Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Cậu ấy luôn là Kỷ Niệm của tôiVì Kỷ Niệm chính là một điều tốt đẹp mà mỗi người chúng ta đều xứng đáng được nhậnVà cậu ấy chính là điều tốt đẹp nhất trong đời mà tôi nhận đượcNhưng mà, phải làm sao đây?Khi Kỷ Niệm sẽ mãi mãi là quá khứ, và...Cậu ấy có thể sẽ không thể quay trở lại bên tôi được nữa..."- Câu chuyện lấy ý tưởng từ video (https://www.youtube.com/watch?v=pr-8zzjqnP0&t=150s)…
Gồm các phần kinh trong Tạng kinh: Kinh Trường Bộ, Kinh Trung Bộ, Kinh Tăng Chi Bộ, Kinh Tương Ưng Bộ và Kinh Tiểu BộKinh được Hòa thượng Thích Minh Châu dịch, phần Tương Ưng bộ và Tiểu Bộ sẽ được đăng riêng trong tập tiếp.Tập 2 tại đây:https://www.wattpad.com/story/330866972?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=share_writing&wp_page=create&wp_uname=nguyendai666666&wp_originator=2Q7dEZ1XUMY4cT85F4U9eEd9U56YUC7u56iW5dxyhdWZ9YVEuy3ovXss8tyBZivEomyIw4b%2BGGBP%2BkgYc1%2FTERvzxiSJdQNvV65BNwPGPoskvia4buD%2F7Sr8ugzbtZPa…
Cô là điếm, nhưng anh vẫn dành cả cuộc đời bên côLuật để Chuyển Ver truyện+mọi ng ib Tea nếu muốn chuyển ver+ko được quyền đổi nhận vật khi chưa có sự cho phép của Tea+mọi ng có thể lấy hình giống hoặc lưu hình của Tea vào truyện của các bạn nếu thích+đặc biệt nếu bạn muốn chuyển thì phải đảm bảo bạn đã vote hết cho các chap Tea đã làm nha...Mong mọi người đọc truyện vui vẻ...…
Có những mùa thu đến quá sớm.Và cũng có những người rời đi quá nhẹ.Giữa sân trường năm ấy, có tiếng giày cũ vang trên nền gạch, một ánh nhìn tưởng như vô tình, một câu nói chưa từng kịp nói.Họ từng ngồi chung một lớp.Cùng chia nhau những con điểm số, những câu hỏi không lời giải đáp.Một người thích nắng, một người thích lặng gió.Nếu thời gian là một vòng tròn khép kín, thì đã có một đoạn - nơi hai đường thẳng tưởng chừng song song chạm vào nhau.Nhưng rồi, một người bước tiếp.Còn một người... dừng lại mãi ở ngã rẽ năm ấy.Mọi điều đều bắt đầu từ nụ cười đầu mùa.Và kết thúc bằng những lời chưa kịp thốt ra.Không phải chuyện tình nào cũng cần một lý do để đau.Có những mối quan hệ, chỉ cần im lặng - đã đủ là kết thúc. Một câu chuyện về ánh mắt lạc nhau trong lớp học.Về một trận bóng rổ không ai dắt tay nhau về.Về một mùa thi có hai cái tên đỗ cùng một trường, nhưng... không ai còn chờ ai nữa.Nếu bạn từng đánh mất ai đó trong những năm tháng tưởng chừng vô tư nhất của đời mình - có lẽ, bạn sẽ hiểu.…
Do mik thấy truyện này hay nên mình muốn chuyển ver cho truyện này. Cp hôm nay lag Văn Thanh và Công Phượng. Nguồn : mai tán tuổi 18 ( kỳ thanh nguyệt )…
đam, 1×1, cổ trang , ngược, HE Hắn một đời ngu muội, quẩn quanh bên vòng tròn của ái tình không thể dứt , đến cuối cùng vì sự cố chấp của bản thân mình mà không nhận ra rằng tâm can của hắn là người nam nhân đã nhuốm đầy bụi trần . Người đã chết, dù cho ta đánh lừa thâm tâm mình đến cỡ nào đi chăng nữa, dằn vặt mình mong người vẫn như xưa chạy đến bên cạnh, thì vẫn chỉ là một điều không thể thay đổi....y đã đi rồi. - Vương gia, duyên phận của chúng đã kết thúc rồi, xin người hãy buông tha ta! Xin người,...hãy buông tha đi mà ...! y một thân lấm lem , khuôn mặt không còn nhưng hốc mắt vẫn đang trào ra những giọt lệ hòa cùng máu rơi xuống mặt đất tạo nên bức họa hoa mai nở rộ , thật đẹp nhưng lại thương tâm. Trong mắt y lúc này tràn ngập bao hy