Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Project đếm ngược mừng sinh nhật pudding Kenma của nhà mèo gồm những mẩu chuyện ngắn bình dị, mà ở đó cả hai thể hiện sự thấu hiểu và quan tâm lẫn nhau trong những cử chỉ vô cùng bình thường. Các nguồn chủ yếu (còn cập nhật):1. shizuos. tumblr.com2. kaijoskopycat.tumblr.com…
Oc/Mascot x bias, bias only bottom- Genshin impact: Zhongli, Alhaitham, Diluc- Aov: Laville, Nakroth- Honkai starrail: only Sampo Koski<3- WHB [What in hell is bad]: Mammon- Scotl: only Narci [Narcissist]- Ennead: Seth đại nhân- Afk Arena: Eugene - OOC, rất OOC, lời văn không hay do mình mới that tinh💧 - Cuntboi, cú có gai nên không ưa thể loại này thì đừng đọc nhé🥹🥹 - Siêu thô tục và dơ, thậm chí là thô 100%💧…
Câu chuyện kể về chiến tranh vệ quốc vĩ đại của Liên Bang Xô Viết trong công cuộc đẩy lùi bè lũ Phát xít Đức ra khỏi Đất Mẹ vĩ đại sau khi Phát Xít Đức phá vỡ hiệp ước Xô Đức 1941. Câu chuyện xoay quanh chàng lính Hồng Quân tên là Yuri Volkov được đưa ra tiền tuyến để đánh bại bè lũ Phát xít Đức đang nhăm nhe xâm chiếm Đất Mẹ và "Hòa bình Phương Bắc".…
gửi lại giấc mơ thời trẻ dại cho người,mong sao khi hạ tàn nắng tắt sẽ không bị vùi lấp thành một mớ tàn tro, hòa cùng gió mây để phiêu du về miền dĩ vãng.…
| Đêm hôm đó, Kai chẳng hề đến phòng Soobin để ngủ cùng anh như mọi khi nữa. Đêm hôm sau, hôm sau nữa cũng vậy. Chẳng còn hình ảnh một cậu bé hí ha hí hửng ôm gấu bông chạy sang phòng anh nữa. Chẳng còn một Huening Kai luôn loi nhoi đi xung quanh xoa bụng hết người này đến người kia trong nhóm nữa. Giống như sự vui vẻ và hạnh phúc đã biến mất khỏi cậu vậy, Kai bây giờ chẳng khác gì một người máy. Mọi người ai nấy đều rất lo lắng cho cậu. Yeonjun còn khẳng định chắc nịch rằng bé yêu của anh ấy đã bị ốm, thế nhưng Kai từ chối đến bệnh viện để khám. |('・ω・')Title: Do You Still Love Me?Author: ProSkater17Trans: Hnanal BLOriginal fic: https://archiveofourown.org/works/39498777*Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả, yêu cầu không đem ra ngoài.*…
Ta viết nên những yêu thương vụng về cho nàng thơ ta, cho tình yêu ta, cho em. Ta xáo trộn linh hồn ta, nhịp đập ta, không cần ai thấu hiểu. Ta cần em.…
Thể loại:Đam mỹVì đây là lần đầu tiên mình bắt tay vào viết một bộ truyện nên mong mọi người sẽ thông cảm cho những thiếu sót của mìnhTóm tắt: Toska Jacobs là người Mĩ, cậu đã theo cha mẹ tới Nhật để sinh sống.Tại đây cậu đã theo học tại Đại học Tohoku_một đại học danh giá của Nhật Bản.Một lần tình cờ Toska đã gặp Kanzen và giữa hai người đã nảy sinh ra rất nhiều chuyện. Cụ thể ra sao thì mời mọi người đọc qua nhéLưu ý: Kì thị Lgbt không nên đọc nhé!Xin hết~~…
Giữa những mùa đông phủ đầy tuyết trắng của Moskva, Ada và Nikolai Viktor gặp nhau như hai tâm hồn lạc lối tìm thấy nơi trú ngụ. Nhưng đôi khi, tình yêu chân thành nhất lại đến vào thời điểm con người ta chưa đủ can đảm để nắm lấy.…
•tác giả: 一颗木头向青天•dịch: quacamvuive•cp: vũ trụ hồng hoang (hồ vũ đồng x điền hồng kiệt)•pov: câu chuyện của một nghệ sĩ vĩ cầm và vũ công ba lê, bối cảnh tại moskva, nga.BẢN DỊCH ĐÃ CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ.…
