Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
---"Gửi đến thực tại lời từ biệt không hồi đáp."---Peekaboo, KaRii Say Hi 🥺💖Chỗ này cũng chẳng có gì đáng để miêu tả ngoài việc trả test, thông báo, đăng oneshot OTP - OCTP - OC với mấy cái thứ vớ va vớ vẩn :((Anyway, cảm ơn mọi người đã ngồi xem mấy cái khùng khùng điên điên trong quyển tạp nham này :3---…
Tôi từng nghe nói, sẽ mất 7 năm để quên đi một người.Nhưng thật ra không có con số cụ thể nào cả. Có người quên rất nhanh, có người giữ suốt cả đời. Cũng có khi, đi hết thanh xuân rồi mà vẫn không buông được một ánh mắt.Bảy năm nghe như một bản án thời gian, nhưng đó là thời hạn tôi cho phép mình yếu đuối.Đã 4 năm rồi, tôi chỉ cho phép mình nhớ về em thêm 3 năm nữa thôi.Ai rồi cũng phải bước tiếp mà, tôi biết mình không nên như vậy. Ba năm nữa thôi... tôi hứa.Còn bây giờ, cho tôi được nhớ em thêm một chút nữa.…
Đây là 1 dạng nhật kí tớ viết về câu chuyện tình cảm đầu đời của bản thân, những rung động đầu tiên dành cho 1 chàng trai vô cùng bình thường giữa vạn người Tớ viết những dòng này ra đây vì tớ muốn giải toả cảm xúc khi không biết bộc bạch cùng ai cũng như sợ sẽ làm phiền đến người khác cùng với việc muốn lưu trữ những cảm xúc về chàng trai ấy Cậu chuyện vẫn đang tiếp tục bởi vì tớ vẫn đang còn giữ liên lạc với đối phương sau hơn 5 năm quen biết.…
Ở một thị trấn cổ tên Phượng Tường - nơi nắng luôn nhuộm vàng bậc thềm, và tiếng ve kêu như đánh thức cả tuổi thơ - có một nhóm tám đứa trẻ nghịch như quỷ sứ.Bốn đứa con trai, ba cô bạn gái và... một "ông tướng" chuyển trường cực kỳ đáng nghi.Tụi nó từng cùng nhau bắt rắn nhựa hù hàng xóm, từng cúp học chỉ để đi theo một con mèo lạ, từng trốn dưới gầm bàn lớp để đọc thư tình đưa nhầm, và từng thề nguyền dưới chân cầu thang rằng:"Tụi mình dù lớn lên, dù thi rớt, dù chia xa... cũng vẫn là tụi mình."Nhưng liệu lời thề đó có giữ được, khi tuổi mười sáu bắt đầu có những rung động đầu tiên, những hiểu lầm đầu tiên, và cả những tổn thương đầu tiên?"Chúng Mình Của Năm Tháng Ấy" là một hành trình hài hước, tưng tửng, mà cũng đượm buồn - về một hội bạn thân không hoàn hảo, nhưng chân thành.Có thể tụi mình không mãi là bạn thân... nhưng sẽ mãi là một phần của nhau trong ký ức.#thanhxuanvuontruong #truyenviet #chuyencap3 #banthan #hoctro #doraemonphienbannguoithat #truyencuoingotngao…
Tác giả gốc: 김 유 리 @PinkyLaLalisaTranslator: Jena Betaer: JangBảy người bạn vô cùng nghi ngờ khi thấy một cô gái lạ đột nhiên xuất hiện từ hư không và ban cho mỗi người một điều ước. Tuy nhiên, dần dần họ có vẻ lại thích thú hơn với điều kì lạ này, họ bắt đầu quan tâm đến cô gái.Nhưng tại sao chỉ có mình Chanwoo lại tò mò cô ấy là ai? Tại sao đến đây? Và rốt cuộc điều ước cậu dành đến cuối cùng là gì?Link tác phẩm gốc: https://www.wattpad.com/story/159420073-completed-different-world-ikon-x-lisa-------BẢN DỊCH ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, ĐĂNG ĐỘC QUYỀN TẠI DÃY TRỌ COUPLE, VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC.Cre bookcover: @jiangpede- (Dãy trọ Couple).…
