HOÀNG ĐẾ CUỐI CÙNG.
Triều đại nửa phong kiến mục ruỗng thối nát, vua trẻ bù nhìn, thái hậu lạm quyền sinh sát trung lương làm lòng dân oán thán. Đế Quốc mang danh mở mang đầu óc cổ hủ nhân cơ hội tràn về, quốc gia có vì vậy mà thay đổi? Vị đại tướng tài giỏi của Đế Quốc, sát thần trên chiến trường, đánh đâu thắng đó... Thế mà người này nào có hiểu rõ mình lại bị kẻ nhân danh chính nghĩa lợi dụng... Thế thì... Phía nào mới thực sự mang lấy cái vỏ bọc gian xảo? Hmmmm... 🤔😳😳😳 Cứ túm cái quần lại thì đây là truyện đam mỹ, y như cái tên nói về số phận của vị hoàng đế cuối cùng, có duyên kì ngộ với đại tướng của Đế Quốc kia.Truyện này cũng ngược... Mà vẫn có ngọt... Cũng end gì chưa rõ cơ mà tui sẽ cân nhắc.…
More Sugar (Wri-fic , JaeYu )
- Anh đã từng có một cuộc sống hơn cả ngọt ngào, Jung Jaehyun, từng là như thế. Hơn cả chiếc danish với mứt cherry em thậm chí ăn kèm cùng maple syrup. Nhưng bây giờ anh... đắng ngắt. Em thích ngọt cơ mà...- Em nghiện espresso không đường kể từ lần đầu tiên em gặp anh.…
Só
ét o ét là qq j mà hot z?0…
Anti
tao anti con chó @-_Aiki_-…
go
trước khi ra đi.…
|Chu Vũ| Chú Em
"Chú ơi, chú có yêu em không?"…
THẤT TỊCH KHÔNG MƯA- LÂU VŨ TÌNH ( 死不下雨)
Từ nhỏ cô đã thầm yêu anh, như số kiếp không thể thay đổiTình yêu trong sáng ấy, như lần đầu được nếm mùi vị của quả khế mới chín.Sau đó cô và anh xa nhau, gặp lại đều cách nhau ba năm.15 tuổi, anh lên phía bắc học, từ đó mất liên lạc;18 tuổi, cô nông nổi đi gặp anh, đổi lại là sự đau lòng;21 tuổi, cuối cùng anh cũng quay về để chịu tang mẹ;24 tuổi, anh kết hôn, đưa người vợ mới cưới tới tận nơi xa.Anh từng là thần hộ mệnh của cô, dịu dàng, cẩn thận che chở, bao dung.Đã từng ngoắc tay với cô, thề sẽ mãi mãi ở bên nhau.Cô có thể mất đi tất cả, nhưng không thể không có anh - người hiểu cô nhất.Ngày 7-7 là ngày gặp mặt của Ngưu Lang Chức Nữ,mưa ngày 7-7 là nước mắt của nỗi nhớ nhungVậy, cô 27 tuổi, liệu có thể có một ngày 7-7 không mưa,Để cô được gặp lại anh một lần nữa........…












