Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Hai con người đối nghịch nhau. một bên yếu đuối vẫn cố toa ra mình mạnh mẽ. Một bên máu lạnh tàn ác vô tình. Hai nhân tố đó gặp được nhau có thể cảm hóa đối phương hay không. Rồi mọi chuyện sẽ đi về đâu chỉ có con tác giả mới biết…
Tiêu đề: Năm ấy, chúng ta đã từng yêu Tác giả: Đậu Đậu Reader: Chồn Thể loại: HunHan đồng nhân, ngược luyến tình thâm, ngược thân(chắc ít) Trung khuyển,si tình công x đơn thuần, nhược thụ "Em không đủ dũng cảm, nên không thể giữ chặt tình yêu này, cũng chẳng hề nhận ra biểu hiện nơi anh. Chỉ đành chọn cách từ bỏ Từ bỏ anh, từ bỏ tình yêu này Từ bỏ việc suy đoán anh đã thay lòng hay chưa. Từ bỏ việc đoán xem làm sao để giữ anh lại. Từ bỏ hết thảy mọi quyền lợi. Từ bỏ cả hồi ức tốt đẹp của đôi ta. Sau này, nếu chúng ta tình cờ gặp lại, xin hãy cho em biết làm thế nào để quên đi..." Văn án: Là do em ngu ngốc nên mới tự tay mình hủy hoại tình yêu của chúng ta, hay do anh vô tâm nên mới để nó nhạt màu? Vẫn là con đường này, vẫn là thanh âm ấy. Nhưng em lại đứng trước mặt anh mà nói:"Thật xin lỗi..." Sự kiên cường từ trước đến nay đều do em cố ý, cố ý vờ như mình chẳng còn yêu anh. Thế nên, xin anh đừng đau khổ, chỉ cần anh hạnh phúc, em sẽ nguyện ý mà quên ___ Lên ý tưởng viết bộ fic này khi nghe một bài hát, vì ta chưa viết ngược bao giờ nên đọc có vấn đề gì thì...ráng mà chịu đi~*cười vô sỉ* TÁC PHẨM THUỘC HOÀN TOÀN QUYỀN SỞ HỮU CỦA TÁC GIẢ. YÊU CẦU KHÔNG ĐƯỢC MANG ĐI BẤT CỨ ĐÂU HAY CHUYỂN VER KHI CHƯA ĐƯỢC CHO PHÉP. NẾU ĐỂ ĐẬU ĐẬU THẤY BỘ NÀY ĐƯỢC ĐĂNG TẢI TRÁI PHÉP Ở ĐÂU THÌ SẼ LẬP TỨC BLOCK NGAY MÀ KHÔNG CẦN NÓI TRƯỚC!…
[Longfic][Kaisoo] Khoảng cách xa nhất.Author: hiieenthuonggPairing: Kai và D.O.Category: Shounen ai, boyxboy, tình người duyên ma, pink, sadRaiting: ta không có cấm ai cả, nếu cảm thấy thích thú thì đọc nhiee :”>Sumary:Em gặp anh vào những ngày đen tối nhất của cuộc đời, khi em luôn phải thui thủi một mình trên gác xép nhỏ trên nóc nhà rồi ngồi khóc một mình.Khi đó, anh chỉ là một linh hồn vất vưởng lang thang khắp mọi nơi.Hai chúng ta đến với nhau bởi hai chúng ta đều là hai cá thể cô đơn bị bỏ rơi.Hỷ nộ ái ố, của một linh hồn thật thú vị.Anh cũng bảo, anh chưa từng thân với ai như em.Em chỉ mỉm cười. Thật hạnh phúc.Nhưng em là người, anh là hồn… Đâu thể mãi mãi bên nhau.Nó như là khoảng cách xa nhất vậy.…