Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Mê cỏ tí quá mà ít bộ hợp gu quá phải tự đẻ ra một bộ đọc cho sướngtextfic, nói tục chửi bậyKHÔNG CÓ THẬT"Yêu cậu là đặc quyền của tớ" - keonho"Được cậu yêu là món quà quý giá tớ có" - seonghyeon"Hún yêu Tin" - juhoon"Tin yêu Hún" - martin"Cảm ơn em vì đã dũng cảm quay lại nhìn anh" - james "Cảm ơn anh vì đã kiên nhẫn đợi em" - Y/n (reader đồ đó tại t không muốn james cô đơn lẻ bóng một mình)Và cuối cùng cảm ơn các COER vì đã yêu thương đã quan tâm các anh nhỏ này…
Ở các ngôi trường đều có sự tồn tại vô hình của những điều kì quái mà vốn ta chỉ biết thông qua lời đồn thổi nhưng chẳng có ai biết được nguồn gốc của mọi lời man rợ đó từ cơn gió nào đưa đến cả. Tại một ngôi trường chuyên nọ cũng đã vang lên những điều bí ẩn đó. Nó cứ nối đuôi nhau mà xuất hiện thông qua các câu chuyện mà bọn học sinh - những con người đã chứng kiến những thứ kì quái đó trong 3 năm học cuối cùng của mình. Liệu nó có thật hay không? Đó là dựa vào niềm tin của bạn và người chứng kiến.Đây là phần 1 - điều 1: Lối dẫn đến với thế giới bên kia - Gương…
Trong một ngày nghỉ ở ký túc xá, cả nhóm nhạc đình đám Cortis bất ngờ bị một lá thư phép thuật kéo vào Hogwarts ở một vũ trụ song song. Họ phải trở thành học sinh phù thủy, bị chia vào 4 Nhà khác nhau, và bắt đầu một cuộc sống mới vừa kỳ diệu vừa nguy hiểm . Bí mất sau đó còn khiến họ bàng hoàng hơn nựa . Couple phụ : KeohyeonMình viết trọng tiểu tiết , có khi mạch tình cảm không nhiều . Chủ yếu là để khắc họa cuộc phiêu lưu của nhóm thôi…
_Seohyun's Pov_Ngày đó...ừ thì hơi buồn, nhưng tôi không hề hối hận đâu, tôi vẫn sống tốt và không cần anh, tên tệ bạc :) _Yoona's Pov_Buổi sáng tôi vui vẻ, nhưng màn đêm vừa buông xuống, có vẻ tim tôi nó hơi đau mà thôi, à, có lẽ thiếu mấy con đ_ ở đây, xoã đê Nhưng...thực sự mà nói, tôi muốn nói với em rằng...Tôi thực sự có tình cảm với em...Và tôi không muốn đi đâu...____________________________________________________________Cô khẽ mỉm cười "Có lẽ vắng anh là điều không thể"…
"Từ kẻ thù? Chuyển sang người ở cùng một nhà, sau đó là thành người yêu?Vãi...Trên đời có chuyện như thế á??Lúc đầu tôi cũng chẳng tin đâu, nhưng câu chuyện đó lại xảy ra với tôi thì tính như thế nào đây nhỉ?" - Eom Seonghyeon"Lúc đầu cũng chẳng ưa cậu nhóc học bá lắm vừa lạnh lùng, hay càu nhàu nói chung khó ưa vô cùng, nhưng càng tiếp xúc thì lại thấy nó đáng yêu thế nào ấy...rồi tôi thích cậu ta luôn, nghe hơi vô lý nhưng lại rất thuyết phục. Mà thoi kệ đi, dù gì thằng nhóc khó ưa ấy đã trở thành em bé của tôi rồi!~" - Ahn Keonho…
Một người tưởng đã quên, thật ra vẫn đang học cách buông. Một người tưởng chưa từng yêu đến vậy, lại là người bị quá khứ đuổi kịp trễ hơn một nhịp.Đây là câu chuyện về mối tình "cho vui" hóa ra lại nghiêm túc nhất đời người. Về cuộc chia tay tưởng như nhẹ tênh nhưng ám dai dẳng. Về hai người đã từng yêu nhau, đã từng buông tay nhau rất gọn gàng, và rồi một ngày phải đối diện với câu hỏi: Nếu gõ cửa lại lần nữa... bên kia còn ai đứng đó chờ mình không? Và quan trọng hơn: Liệu mình có còn xứng đáng gõ cửa không?(HE, SE hay bỏ lửng - còn tùy vào việc họ có đủ can đảm quay lại, hay chỉ lặng lẽ học cách sống tốt hơn với những gì đã đánh mất.)…
