CUỘC GẶP GỠ ĐỊNH MỆNH
Hai ta chạm vào nhau rồi lướt qua nhanh như cơn gió!Đọc rồi biết!^^…
Hai ta chạm vào nhau rồi lướt qua nhanh như cơn gió!Đọc rồi biết!^^…
tác giả: Viên NghệConvert: LYSANSAN828Nguồn: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=106672&page=262…
trời sinh lá sen để bao bọc cốm, cũng như trời sinh cốm để nằm ủ trong lá sen. sống mà thiếu nhau cũng chẳng sao, nhưng bên nhau thì mới trọn vẹn.…
Takemichi và n chuyện thú vị…
Tự làm tự đọc…
Cảm xúc của tôi sau khi xem hai bộ phim ở hai giai độ tuổi khác nhau và trải qua hai cảm xúc khác nhau. Phải chăng bạn cũng như thế?…
Ngày xưa ở một làng nọ....…
rei top , kazuki bot…
Tag: ABOTrả flag 327like blog Tuyến đường số 27 ^^…
Trở lại kinh thành sau mười lăm năm lưu lạc, đích trưởng nữ Hàn Tử Di lại không ngừng gặp biến cố giữa những mưu toan của người đời."Giờ ta sống giữa vinh hoa phú quý, liệu có ai tình nguyện cho ta nửa bát cháo loãng như ngày xưa?".…
Hoa Vịnh x Thịnh Thiếu Du Hoàng Tinh x Khâu Đỉnh Kiệt Hoa Vịnh trước nay vẫn luôn chế giễu chuyện kiếp sống luân hồi . Nhưng ở thời khắc này, niềm tin về luân hồi như nâng niu chút hơi thở tàn lụi. Chúng ta sẽ cùng nhau thức dậy trong những buổi sớm tràn ngập ánh nắng, cùng nhau già đi, để rồi khi mái đầu đã phủ bạc, vẫn có thể nắm tay nhau mỉm cười. Cứ thế cứ thế trải qua hàng vạn kiếp sống, cũng không đổi thay…
Mợ và cậu cưới nhau về đã năm năm nhưng vẫn chưa có con. Nhưng cũng chẳng phải do mợ hay lỗi tại cậu mà là vì cậu và mợ chưa từng chung chăn chung gối. Nhưng bà luôn đinh ninh là lỗi tại mợ nên đã tức tốc cưới thêm vợ mới cho cậu. Mọi thứ của mợ từ đó cũng thay đổi."Nếu mình không thương em thì mình trả em về lại bên nhà em. Đừng giữ em lại mà dày vò em như vậy. Dù mình không có xem em là vợ mình thì cũng xin cho em một chút ân tình.''…
Tác giả: Chu Tử NhanConvert:hanthientuyetNguồn: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=106672&page=199…
Tác giả: Cảm mạo dượcConvert:hanthientuyetNguồn: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=106672&page=276…
Truyện có lúc ngôn tình có lúc không đọc đi chứ cũng không biết nói sao…
Trịnh Chí Vinh đã lãng quên một người, và Châu Đức An lại luôn nhớ về một người.…