(12cs/BL) bản tình ca
truyện viết vuivui…
truyện viết vuivui…
Bầu trời xám xịt, mây vần vũ và chẳng có lấy nổi một tia nắng lọt quaTrong mắt anh phủ một màu trắng xoá, là mưa, là tuyết hay là tóc em- London, vào một chiều cuối đông.Note: mọi chi tiết trong truyện đều là hư cấu…
Mot phien ban khacnera gaaji jurin…
Văn ánThông cáo:Vừa ngủ dậy sau, Đào Phùng Xuân biết được và sự kiện:Một, nàng rất chạy theo mô đen hồn xuyên ;Hai, của nàng thân phận là trong nhà thứ nữ;Tam, của nàng tiền thân là tự sát chưa toại;Tứ, của nàng vị hôn phu là cái ngốc tử;Ngũ, một tháng sau chính là thành thân ngày;Đào Phùng Xuân chống má nhìn trời: Thiên hảo lam, vân hảo bạch a ~~~Tìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Đào Phùng Xuân (phùng viện viện), Khương Quân (hàn dận) ┃ phối hợp diễn: Không đồng nhất một liệt kê. ┃ cái khác…
Lam Ngân Ký Sự: Một câu chuyện về cậu thường dân mắt xanh lục bị cặp song sinh theo đuổi.. (Thiên Bình × Song Ngư × Thiên Yết)…
sau tất cả thì ai là người thương em?nghiêm cấm chuyển ver dưới mọi hình thức khi chưa có sự cho phép của tác giả là tôi. cám ơn mọi người đã ghé qua và ủng hộ.…
anh ơi, đừng hút thuốc nữa.…
- " Xấu xí, nghèo khó, đáng ghét. " - Người ta truyền tai nhau nói về cô gái tên Xử Nữ. Nhưng sự thật thì nào có ai ngờ được. Chuyện gì đến, chuyện gì qua? Ai nói trước được lòng người? Ai biết chắc về lời hứa? Ai sẽ chắc chắn có người không phản bội ta? - - - Truyện có mang yếu tố không dành cho học sinh tiểu học và ra chương mới không thống nhất thời gian nên hãy suy nghĩ trước khi nhảy hố. Tính cách nhân vật được tham khảo bởi 12 cung hoàng đạo. Truyện hứa hẹn sẽ đem đến sự hài lòng tốt nhất cho độc giả. Write by Jam. Design by ELILLIED_TEAMSWEET_DRC.…
Cậu cứ đi thẳng đến đèn giao thông thì rẽ trái, nhìn bên tay phải có hẻm 141 thì quẹo vào rồi chạy đến cuối hẻm, nhìn bên phải.Nhà trọ Z luôn chào đón cậu!…
"Nơi lưu giữ tuổi trẻ ...."…
𑣲 to the one i hold dear⋆…
"Tôi hứa sẽ làm bánh trôi đãi cô sau, bây giờ thì đi ngủ đi""Anh hứa rồi đấy nhé, Khôi Tích Dịch""Tôi hứa, Lương Thố"Đến cuối cùng thì, lời hứa dở dang ấy vẫn mãi chẳng thể thực hiện được.-Hoàn thành.…
in the end, we'll all become stories.…
Người còn nhớ không người?…
nghĩ gì gõ nấy.lời nói gió bay,đừng đặt niềm tin vào những gì bọn mình nói.xàm lôz và nhạt toẹt.…
Một cậu học sinh nhà quê tên Hạnh lên Hà Nội học cấp 3, mang theo lời bố dặn: "Con hãy tiến bước. Hãy tiếp tục đi lên. Rồi con sẽ thành công." Cậu học rất giỏi, nghĩ lớn hơn tuổi, đói thoát nghèo và đói được công nhận đến mức bắt đầu xem nhiều người quanh mình như bậc thang, lực cản hoặc phép thử. Ở trường mới, Hạnh gặp Linh Linh, một cô bạn sáng, giàu, giỏi tiếng Anh, chơi piano rất hay và sinh ra gần như ở vạch đích. Giữa hai người mở ra một quan hệ vừa giúp nhau vừa kéo nhau vào vùng rung động đầu đời.Trong lúc đó, bố Linh Linh là Trần Minh Quân, một người lớn thành đạt và cực kỳ sắc, nhìn ra tham vọng của Hạnh rồi chìa ra những cơ hội thật: lớp chọn, tài liệu, người quen, hướng đi dài hạn. Cái giá của cơ hội là một món nợ vô hình và một hệ giá trị lạnh: muốn đi xa thì phải biết cắt bỏ phần mềm, phần chậm, phần người.Series không dừng ở hết lớp 12. Từ lớp 10 tới lúc ra trường, truyện đi theo câu hỏi trung tâm: Hạnh có thể tiến rất xa, nhưng cậu sẽ còn lại là ai khi thật sự làm theo câu dặn ấy đến cùng, và rồi có dám hiểu lại nó theo nghĩa mềm hơn không? Ở phần cuối, câu hỏi ấy đổi hình thêm một lần: học giỏi có biến được thành thứ chạy được ngoài đời không?…
Tống Song Ngư vừa xuyên không đã đối mặt với tình huống bị ai đó đẩy xuống nước."Khoan đã-" Sao tình tiết này giống với nữ phụ trong câu chuyện đó vậy. Dù có chút ngỡ ngàng trôi nổi dưới nước, cô vẫn đủ tỉnh táo để ổn định lại tinh thần."Tôi biết bơi mà?!"---Edit: Pian…