"Nhân duyên đã sắp đặt cho cả hai ta cùng đến bên nhau rồi, vậy chúng ta còn chần chừ làm gì?"Nguồn các ảnh : @HoDaRaKe ( Twitter )Lí do tui không vẽ tranh minh hoạ vì trình tui cùiiiiiiii, với lại lười nữa :,)Note : Truyện bia đia nha, nếu mọi người đọc hong thích thì cứ clickback :,)Truyện viết ra nhằm mục đích giải trí, không nhằm mục đích xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức hay tập thể nào. Tính cách nhân vật có thể hơi OOC, nhưng tui sẽ bám sát thực tế nhất có thể. Truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng nên xin đừng đặt câu hỏi về độ hợp lí của nó :,)…
Đi được vài bước, cô vấp ngã, cú ngã như đánh bể mọi sự chịu đựng trong lòng, cô òa khóc trong mưa, đập mạnh tay lên nền xi măng cứng nhám, vết trầy trụa trên da thịt không bì được vết thương lòng cứ tra tấn cô từng giây từng phút, tại sao lâu vậy rồi, cô vẫn không đủ can đảm đứng lên?" Cô không sao chứ?" Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai... là anh sao? Không thể lầm được, tuy bây giờ mắt cô đã mù nhưng tai vẫn rất thính, là giọng của anh mà." Phong Tuấn, anh về rồi..." Liễu Mạch Du gấp gáp lần mò khuôn mặt người nam nhân đối diện, cô sợ anh sẽ đi mất, dù là ảo ảnh... nhưng xin anh ở lại lâu một chút được không, cô rất nhớ anh." Cô nhầm người rồi, tôi..." Nhìn dáng vẻ cô gái trước mặt, Vương Tử Khang không khỏi xót xa." Đừng bỏ rơi em, em nhớ anh lắm... " Liễu Mạch Du ôm chầm lấy anh, khổ sở nấc lên từng tiếng.Vương Tử Khang im bặt, để mặc người con gái tiều tụy, ướt sủng dính lấy thân người ấm áp của mình, anh đáp trả bằng cái vỗ về dịu dàng. Anh nghe người quét dọn nói vào giờ này, ngày nào cô cũng đến đây thăm mộ người yêu, cũng khóc một cách rất đau đớn, thế là như một thói quen, Vương Tử Khang luôn đến đúng giờ, đứng từ xa nhìn cô tự dày vò mình mà chẳng một câu thăm hỏi, vì anh biết... nổi đau của cô, chạm đến chỉ làm nó thêm nhức nhói. Nhưng hôm nay nhìn cô ngã, anh không thể đứng yên ở đó, liền cầm ô đến chở che.Một lúc sau, cô ngất đi, anh cẩn thận bế cô lên xe, đưa đến căn biệt thư yên ả của mình.Một cuộc tình đau thương lại sắp bắt đầu...…
Khụ ... ý tưởng của tui luôn là thình lình xuất hiện . ( Ngắn nhỏ thôi :'')Chỉ là tui đã có hơn hai bàn tay ( cỡ mười mấy ) quyển tiểu thuyết ( đồng thời viết ) chưa hoàn thành loại đó QAQ ( thật sự không biết chừng nào mới bổ hoàn thành aaa TwT )Này là mấy ý tưởng nho nhỏ thoáng qua tui thấy khá thú vị nhưng viết thì ôm không nổi, bỏ đi thì tiết.Đăng lên đây cho mọi người coi như đoạn ngắn kịch trường, nếu lấy ý tưởng viết tiếp thì thật sự cảm ơn rất nhiều. ( Cuối cùng nó cũng có hữu dụng chỗ * > _ < * )P/s : Ta hơi tự luyến rồi, vì là tay mới nên xin ném đá nhẹ tay nha * nhìn ta long lanh mắt to mà tha cho ta đi ~( Ô ^ Ô )Văn phong vấn đề thì 12 năm đun húc bởi truyện cv và truyện dịch nên mang hơi hướng Trung của, tui thật sự không có cách sửa ô ô ô.Đụng chỗ bán manh cũng là bệnh. Phải trị * nghiêm túc mặt…
