| Blue |
Chào mừng cậu đã đến "Tiệm của Kén " , ở đây cậu có thể kí gửi những kí ức tươi đẹp nhất .…
Thể loại : Cổ trang - Cung đấu - Tình cảm - Ý nghĩa cuộc sống Tác giả : Lý Trần Mỹ Giao Nhân vật : Phan Nhã Đoan, Lâm Khả Hân, Hà Hiểu Đồng, Dương Nhiệt Mịch, Thiệu Thanh Tư,... cùng một số nhân vật khác.…
Tớ thích cậu mất rồi đấy ! Đồ ngóc 💭…
Mối tình đơn phương âm thầm, đau đớn nhưng lại không ngừng nghĩ về đối phương dù có xảy ra chuyện gì đi nữa. Em, anh, chúng ta đều ngốc nghếch, thật may trời xanh an bài 2 kẻ ngốc được bên nhau mãi mãi....…
Chín Năm Đủ Chưa? Là câu chuyện dài được tớ đúc kết từ chuyện tình dang dở không được đáp lại, còn tớ thì muốn viết kết cho nó☺️✋------------------------------------Năm mười tuổi, tớ gặp cậu lần đầu trong lớp học hè. Cậu ngồi ở bàn cuối, tóc rối, tay chống cằm nhìn ra cửa sổ, như thể ngoài kia có thứ thú vị hơn cả bài giảng của cô giáo. Tớ không biết từ khi nào, mọi ánh mắt của mình đều lén tìm đến bóng lưng ấy.Năm mười bốn tuổi, cậu cho tớ mượn cây bút bi. Cái bút chẳng có gì đặc biệt, nhưng tớ giữ nó trong hộp bút suốt 3 năm trời, như một báu vật.Năm mười bảy tuổi, tớ đứng giữa sân trường, nhìn cậu cười với một cô gái khác. Cậu không thấy, nhưng tớ đã xoay lưng bỏ đi, cố nuốt nghẹn vào trong.Năm mười chín tuổi, tớ cầm điện thoại, gõ rồi xóa hàng trăm lần tin nhắn "Tớ thích cậu". Cuối cùng, vẫn là không gửi.Và hôm nay... là năm thứ chín tớ thích cậu. Tớ không còn là con bé nhút nhát ngày nào. Tớ hít sâu, bước đến trước mặt cậu, nhìn thẳng vào đôi mắt quen thuộc ấy, và nói rõ từng chữ:- Tớ thích cậu.Cậu im lặng vài giây, rồi mỉm cười.Một nụ cười dịu dàng, nhưng... tàn nhẫn.- Xin lỗi.Tớ đứng đó, nghe tiếng trái tim mình rơi xuống. Chín năm qua, hóa ra... đủ để tớ yêu, nhưng không đủ để cậu đáp lại.---…
Tình yêu tuổi học trò là tình yêu rất đẹp đẽ và trong sáng. Hãy mạnh mẽ và giữ vững niềm tin...sợi dây tơ hồng sẽ dẫn chúng ta đến gần nhau... Đây là tác phẩm đâu tay của tớ mong mọi người đừng bơ nó!…
Lần đầu tiên Anh gặp cô vào 10 năm trước, 10 năm sau vẫn là cô, cô bé nhỏ ngày xưa nhưng cảm giác Anh giành cho cô đã khác xưa mất rồi…
Ở một thị trấn cổ tên Phượng Tường - nơi nắng luôn nhuộm vàng bậc thềm, và tiếng ve kêu như đánh thức cả tuổi thơ - có một nhóm tám đứa trẻ nghịch như quỷ sứ.Bốn đứa con trai, ba cô bạn gái và... một "ông tướng" chuyển trường cực kỳ đáng nghi.Tụi nó từng cùng nhau bắt rắn nhựa hù hàng xóm, từng cúp học chỉ để đi theo một con mèo lạ, từng trốn dưới gầm bàn lớp để đọc thư tình đưa nhầm, và từng thề nguyền dưới chân cầu thang rằng:"Tụi mình dù lớn lên, dù thi rớt, dù chia xa... cũng vẫn là tụi mình."Nhưng liệu lời thề đó có giữ được, khi tuổi mười sáu bắt đầu có những rung động đầu tiên, những hiểu lầm đầu tiên, và cả những tổn thương đầu tiên?"Chúng Mình Của Năm Tháng Ấy" là một hành trình hài hước, tưng tửng, mà cũng đượm buồn - về một hội bạn thân không hoàn hảo, nhưng chân thành.Có thể tụi mình không mãi là bạn thân... nhưng sẽ mãi là một phần của nhau trong ký ức.#thanhxuanvuontruong #truyenviet #chuyencap3 #banthan #hoctro #doraemonphienbannguoithat #truyencuoingotngao…
Tôi không chắc nó sẽ hayNhưng ít nhất nó nói lên được nổi lòng của tôi:)))…
"Em yêu, em nhìn bàn ăn này, tràn ngập xương gà vỏ cua rồi..."..."Cưng à, tại sao phòng ngủ của em lại có nhiều vỏ bánh kẹo vậy?"..."Tủ lạnh của em toàn đồ ăn hết hạn đó, em yêu của anh..."...Truyện về một cô gái có niềm đam mê mãnh liệt với sự nghiệp ăn và anh người yêu cao to đẹp trai luôn dọn dẹp những thứ sót lại sau khi "chiến đấu".…
chỉ là fanfic thui nhaaaado đợi phim khá lâu và rất thích biblebuild nên tui có viết để đọc cho thoả cơn thèm hihichiện này là do tui tự nghĩ nên không có chi tiết nào trong kinnporsche đâu ă mn…
Tuổi trẻ và thanh xuân của em,Tất cả em gởi gắm vào đây..🌹…
Ở 1 thế giới mà tồn tại cả BibleBuild và VegasPete.Không có spoil đâu, đọc truyện đi…
Trái dấu: Hai con người ở hai thái cực trái ngược hoàn toàn, hai địa vị, hai tính cách khác nhau gặp được nhau chính là duyên, vướng bận lòng vì nhau chính là nợ. Pete chưa chắc đã giống chúng ta tưởng, Vegas chưa chắc đã giống chúng ta nghĩ…
những điều tôi muốn nói với crush, chỉ là không có cơ hội.…
Bạn có tin vào tiếng sét ái tình không? Hãy tin đi vì tôi đã dính rồi đấy và đó cũng là lần đầu tôi biết thế nào là yêu. Nhưng tình yêu đó không đẹp như tôi luôn mơ lúc nhỏ. Tôi yêu một người nhưng nơi người ấy đứng quá cao so với tôi. Nghĩ thử coi, một con nhỏ bình thường đến tầm thường như tôi thì việc nghĩ tới một soái ca như anh còn không dám chứ nói gì đến những thứ khác. Nhưng tôi không đòi hỏi gì từ anh cả. Tôi chỉ mong được gặp anh mỗi ngày, được thấy anh cười mỗi ngày ,lặng lẽ quan tâm anh, là lặng lẽ dõi theo anh. Dù có những nỗi lòng không sao có thể nói được với anh. Nhưng với tôi đó là hạnh phúc. Và.... hạnh phúc đó sắp rời xa tôi mãi mãi.…
Tại sao ta lại cứ si ngốc một người ngay từ cái nhìn đầu tiên? Tại sao ta cứ âm thầm hướng theo bóng hình của người đó? Tại sao ta ngu ngốc không bày tỏ để tình cảm cứ vậy mà lớn dần? Tại sao...tại sao? Hàng vạn câu hỏi khó mà trả lời được vì ta đã đơn phương ai bao giờ đâu?…