Lòng người
Cái này mk chỉ kể ra những gì mk thấy ở con ng thôi, ko phải là truyện nên những ai ko thích thì đừng đọc.. Ko xây thêm nhà nên ko tiếp gạch đá…
Cái này mk chỉ kể ra những gì mk thấy ở con ng thôi, ko phải là truyện nên những ai ko thích thì đừng đọc.. Ko xây thêm nhà nên ko tiếp gạch đá…
" Keohon , em đợi ta một chút thôi nhé !"" Em sẽ luôn đợi người ."…
Tôi có thể đặt ra những cái tên "mĩ miều" như vậy dựa trên vẻ bề ngoài và bên trong của ai đó.Cái tên "Kẻ độc hành" do tôi tự nghĩ ra cho mình. Nhưng điều đó không có nghĩa tôi là phượt thủ hay gì đó. Nó gần như là biểu tượng của tôi. Gọi là kẻ độc hành cũng không phải là tôi mồ côi hay chẳng có gì. Độc hành chỉ đơn giản là sống cuộc sống của mình với thời gian thôi mà thôi.Thể loại : Tâm lý, cuộc sống hàng ngày. Liên quan: "Có gì trong trái tim?"Author : NayDal_NDNO.- Đừng chơi đạo.- Truyện này 100% do NayDal_NDNO viết và tự nghĩ ra. Đừng nói đây là của bạn A hay thằng B. Nếu có, hãy nói chuyện nghiêm túc.- Xin phép trước khi đăng nơi khác.- Cảm ơn đã ghé thăm. ~~{ Muốn đạo? :) }…
ngày đầu tiên đi học của khánh huy và gặp thằng sao đỏ kiêm lớp trưởng khó ưa dễ ghét•seankeon•ooc•xamluls1thg…
Chanyeol và Seohuyn có 1 tình yêu đẹp. Cô 19 tuổi là tiểu thư của seo gia quyền thế cô đang là sinh viên năm nhất đại học Harvard ngành ngôn ngữ học tính cách hiền lành dễ thương. Anh 25 tuổi là giáo sư ở đại học Harvard và là 1 bác sĩ giỏi của thế giới đã từ chối thừa kế tập đoàn Park thị tính cách trầm tĩnh lạnh lùng nhưng trừ cô gái của mình. Anh và cô đều là người Hàn Quốc nhưng sống ở Mỹ đã lâu nên kỳ nghỉ anh đưa cô đi du lịch và chuyện bắt đầu...…
:anh nghĩ sao?:về chuyện gì?:chuyện tụi mình....lần đầu viết truyện nên mong được iu thưn.t đã cố gắng viết một bộ cho riêng mình TT nhớ cho ý kiến nhée…
Đây chỉ là bài tui xả tâm trạng, cảm xúc, suy nghĩ và sở thích của bản thân, KHÔNG PHẢI BÀI RW!!…
《Dice... thay đổi tất cả.》Credit: @Meohoangteam_mht…
Cho dù nàng có là thiếu chủ cao thượng thì vẫn bị gia tộc ruồng rẫy , bị cướp mất thân phận . Cho tới khi mọi việc được sáng tỏ thì đã quá muộn . Đứa trẻ 10 tuổi bị nghĩa muội hãm hại suýt mất mạng . 12 tuổi đột nhập Quang Diệu Điện . 14 tuổi đột nhập Tu La Thành . Cô đến cuối cùng dùng tính mạng lập điều kiện để thoát ly Lưu gia , giả chết thoát khỏi Tu La Thành . Nàng cuối cùng công khai đối địch , ai sẽ là người được nàng lựa chọn hai sẽ là cả một hậu cung được thành lập ?…
Vốn dĩ Trì An có một gia đình hạnh phúc, lại vì một sự kiện lúc cậu vừa tròn 5 tuổi mà mỗi người mỗi ngã. Trì An mang theo vết thương tâm lý mà lớn lên, sau khi lớn lên Trì An hay mỉm cười mỗi ngày nhưng liệu nó thật sự vui vẻ?Năm 17 tuổi, vừa khai giảng năm lớp 11, lớp cậu có một học sinh chuyển trường đến. Người đó rất lạnh nhạt với mọi người nhưng luôn là tiêu điểm cửa trường, người ấy ngồi cạnh cậu, không quan tâm gì cậu nhưng cậu luôn liếc nhìn về phía người đó. Người đó như một ngôi sao trên cao, dù nhỏ nhưng đối với cậu nó như chiếu rọi trong thế giới tối tâm của cậu.Nhân vật chính: Trì An ( thụ ) x Đỗ Ngọc Cường ( công )Ngoài lề: Mình viết cấp 3 là 15+ về sau trưởng thành mới 18+Mọi người ủng hộ mình, dù khen hay chê mình đều là động lực của mình.Người viết: Mồn lèo hoảng loạnCrs ảnh:tìm trên Pinterset ( Watpad )…
2 thằng trẻ trâu suốt ngày đấu đá nhau í" t ghét m"" để xem được bao lâu , nhé "sp của trí tưởng tượngwarning !!texfic , j4f ngu , đừng dùng não để đọc tfic ! có joke lúc vui lúc không ( tuỳ cảm nhận 🥹 ) từ ngữ khá bậy - có thể nhiều người hông thích…
vào chap 0 để xem giới thiệu đi làm ơn…
Liệu sẽ có một câu chuyện mà nhân vật nữ phụ có thể làm nữ chính ?Hay một câu chuyện về nam chính đi chinh phục trái tim nữ phụ ?Đâu mới là mảnh ghép còn lại của trái tim.…
Một người tưởng đã quên, thật ra vẫn đang học cách buông. Một người tưởng chưa từng yêu đến vậy, lại là người bị quá khứ đuổi kịp trễ hơn một nhịp.Đây là câu chuyện về mối tình "cho vui" hóa ra lại nghiêm túc nhất đời người. Về cuộc chia tay tưởng như nhẹ tênh nhưng ám dai dẳng. Về hai người đã từng yêu nhau, đã từng buông tay nhau rất gọn gàng, và rồi một ngày phải đối diện với câu hỏi: Nếu gõ cửa lại lần nữa... bên kia còn ai đứng đó chờ mình không? Và quan trọng hơn: Liệu mình có còn xứng đáng gõ cửa không?(HE, SE hay bỏ lửng - còn tùy vào việc họ có đủ can đảm quay lại, hay chỉ lặng lẽ học cách sống tốt hơn với những gì đã đánh mất.)…
chẳng biết, tự nhiên nghĩ ra thì viết tặng 1 cô nàng mèo nào đó :)…
Ánh trăng vốn dịu dàng, nhưng khi chiếu xuống thân thể họ lại hóa thành thứ ánh sáng nóng bỏng, soi rõ từng nhịp thở gấp, từng tiếng rên rỉ không thể kìm nén.Yoona - kiêu sa, quyến rũ như một đóa hoa đêm, chỉ dành cho người đủ dũng cảm chạm vào.Seohyun - trẻ tuổi, khao khát, và không bao giờ biết thế nào là đủ khi đã nếm được vị ngọt của nàng.Mỗi câu chuyện trong Nguyệt Dục là một đêm khác nhau: có đêm đầy yêu thương dịu dàng, có đêm dữ dội đến mức da thịt rực cháy, và có đêm họ trói buộc nhau bằng những lời cầu xin cùng tiếng khóc ngắt quãng.Dưới trăng, dục vọng không chỉ là ham muốn, mà còn là cách họ yêu, chiếm hữu, và tan biến vào nhau.…