poster by: LiA_BTStác giả:sorminknhân vật : joy,lee hyun woo,...* #302 -khoa học viễn tưởng•sep,oct*----nói về 2 xứ sở kỳ lạ và 2 thế giới song song giữa loài người và loài sinh vật lạ đến giờ vẫn là một bí ẩn đối với các nhà khoa học, về cô nàng joy / sooyoung cùng nhóm bạn trong chuyến thám hiểm lạc vào một thế giới mới, và anh chàng lee hyunwoo- với dòng máu ma cà rồng củng với ký ức đáng sợ... , hai người họ với 2 dòng máu trái ngược liệu họ có đến được với nhau?#sormink…
Cậu ( Dịch Dương Thiên Tỉ) vào 1 ngày đẹp trời không nắng không mưa không một gợn mây , cứ ngỡ như đây là ngày đẹp nhất của cuộc đời thì cậu nhận được kết quả khám sức khoẻ .Anh ( Vương Tuấn Khải) là kẻ xui nhất thế giới này khi đang khoác 1 bộ vest thời thượng thì bị Cậu, người đang cầm trên tay ly cà phê va phải. Kết cục thì không cần nói cũng biết Anh chẳng khác gì 1 chàng hoàng tử bị biến thành con ếch xấu xí.Sau lần đó số lần gặp mặt của 2 người được ví với cấp số nhân.....------------------------------------------------------------------------Haloooooo chào mọi người đây là lần đầu tiên mình viết fic . Cũng không biết có được hay không nhưng mong người ủng hộ và góp ý. Thanks 🤗…
Tên truyện: Không Phải Là Cái Bình Thường NgườiT/g: _mynameischooschoof_ / Wiki truyện: Yuki-chanThể loại: Tống mạn, Đam mỹ, Np, Harem, Chủ công, Sủng ái công, Anime, Ooc,... Tác phẩm gồm 4 phần tức 4 thế giới, mỗi thế giới chia nhỏ nhiều chương: Bộ truyện này là bộ đầu tay của mình , rất mong mọi người đọc nó và đưa ra góp ý!Truyện sẽ được phân làm bốn phần như sau: Naruto, Kimetsu no Yaiba, One Piece, Fairy Tail.…
"Làm ơn... em thực sự cần vai diễn này. Nó là cả mạng sống của em. Nếu... nếu em chưa đủ tốt, em sẽ học, em sẽ học thật nhanh, xin anh!"Martin đứng đó, lặng lẽ nhìn James - kẻ đang quỳ rạp dưới màn mưa trắng xóa. Cậu không thấy ghê tởm, cũng chẳng khinh miệt, chỉ thấy một sự hiếu kỳ lạnh lẽo: Tại sao một vai diễn tầm thường lại có thể khiến một con người tự vứt bỏ tôn nghiêm đến thế?Tầm nhìn của James nhòe đi. Anh chẳng còn phân biệt nổi thứ chất lỏng mặn đắng đang chảy tràn trên mặt là nước mắt hay là những hạt mưa nặng nề đang vùi dập thân hình tàn tạ của mình. Anh chỉ biết rằng, nếu cánh cửa này đóng lại, cả thế giới của anh cũng sẽ vỡ vụn ngay tại đây.…
- Tittle : Four Seasons- Author : KimAine (OKH Vietnamese Fanpage) - Status : Đang tiến hành - Category : Oneshot, Boy Love- Pairings : AllHeine - Disclaimer : + Một chương của fic viết về 1 tháng trong năm, tương ứng với 1 cp.+ Bản quyền nhân vật thuộc về Studio Bridge và A/M Oushitsu Kyoushi Haine.+ Bản quyền tác phẩm thuộc về Oushitsu Kyoushi Haine Vietnamese Fanpage và KimAine+ Shorfic được viết ra nhằm mục đích mua vui, phi lợi nhuận.…
