Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Atsushi, Ranpo ?""mình thật sự đã được quay trở về năm 18 tuổi rồi sao ?"cp/otp phụ đã has trên tag, switch thì im lặng giúp tớ❗️truyện có thể sẽ hơi ngắn và ra chap không đều, vui lòng không giục utdate giúp mình ạ❗️…
Tình cảm một chiều giống như ánh hoàng hôn, rực rỡ nhưng lại là thứ sắp lụi tàn. Khi màn đêm kéo tới, hoàng hôn chỉ trong chớp mắt đã rơi xuống chân trời, hoàn toàn vỡ vụn._Heo nhỏ lăn dốc_…
Kể về mối quan hệ tình cảm giữa Kín và Porches bất ngờ khi Porches đã mang thai còn có thêm sự nuông chiều cưng chiều của Mình dành cho chính bản thân mình…
Từ một chàng trai nghèo đến từ Long An theo học ngành Hướng dẫn viên du lịch, cuộc sống của Nguyễn Hứa Gia Kiệt trên vùng đất Sài Gòn hoa lệ đã chuyển sang một bước ngoặt cực lớn khi Triệu Chính Nhân - người bạn thân nhất của anh - đột nhiên mất tích một cách bí ẩn.Trong nỗi đau tột cùng vì bị mất đi đứa con trai yêu quý mà không rõ nguyên do, ông Đại và bà Mỹ đã nhận Gia Kiệt về làm con nuôi sống chung trong gia đình, như một cách để giúp cho hai ông bà nguôi ngoai được phần nào. Và cũng kể từ đây, trải qua năm tháng đồng hành trong cuộc sống thường ngày với Triệu Khả Ái - em gái của Chính Nhân, Gia Kiệt đã yêu cô bé ấy từ lúc nào không hay.Nhưng mọi thứ càng ngày càng trở nên bế tắc, khi Khả Ái và anh, chẳng khác nào là hai đường thẳng song song với quá nhiều sự khác biệt về tính cách lẫn lối sống nói chung. Cùng lúc đó, Gia Kiệt lại nhận được tình cảm chân thành từ Nguyễn Trương Hiền Hòa - một người con gái vì anh mà sẵn sàng từ bỏ luôn công việc bác sĩ để đi làm bảo vệ.…
"Sau khi cả hai đỗ đại học, ChinAn quyết định thuê nhà sống chung. An học trường X còn Chin học trường Y, căn nhà nho nhỏ đặt giữa đường nối 2 ngôi trường ╰(*'︶'*)╯♡ Tại đây sẽ xảy ra những mẩu chuyện nho nhỏ khi Chin An về chung một nhà (*゚∀゚*)"- hình bìa @optimusphungf (IG)- on going- Chamseob, pacadong, hwangwink, nielong Thực ra cái này mình viết nhảm thật sự...cho vui thôi...…
📍Ngưng viết và hoàn tại chap thứ 5.gia đình nhỏ của Venice và những chiếc trend trên tiktok (。•̀ᴗ-)✧ai bảo mafia không biết chơi tiktok cơ?♡ Chỉ đăng tải trên wattpad Ettiesopretty…
Cuộc sống của tôi đang vốn bình yên đúng như tên gọi của chính mình An NhiênThế nhưng mỗi việc vốn là do ý trời, có lẽ do cuộc sống tôi quá yên bình Nên họ đã đệm thêm một nốt nhạc Một nốt nhạc khiến tôi mãi khắc vào tim…
Nắng lại lên rồi Tôi vẫn mong chờ điều gì đóLà thứ gì rất quan trọng sao...Tôi chẳng thể nghĩ ra gì cảHắc ám đang bao trùm lấy tôi Thật luyến tiếc chúngChẳng thể quay đầu được nữa Liệu có ai đó có thể cứu lấy tôi Những kẻ sống trong bóng tốiNếu có thể bước ra ánh sáng Không có nghĩa họ là người tốt Chỉ là họ đã có thêm một lựa chọn mà thôiLời tự sự của kẻ lạc lốiTui ghi zậy thôi :)) chứ truyện nó hông có liên quan gì với trên hết á…
Văn Án.Lâm Triều là kiểu người không ai để ý... lặng lẽ, học giỏi, không nói nhiều.Cậu chỉ có một bí mật mà ngay cả bản thân cũng không dám thừa nhận:Cậu yêu Phạm Du, lớp trưởng năng động, giỏi giang và rực rỡ như ánh mặt trời.Ba năm trung học, Triều luôn dõi theo Du từ phía xa.Từ tiếng cười trong sân bóng, đến những lần Du vô tình cho cậu mượn bút mà không nhớ mặt người mượn.Yêu thầm là thế: chẳng ai biết, chỉ một mình tim mình vỡ ra trong im lặng.Nhưng một ngày mưa, Phạm Du tình cờ phát hiện cuốn sổ tay cũ trong thư viện. Bên trong là những dòng chữ nhỏ, ghi lại từng khoảnh khắc về chính mình.Tình yêu thầm lặng ấy, hóa ra không chỉ là đơn phương.Có những người không cần nói lời yêu cũng đủ khiến cả tuổi trẻ bừng sáng. Phạm Du mỉm cười nói: "Tớ biết rồi, Triều à."- Cơn mưa năm ấy bỗng trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết.…
Có những lúc, tôi thấy trái tim mình như một bản nhạc chỉ toàn những nốt lặng. Lặng khi nhớ về anh. Lặng khi nhìn lại món quà anh tặng, và lặng cả khi tên anh được mọi người nhắc đến. Tình đơn phương này, tôi đành cất vào những trang nhật ký hàng đêm, viết ra rồi lại xóa, như thể sợ chữ nghĩa sẽ làm trái tim mình thổn thức không thôi. Yêu một người mà chẳng dám hy vọng, đây có lẽ là nỗi buồn dài nhất mà tôi từng biết.…
Những hạt mưa kia,những giọt nước mắt ấy phải làm thế nào đây?Mình không muốn ướt đẫm dưới cơn mưa này đâuVà run rẫy trong cái lạnh ấyRồi một ngày cơn mưa lạnh lẽo kiaSẽ trở thành những giọt nước mắt ấm áp khẽ rơi xuốngVà sẽ ổn cả thôiMọi thứ đã qua sẽ chỉ như cơn mưa rào bất chợt mà thôi...Hãy ở lại cùng mình,mình không thể bước đi môt mình nếu không có cậuCre: Downpour - I.O.I…