"Anh này, những ngày vắng anh, em thấy anh hiện diện nhiều hơn tất thảy..." - những dòng thư viết tay, khi xa nhau, gần nhau, thương nhau, làm đau nhau, gặp lại nhau.Có lẽ sẽ hơi ủy mị và yếu đuối, có lẽ sẽ phù hợp cho đêm muộn đầy tàn tích còn lại sau một ngày dài, mình quay về với sâu thẳm con tim, da diết một bóng hình không thể gọi tên?Sến, nhưng mà đau và thương nhiều. Gửi H, em.…
Lục Tử Thanh đột nhiên muốn nhìn thật kỹ hình ảnh của mình ở trong bức tranh, muốn khắc cốt ghi tâm dáng vẻ của mình trong mắt Chu Tố Đan là bộ dạng như thế nào.Một thiếu nữ phiêu lãng, đứng giữa cánh đồng hoa diên vĩ, đồng phục trung học, mang tai nghe, tóc buộc cao bay bay trong gió. Những triền động bắt đầu trở lại trong trái tim của Lục Tử Thanh, cậu cảm thấy dường như người trong bức tranh này không phải mình nhưng thật ra lại chính là bản thân mình.Lục Tử Thanh không biết từ khi nào, đột nhiên như vậy lại quên đi dáng vẻ của mình, quên luôn cả việc đã cùng Chu Tố Đan trải qua thanh xuân như thế nào, thậm chí khuôn mặt tươi cười rạng rỡ trong nắng sớm ban mai của Chu Tố Đan, Lục Tử Thanh đã không còn nhớ rõ nữa. Cậu chỉ biết rằng mình yêu Chu Tố Đan.Yêu đến đớn đau, tê dại cả xác thân......Hôm nay, trời nổi lên vài trận gió nhẹ, nắng lại dịu dàng ôm ấp lấy nhân gian, cảm giác thoải mái vô tận này rất lâu rồi Chu Tố Đan chưa cảm nhận được, hình như lần cuối cùng có được cảm giác này là vào một buổi chiều nào đó rất xa xôi trên cánh đồng hoa diên vĩ, cùng ai nhỉ? Chu Tố Đan gắng nhớ nhưng cố đến cách mấy cũng không nhớ ra. ...Chu Tố Đan vừa đi vừa suy nghĩ, nghĩ mãi vẫn nghĩ không ra. Chợt một đợt gió thổi đến từ phương Bắc, cuốn lấy những cánh hoa trắng sữa không biết từ đâu đến bay lên trong không trung.Chu Tố Đan nhẹ nhàng bắt lấy cánh hoa đồ mi bay bay trong gió, nàng cảm thấy loài hoa này rất quen thuộc. Hình như đã gặp ở đâu đó hay sao?…
Tôi nhắm mắt, nhìn thấy ánh đèn sân khấu sắp bật sáng, trong hậu đài mọi người đều tất bật chỉnh soạn. Mùa hè những năm đó, ai ai cũng đều vì mộng tưởng mà bận rộn như vậy, cả đám thiếu nữ thần tượng cùng nhau thăng hoa trên sân khấu, những phút giây đó cả đời tôi cũng không bao giờ quên. Ở những năm tháng đó, Châu Thi Vũ từng hỏi tôi một câu : "Tốt nghiệp rồi cậu muốn làm gì?"Khi đó, tôi vẫn còn là thiếu nữ thần tượng với những mộng mơ của tuổi trẻ long lanh đã không ngần ngại trả lời : "Tớ sẽ tiếp tục hát và nhảy, không làm mấy chuyện này thì tớ không làm được chuyện gì khác đâu." Vậy mà bây giờ tôi cũng đã làm chuyện khác, vả lại cũng không còn chấp niệm gì với sân khấu nữa, hoặc nếu có chỉ là muốn nhìn người khác biểu diễn rồi vỗ tay tán thưởng.Tôi không rõ khi đó mình đã hỏi lại Châu Thi Vũ điều gì, chỉ là vẫn nhớ câu trả lời của cậu ấy."Về Giang Tô mở một tiệm hoa, sống cùng Vương Dịch đến già."Tôi vẫn nhớ rất rõ nụ cười rạng rỡ của cậu ấy khi đó, nó đẹp và tinh khôi đến nỗi đã biến thành ký ức không bao giờ phai trong tim tôi. Châu Thi Vũ đi ngược nắng, ánh mặt trời hắt sáng ở phía sau lưng, cậu ấy có cuộc sống bình phàm mà mình mong muốn, nhưng lại tiếc là những thứ bình phàm thường rất khó để đạt được...…