức phủ nhận, giọng điệu chắc nịch:- Thứ gì? Anh có gì đáng giá để em lấy.Chàng trai nghe xong Khánh Tường nói, khuôn mặt trở nên đen sì, thầm nghĩ, "Núi vàng ngay trước mặt mà em dám bảo không có gì đáng lấy à?"…
viết vui vẻ thôi nha mọi người yeuuuuuu…
Sẽ ra sao nếu cù huyền tử sau khi chết xuyên không về quá khứ, quyết tâm thay đổi sai lầm của mình…
em xứng đáng với những điều tốt nhất.…
Truyện ngắn Tác giả: thu_viet_tieuthuyet Thể loại: Girl Love (HE)Tên Truyện: Người Ở Sau Lưng Cậu Lâm Tịch Nghi chưa từng nghĩ rằng thích một người lại có thể kéo dài suốt cả thanh xuân.Từ năm lớp 10, cô đã yêu An Khuê -từ khoảnh khắc An Khuê đứng dậy vỗ tay khi cô suýt bỏ dở buổi biểu diễn guitar đầu tiên.Nhưng với An Khuê,Tịch Nghi chỉ là bạn thân.An Khuê thích Minh Triết.Minh Triết lại trở thành bạn trai của cô.Còn Trần Gia Huy -người luôn ở bên cạnh Tịch Nghi -lại là người yêu thầm cô.Một vòng tròn cảm xúc không ai đứng đúng vị trí.Tịch Nghi yêu thầm.An Khuê chạy theo rung động của mình.Gia Huy kiên nhẫn chờ đợi.Minh Triết vô tình trở thành trung tâm của mọi lựa chọn.Thanh xuân của họ không ồn ào,nhưng mỗi bước đi đều khiến trái tim lệch nhịp.Có những người ở rất gần,nhưng lại không thể chạm tới.Và có những người...phải mất cả một đoạn thanh xuân đau đớnmới nhận ra rằng:người mình yêu nhấtđã luôn ở phía sau lưng.…
Link AO3: https://archiveofourown.org/works/24781225Link author:https://archiveofourown.org/users/scszd0809/pseuds/scszd0809❌ FIC DỊCH CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA AUTHOR NÊN VUI LÒNG KHÔNG REUP ĐI ĐÂU❌…
[Đi Mua Khẩu Trang Vô Tình Gặp Chân Ái?][Không Trở Về Cô Nương]18/2/2020Vui lòng không đem đi đâu khi chưa hỏi ý kiến tác giả, tác giả sẽ rất vui nếu các bạn có thể quảng cải truyện.Chúc các bạn một ngày tốt lành.…
Trích đoạn oneshot 1: Shou ngồi xuống bên cạnh, khẽ vỗ nhẹ vào má Akira. "Dậy uống thuốc đi." Akira mơ màng mở mắt, mất vài giây mới nhận thức được sự hiện diện của Shou. "Shou...?" Giọng cậu khàn đặc. "Uống thuốc rồi ngủ tiếp." Shou đưa ly nước và viên thuốc đến gần. Akira nhăn mặt nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo. Khi uống xong, cậu thả mình xuống ghế, mắt lim dim. Shou nhìn cậu một lát, rồi đứng dậy đi tìm khăn ấm. Cậu nhẹ nhàng lau trán cho Akira, cử động chậm rãi như sợ làm cậu thức giấc. Ánh sáng từ ngoài cửa sổ hắt vào, phủ lên gương mặt Akira một tầng sáng dịu dàng. Cậu ấy trông mong manh hơn hẳn mọi ngày-không còn vẻ nhanh nhẹn, hoạt bát, mà chỉ là một cậu thiếu niên đang yên bình chìm trong giấc ngủ. Shou nhìn một lúc lâu, rồi thở ra nhẹ nhõm khi thấy sắc mặt Akira dần hồng hào hơn. Cậu không rời đi ngay mà ngồi xuống cạnh Akira, đôi mắt trầm lặng quan sát từng hơi thở đều đặn của cậu ấy. Và rồi, khi chắc chắn Akira đã ngủ say, Shou khẽ cúi xuống. Một nụ hôn nhẹ như gió thoảng đặt lên trán Akira. Chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng tim Shou lại đập nhanh hơn bình thường. Cậu nhìn gương mặt yên tĩnh trước mắt, nhẹ giọng thì thầm. "Lần sau đừng để bản thân ốm như thế này nữa." Akira không nghe thấy. Nhưng ngay cả khi đang ngủ, khóe môi cậu vẫn khẽ cong lên, như thể đã cảm nhận được sự hiện diện của người bên cạnh._______Fanfic otp: ShouAkira - Tokyo Aliens Author: Lucis Helios - là tuiDo not reup, chuyển ver, mang đi linh tinh.…