Chín Năm Đủ Chưa? Là câu chuyện dài được tớ đúc kết từ chuyện tình dang dở không được đáp lại, còn tớ thì muốn viết kết cho nó☺️✋------------------------------------Năm mười tuổi, tớ gặp cậu lần đầu trong lớp học hè. Cậu ngồi ở bàn cuối, tóc rối, tay chống cằm nhìn ra cửa sổ, như thể ngoài kia có thứ thú vị hơn cả bài giảng của cô giáo. Tớ không biết từ khi nào, mọi ánh mắt của mình đều lén tìm đến bóng lưng ấy.Năm mười bốn tuổi, cậu cho tớ mượn cây bút bi. Cái bút chẳng có gì đặc biệt, nhưng tớ giữ nó trong hộp bút suốt 3 năm trời, như một báu vật.Năm mười bảy tuổi, tớ đứng giữa sân trường, nhìn cậu cười với một cô gái khác. Cậu không thấy, nhưng tớ đã xoay lưng bỏ đi, cố nuốt nghẹn vào trong.Năm mười chín tuổi, tớ cầm điện thoại, gõ rồi xóa hàng trăm lần tin nhắn "Tớ thích cậu". Cuối cùng, vẫn là không gửi.Và hôm nay... là năm thứ chín tớ thích cậu. Tớ không còn là con bé nhút nhát ngày nào. Tớ hít sâu, bước đến trước mặt cậu, nhìn thẳng vào đôi mắt quen thuộc ấy, và nói rõ từng chữ:- Tớ thích cậu.Cậu im lặng vài giây, rồi mỉm cười.Một nụ cười dịu dàng, nhưng... tàn nhẫn.- Xin lỗi.Tớ đứng đó, nghe tiếng trái tim mình rơi xuống. Chín năm qua, hóa ra... đủ để tớ yêu, nhưng không đủ để cậu đáp lại.---…
Hộp chứa ánh trăngTên gốc: 月光盒子Thể loại: hiện đại, HE, đô thị tình duyên, tình đơn phương, cưới trước yêu sau.Văn án:Cô chẳng thể ngờ được, người đến buổi xem mắt mà cô chuẩn bị qua quýt cho xong lại là người mà cô từng yêu đơn phương.Tựa như cỗ máy thời gian đưa anh đến trước mặt cô, khiến cô không biết phải làm sao."Tôi là Thẩm Điềm""Chu Thận Chi" Anh lạnh lùng bắt tay với cô.Thẩm Điềm mỉn cười rút lại câu nói: "Cậu còn nhớ tôi không? Hồi lớp 12 bọn mình học cùng lớp đó"....Tình đơn phương là một chiến trường của đời người.Từ khi nhập ngũ đến khi giải ngũ, có một người xông vào thế giới của bạn, rồi lại hóa thành tro tàn rơi trên bức tường thành của bạn.Vườn trưởng trước đô thị sauHết cốt truyện lớp 12 thì thời gian nhảy vọt, bước vào phần đô thi. Yêu đơn phương + cưới trước yêu sauCả hai đều sạchChậm nhiệt, chuyện hàng ngày"Tôi sẽ trao em tình yêu rực cháy nhất của mình." - Chu Thận Chi…
Tại sao ta lại cứ si ngốc một người ngay từ cái nhìn đầu tiên? Tại sao ta cứ âm thầm hướng theo bóng hình của người đó? Tại sao ta ngu ngốc không bày tỏ để tình cảm cứ vậy mà lớn dần? Tại sao...tại sao? Hàng vạn câu hỏi khó mà trả lời được vì ta đã đơn phương ai bao giờ đâu?…
Mối tình đơn phương âm thầm, đau đớn nhưng lại không ngừng nghĩ về đối phương dù có xảy ra chuyện gì đi nữa. Em, anh, chúng ta đều ngốc nghếch, thật may trời xanh an bài 2 kẻ ngốc được bên nhau mãi mãi....…
Sống một đời không hạnh phúc, không trọn vẹn. Từ nhỏ không có ba, tự mình gồng gánh, tỏ ra mạnh mẽ. Thay vì sống, cô thật ra chỉ đang "tồn tại". Đến lúc nhắm mắt, ngoài cảm giác luyến tiếc vì đã không thể chăm sóc ông bà tuổi già, cô chỉ cảm thấy, sự nhẹ nhõm. Dường như cô đã quá mệt mỏi, chìm trong bóng tối... yên ắng đến vô định, cô cảm thấy bản thân đang rơi tự do trong một khoảng không vô định, đã bao lâu rồi cô chưa được "yên tĩnh" như thế. Bỗng cô cảm giác như có ai đang lay mình, lực đạo càng mạnh, trước mắt một luồng sáng,... cô chưa chết sao?! ...…