Tình đơn phương, dang dở, và đau
Thanh xuân cùng cậu trải qua những điều đẹp nhất. Cảm ơn cậu…
Thanh xuân cùng cậu trải qua những điều đẹp nhất. Cảm ơn cậu…
truyện …
Mọi thứ giống như 1 bộ phim vậy, diễn ra thật bất ngờ khiến tôi không thể nào ngừng suy nghĩ…
Nói thế nào nhỉ ? Một đứa con ngoài ý muốn... Một trò đùa mà người đùa lại quên mất chính trò đùa mà mình chuẩn bị, cũng không lường trước được hậu quả, chỉ là khi giật mình nhớ lại thì mọi chuyện đã vượt ngoài tầm kiểm soát mất rồi. Cũng không biết chuyện này rốt cuộc là chuyện xấu hay tốt, chỉ biết mọi thứ sẽ thay đổi chống vánh sau một giấc ngủ dài...…
Đây là dành cho những bn ship Tlinh( Tloo X Vinh) ko thik thì đi ạ :v…
"Ai gửi cánh thư vào trong mây?Gió cuốn mây trôi tận chân trời đấy.Ai gửi cánh thư vào sóng biển?Biển vô tình nào có biết yêu?"…
Cuối cùng cô cũng gặp lại anh sau 8 năm li biệt. Hai người nhìn nhau.... Cô bật khóc... Anh chạy đến ôm cô thật chặt vào lòng. Anh khóc với lời xin lỗi "Lần này gặp lại, anh sẽ không để em rời khỏi anh một lần nào nữa"....…
xem sẽ biết:))…
Bọn mình đang nhận request. Hi vọng các bạn sẽ ủng hộ : DMong rằng các bạn đang là những người đang chật vật chạy ngược chạy xuôi để tìm áo cho những đứa con của mình. Nếu đã đọc được những dòng chữ này thì các bạn đừng chần chừ, bọn mình ở đây vì các cậu, bọn mình sẽ cho ra những sản phẩm không phải đẹp nhất nhưng chất lượng nhất , chắc chắn bạn sẽ hài lòng. Đừng chần chừ mà ủng hộ team ngay nhé!----20.8.2017 - 16:55 PM#VLT…
giữa bầu trời xanh ngát bao la gió thu phảng phất mùi hương của lá vàng, nơi những vách núi xa xăm hướng về phía quả cầu lửa đang dần lui về với hành tinh, nơi tiếng nước suối róc rách chảy văng vẳng không có khói bụi ồn ào của đô thị, tôi đã có thể gặp lại chàng trai năm ấy một lần nữa.…
Em trở về đúng nghĩa trái tim emBiết khát khao những điều anh mơ ướcBiết xúc động qua nhiều nhận thức biết yêu anh và biết được anh yêuAnh à!!!!Em yêu anh nhé có được không??_Co_pe_ngok_xit…
18 năm, tôi luôn nghĩ rằng với quãng thời gian dài như vậy thì tình cảm tôi dành cho anh sẽ vơi dần, cho đến khi chẳng còn gì.Về nước làm việc là quyết định sai lầm nhất của tôi.…
Sau một tai nạn "ngã lãng mạn", tớ - Kiều An - tỉnh dậy trong một hệ thống xuyên nhanh kỳ quái. Nhiệm vụ: xuyên qua các thế giới, khiến những nam phụ u mê nữ chính quay đầu vì một tình yêu thật lòng.Chỉ có điều... tớ chưa từng yêu ai.Tớ chỉ giỏi diễn.Và càng éo le hơn khi nam phụ ở thế giới nào cũng... có cùng một gương mặt.Không ai nói cho tớ biết hắn là ai.Không ai nhắc cho tớ nhớ mỗi lần xuyên qua, tớ sẽ quên sạch ký ức.Chỉ còn lại trái tim - vẫn lỡ nhịp vì cùng một người.Tớ là diễn viên. Là trà xanh thượng hạng.Và là người duy nhất có thể cứu vớt trái tim cô độc ấy - theo đúng nghĩa đen.…
Đây chỉ là Fanfic mà con tác giả đột nhiên nghĩ ra, do không có năng khiếu trong môn văn nên sẽ không được hay như các độc giả mong muốn, và vì cũng là fic đầu nên sẽ có rất nhiều sai sót, mong các độc giả vẫn sẽ theo dõi fic nhạt nhẽo này. Thời gian ra chap: không có lí do cụ thể đâu, vì tác giả viết fic này để thỏa mãn trí tưởng tượng của mình thôi! LƯU Ý: Fic này not love nên những độc giả có OTP về Deku sẽ k hợp, nên những bạn đó có thể out ra, vì Lưn không muốn ăn gạch đâu, đây là những gì mà con tác giả này muốn nói! CẢM ƠN VÌ ĐÃ ĐỌC HẾT!…
Học viện Ravenscrown trôi qua bao nhiêu năm tháng vẫn vậy, cái nơi mà thời gian tồn tại chỉ khiến cho thứ quyền lực vô hình ấy trường tồn . Nơi hiện hữu một thứ không có hình hài, không có khái niệm không gian hay thời gian, mà lại mang trong mình góc khuất đen tối của cả một đất nước. Tất nhiên, góc khuất ấy chỉ có thể tồn đọng ở nơi tăm tối nhất , tương ứng như cái bản chất của nó, có lẽ chỉ có thể là một thành phố đang che chở các gia tộc cổ xưa này đây. Nhưng cái thứ ám ảnh lại nằm trong vực sâu nhất của cái thứ đen tối ấy lại là dãy hành lang cổ kính của Học viện Ravenscrown , nơi liên kết của những kẻ chủ trì ván cờ , nhưng lạ thay , đó lại là nơi lặng lẽ đang chờ đợi một bóng hình - kẻ truyền nhân của bao thế hệ . Sự chờ đợi ấy đã thành vòng lặp thời gian tuần hoàn. Nhưng có lẽ chuỗi thời gian tưởng chừng không có điểm kết thúc ấy đã có một vài thứ khiến tôi khắc sâu ký ức của một tân học viên - Sylvia Whitemore, cái tên hằn sâu trong ký ức như dấu ấn mùa thu ngày ấy cô đến với Ravenscrown. Người ta cho rằng cô đang tự đào huyệt cho chính mình tại nơi đây, và có lẽ họ đúng. Sylvia - con mồi. Nhưng rồi, kẻ săn đuổi có lẽ lại chính là linh hồn lưu giữ những kí ức và một lời thề thầm lặng của cô ả . Đứa con ấy khoác lên chiếc áo choàng đồng phục khiến sắc đỏ tươi biểu trưng kia rốt cuộc cũng trở về với ý nghĩa thật sự của nó- màu của máu.…
Những cảm xúc đẹp nhất trong lòng mỗi người hãy cùng lắng nghe nó nhé!…