vọng nhìn vị vương gia cao thượng đang tọa trên ghế , có phải vương gia sẽ buông tha y, để y đi không ? - Lăng Thiên Phi, ta yêu em , em phải để ta nói bao nhiêu lần mới chịu hiểu đây. Sở Tại Phong ta , dù cho em chết, em vẫn phải hòa vào một thể với ta , em đừng tưởng lấy lí do âm dương cách biệt mà rời xa ta , em có là ma là quỷ đi chăng nữa , em vẫn là của ta ! Hắn gần như hét ầm lên, tức giận đi ra ngoài khóa cửa lại rồi lấy trong tay áo một tấm bùa dán lên cửa. Hắn một lần nữa đã tước đoạt sự tự do của y. Mặc kệ cho người bên trong gào khóc , muốn kéo cánh cửa ra để thoát thân thì cũng đã quá muộn rồi. Hắn quay lưng lại, hai tay siết chặt thành quyền, hắn phải nhẫn tâm hơn nữa thì y mới không thể bỏ hắn mà đi, hắn làm đúng, phải không?…
Văn ánMười bảy tuổi, Dương Khinh Mạn bước vào hậu cung. Nàng biết một khi bước vào sẽ không bao giờ quay trở về được nữa. Nàng bước vào thâm cung này không phải vì vinh quang gia tộc hay ước mơ được thành phượng hoàng cao cao tại thượng, chỉ vì tranh đoạt hoàng quyền mà nàng mới bị giam cầm trong lồng son này mãi mãi, bước đi trên một con đường đau khổ mà nàng chưa từng nghĩ đến trước đây. Nàng và Hiên đế là ai làm tổn thương ai, hay hai người trở nên như vậy là do bàn tay kẻ khác. Hận thù làm hai người đến với nhau, vậy kết thúc cuối cùng dành cho hai người là gì. Hận nhau nhưng lại chung một mối thù, hận nhau nhưng lại ở bên nhau, người xưa cũng nói có thể hận nhau thì trong lòng vẫn còn có nhau, còn hơn coi nhau như vô hình. Hoàng cung hoa lệ nhưng ai biết sâu trong đó là tiếng khóc ai oán, máu tanh đầy rẫy. Nụ cười diễm lệ của mỹ nhân che dấu đi sự lạnh lùng cùng những âm mưu toan tính. Người xưa cũng từng bảo " Lòng dạ đàn bà độc như rắn rết" vậy một nơi như hậu cung thì thử hỏi lòng dạ ấy độc đến nhường nào.Liệu nàng sẽ làm gì để bảo toàn mạng sống của chính mình và gia đình nàng, bảo vệ người nàng yêu. " Yêu, hận hóa thành si niệm" Yêu đến lúc biệt ly vẫn còn nhớ nhung Nguyện bên nhau đến phút cuối cùng"( Không làm bạn thất vọng về câu chuyện)…
Tên: Đồng Dưỡng Phu Là Boss Phản DiệnThể Loại: Ngôn tình, xuyên thư, hài, 1x1, sủng, ngược nam, nam chính bệnh kiều.Tác giả: Lười____Văn Án______Ninh Hinh là một bác sĩ nội khoa bình thường đến không thể bình thường hơn (•‿•). Một ngày nọ, do làm việc quá sức cùng cơn hen suyễn đột ngột tái phát mà chết. Cứ tưởng chết là hết thế nhưng khi lần nữa mở mắt cô phát hiện mình xuyên sách ⊙﹏⊙. Cơ mà mẹ nó!! Xuyên sách thì xuyên sách cớ sao lại phân biệt đối xử với cô như vậy. Người ta xuyên thì toàn xuyên vào nữ chính, nữ phụ, nữ phản diện các kiểu nói chung đều là nhân vật tai to mặt lớn nhà nhà người người đều biết còn đến lượt cô lại xuyên vào một nhân vật qua đường không có cảm giác tồn tại, mờ nhạt đến nỗi tác giả cũng lười đặt tên ಥ‿ಥ? Công bằng ở đâu ಥ_ಥ.Nhưng thôi! Không chết là ngon lắm rồi, làm người không nên quá tham lam phải biết thế nào là đủ.Ninh Hinh âm thầm niệm đi niệm lại câu này hàng nghìn lần trong lòng nhưng tâm vẫn không tránh khỏi ủy khuất,cực muốn giơ ngón giữa lên trách ông trời bất công ಥ╭╮ಥ.Cơ mà nghĩ lại điều này cũng tốt đó chứ, ít ra cô không có liên quan đến kịch tình của tiểu thuyết, chắc vẫn có thể sống ung dung tự tại theo ý mình nhỉ?Nhưng ông trời lại lần nữa chứng minh, Ninh Hinh cô hoàn toàn sai rồi.…