Sau Cải cách Giáo dục Phép thuật 2020, bốn nhà Gryffindor, Slytherin, Ravenclaw và Hufflepuff buộc phải hợp tác trong Dự án Liên nhà.• 21/10/2025 - word by: Mcjiajf.• tags: MARSEONG, KEONHOON; Hogwarts AU, episodic, slice of life, fluff, comedy, team dynamics...• author's note: câu chuyện này hoàn toàn là hư cấu, dựa trên trí tưởng tượng. mọi tình tiết, tính cách, mối quan hệ đều là ooc, không có bất kỳ liên quan hay áp đặt nào lên người thật. cách hành văn còn nhiều chỗ chưa hoàn hảo, mong độc giả thông cảm và nhẹ nhàng góp ý.…
Tưởng tượng rằng Itsuki và Fuyu ở nhiều vũ trụ và thế giới khác nhau, ở nhiều độ tuổi, xuất thân và tính cách khác nhau nhé. Rồi chúng ta cùng xem những lời thì thầm từ trái tim của họ đã tìm đến nhau như thế nào :) Tình yêu, ở mọi hình mẫu vẫn là nguồn cảm hứng bất tận cho bất kỳ work nào của mình. Fic sẽ là tập hợp những one-shot không quá dài, không quá ngắn, mà ở đó không chỉ có tình yêu của ItsuFuyu, mà còn có thể là tình yêu và trăn trở với bản thân, với cuộc sống và những điều vô hình khác.Và điều tuyệt nhất là gì biết không? Fic này không có điểm dừng, cũng có thể yên lặng khiêm nhường đứng lại, hoặc bừng nở sức sống vào một ngày đẹp trời. Ý tưởng mà ha, it comes and goes :3 Rất vui được gặp lại mng. :D…
[Địa cầu - thế kỷ 21]: Trong một đêm mưa bão, trên con đường đi làm thêm về, một chiếc xe tải mất lái đâm vào Trần Phong ... Thứ cuối cùng hắn kịp nhìn thấy là ánh sáng lóe lên ... Là đèn xe hay đèn đường? Hắn cũng không biết nữa ... và sau đó là bóng tối bao trùm ...[Dị giới]: Sáng thức giấc ở một nơi xa ... Khi mở mắt lần nữa, hắn đã không còn ở Địa cầu quen thuộc, mà đã trở thành một phàm nhân nơi tiểu trấn biên cảnh xa xôi nơi tiểu quốc của Cửu Châu Đại Lục - một vùng đất nơi mạnh được yếu thua, sinh mệnh con người rẻ mạt.Không hệ thống trợ giúp.Không bàn tay vàng dẫn lối.Không thân thế huy hoàng hay kỳ ngộ nghịch thiên.Chỉ có một trí óc hiện đại và một ý chí không chịu khuất phục.Giữa thế giới tu chân tàn khốc, nơi linh khí cực kỳ thưa thớt, tông môn tranh đoạt, sinh linh vì một chút tài nguyên mà chém giết lẫn nhau - Trần Phong liệu có thể từng bước sinh tồn, đứng vững, rồi dần bước vào con đường tu luyện đầy máu lửa? Hay sẽ bị nhấn chìm trong sự khốc liệt của dị giới này?Hành trình của hắn có lẽ sẽ không hào nhoáng, nhưng chân thật, tàn nhẫn, và mỗi bước đều có cái giá phải trả ...…
Người ta thường nói, chỉ cần đủ thời gian, mọi vết thương rồi sẽ lành.Nhưng năm năm đã trôi qua, một ngàn tám trăm hai mươi lăm hoàng hôn đã tàn mà vì sao nỗi đau trong Jihoon vẫn không hề phai nhạt.Mỗi ngày trôi qua, anh vẫn thấy bóng dáng Lee Sanghyeok đâu đó quanh mình, ẩn trong một ánh nhìn lướt qua, trong tiếng thì thầm gọi tên giữa đêm vắng, trong bước chân quen thuộc trên con đường cũ, hay thậm chí là trong từng nhịp thở của chính bản thân.Họ vẫn trò chuyện, vẫn yêu thương, vẫn tồn tại trong nhau như chưa từng có ngày rời xa.Chỉ có Jihoon biết rõ, tất cả mọi thứ mong manh như khói sương, và khi hoàng hôn thứ 1825 khép lại, anh sẽ phải đối diện với câu hỏi duy nhất"Anh đang nắm giữ tình yêu...hay chỉ đang tự nguyện đi cùng một ảo ảnh không bao giờ quay lại?"…