Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
" Thứ tình cảm này thật sự là khó chấp nhận lắm sao ? "Câu hỏi này cứ quanh quẩn trong đầu tôi suốt bao nhiêu năm qua , nhưng chưa từng có một lời giải đáp thích đáng.Hải Du chưa từng quay lại nhìn tôi , dù chỉ là một cái ngoảnh đầu anh cũng ích kỉ giữ cho bản thân mình. Liệu điều tôi chờ đợi có đang nằm ở phía trước ? Là bình yên hay sự căm phẫn ?- Thể loại : BL , ngược , niên thượng , nhược công nhược thụ , giáo viên cố sự.…
...Trong thế giới của những băng đảng khét tiếng...Một cô gái thuần khiết......Một gia tài đồ sộ......Ba con người, một mục đích......Một tình yêu, ba tính cách...+Độc đoán và hám sắc+Lạnh lùng đến vô cảm +Lịch sự và dễ gầnCó được vị trí thừa kế từ người Cha...điều kiện... -"Cô gái mà con say từ lần gặp mặt này, khi tròn 18 tuổi. Ai trong các con có thể giết được sẽ là người thừa kế của ta"...Tình yêu?...hay... địa vị?...…
"Nợ máu phải trả bằng máu.......huynh quên muội rồi sao?........""Nhật Minh......Nhật Minh"Tôi chỉ là một nữ sinh bình thường nhưng lại phải gánh một nghiệt chướng nặng nề thế này sao?Tại sao chứ??????Cái quá khứ ấy đã đeo bám tôi suốt 100 năm nay rồi chính tay tôi phải tự giải quyết tất cả........Đây là câu chuyện đầu tiên mà mình viết nếu có sai sót gì mong mọi người hãy bỏ qua giúp mình nhé.Cảm ơn mọi người cùng đọc truyện thôi nào!!!!!…
TÁC PHẨM DO MÌNH SÁNG TÁC. TUYỆT ĐỐI KHÔNG REPOST KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP!!!Ôn Khánh Vũ x Lam Cẩm DươngThể loại: 1x1, sủng ngọt, cao H (sẽ có ở các phiên ngoại), thanh xuân vườn trường, ngược tâm, ôn nhu nhẹ nhàng si tình công x nhà mặt phố bố làm to thụVăn án:Ôn Khánh Vũ ngủ thiếp đi vì quá mệt. Hắn bay chuyến đêm qua từ thành phố khác về đây, sáng nay chưa kịp đến nhận chức cơ quan mới gần đây vì máy bay gặp sự cố khởi hành chậm, nhân viên khuân vác vừa đến đã làm ồn cả nhà vì lúc chuyển đồ đạc luôn gây ra tiếng động, Ôn Khánh Vũ không yên tâm nên mới trực tiếp ra chỉ huy. Giờ đã quá mệt, hắn nên ngủ một chút.Ôn Khánh Vũ thấy một giấc mơ kỳ lạ.Hắn mơ về thời trung học, hắn vẫn còn mặc áo trắng đứng từ lan can nhìn xuống sân trường. Lần đó là mùa thu, lá vàng trải khắp nơi, trời quang đãng, gió se se..."Học trưởng, em là Lam Cẩm Dương."Ôn Khánh Vũ quay đầu, nhìn thấy khuôn mặt ngang tầm mắt mình, nở nụ cười trong sáng."Ôn Khánh Vũ." Hắn vẫn luôn nhã nhặn như vậy, luôn xa cách với người ta.Lam Cẩm Dương nhìn Ôn Khánh Vũ một lát, rồi kéo tay hắn đi. Ôn Khánh Vũ ít nhiều ngại tiếp xúc người lạ, định vùng tay ra. Nhưng ngay khi dừng lại Lam Cẩm Dương đã buông tay trước. Hắn lục lọi thứ gì đó trong ba lô, một hồi lấy thứ đó ra."Học trưởng, của anh."Ôn Khánh Vũ nhận lấy, mắt nhìn chằm chằm Lam Cẩm Dương."Cộc cộc."Hắn chợt tỉnh dậy vì tiếng gõ cửa. Ôn Khánh Vũ ngủ không sâu lắm, liền mở mắt, xỏ dép bông ra mở cửa."Tôi cho chó ăn xong rồi. Giờ chúng ta có thể nói chuyện được chứ?"…