[Shade x Rein] Shein, Thiên Thần Nhỏ Của Shade
Ship ShadexReinMy tiktok: tiu.yu29…
Ship ShadexReinMy tiktok: tiu.yu29…
Tình đơn phương…
Tình yêu đơn phương tuổi trẻ giống như cỏ dại vào mùa hè.không cần ai nuôi dưỡng nó vẫn xanh tốtChỉ là... sớm hay muộn cũng sẽ bị nhổ bỏ.Huống hồ, đó lại là tình cảm của một cậu trai và cậu trai khác cơ chứ.Tác giả: Jasmin…
Boun Noppnut là sinh viên năm 2 đại học là một học sinh ưu tú, học giỏi, đẹp trai, anh luôn được các cô gái trong trường để ý vì Độ đẹp trai và giỏi thể thao của anhPrem Warut cũng là sinh viên năm nhất và mới vào trường, trong cậu đáng yêu và dễ thương cậu có tính cách rất lạnh lùng và khó gần_____________________________và một ngày nọ thì Boun gặp được Prem, và 2 người đụng trúng nhau, làm sách vở của Cậu rơi hết ra ngoài, anh giúp cậu luận lại,trong lúc đang lượm thì hai tay chạm nhau và bú mắt nhìn nhau rất sâu đậmmặt bên bắt đầu đỏ rực lên, sực nhớ nên hai người rút lại và luận tiếp, sau khi rửa xong thì anh hỏi cậu:B: Cho tôi xin lỗi nhaP: À không saobắt đầu thì anh hỏi thăm cậu cậuB: thế là cả hai trở về lớp_____________________________Vài ngày sau:trong một lần trong lớp của Ohm, Ohm Boun đi học nhóm cùng, Ohm và FlukeOhm: À, Boun, ra chơi xuống học bài chung với tao và Fluke ko?B: À, Okthế là ra chơi, Ohm, Và Boun và Fluke xuống đây học chung với nhauAnh liền gặp lại Cậu, bốn ánh mắt nhìn nhau khiến cho mọi người trong nhóm thế lạSammy: Prem có biết Boun hả?P: À bữa trước có gặpsau khi mọi người đến thì liền ngồi vào bàn lấy sách vở ra họctrong lúc đang học nhóm chị ánh mắt Anh luôn nhìn về phía cậu liên tục, cậu ngước nhìn lên thấy anh nhìn mình đắm đuối, cậu cảm thấy ngại và mặt đỏ ửng lênFluke Nguyên qua định hỏi mượn bút cậu thì thấy hai người đang nhìn nhau rất đắm đuối, Fluke hỏi:Fluke: PremPrem: HảFluke: Mượn bút á! mà sao mày và Boun nhìn nhau cười dữ vậy anh liền ngước mặt xuống vỡ rồi nhếch mép…
Anh là con trai của một nhà giàu có anh đc ba mẹ cho phép đc cưới người Mik iu nhưng sau hai năm thì Mẹ anh đề nghị anh phải cưới vợ hai…
Tớ là Pon đẹp trai *・゜゚・*:.。..。.:*・'(*゚▽゚*)'・*:.。. .。.:*・゜゚・*…
"Cót két...cót két", tiếng xích đu ngoài kia lại cất lên giữa bầu không khí đêm tĩnh mịch. Và...tôi lại nhớ đến cậu...[highest ranking: #3 in threeshot, #191 in romance, #136 in truyenngan, #16 in donphuong]…
Cố Tư Viễn cưới Kha Nguyệt là vì liên minh gia tộc thật ra Cố Tư Viễn thích Mộng Dao nên hắn đã quyết tâm quay lại tìm cô nhưng lại bị nẫng tay trên bởi chính người em trai của mình thế nhưng hắn không từ thủ đoạn để kéo Mộng Dao về bên hắn mặc cho hắn đã có vợ ,cuối cùng .............…
Thanh Xuân Cậu Không Biết là tiểu thuyết thanh xuân vườn trường kể về mối tình đơn phương lặng lẽ của Mộng Dao dành cho Tư Duệ. Từ những rung động đầu đời trong lớp học đến khoảnh khắc chia xa ở ga tàu, tình cảm ấy chưa từng được nói ra và cũng chưa từng được đáp lại.Câu chuyện nhẹ nhàng, chậm rãi, buồn dần theo năm tháng - như một đoạn ký ức đẹp nhưng đau, nơi có một người đã yêu hết lòng, còn người kia thì mãi mãi không biết.…
chỉ là những câu chuyện nhỏ lẻ từ trong cuốn nhật kí của chàng trai nọ đơn phương một cô gái . Tình cảm quá đỗi xao xuyến , luyến lưu lại chỉ có thể gửi vào trang giấy mà chẳng thể tỏ bày ...…
Lâu lắm mới viết về tình yêu, nhưng sẽ viết với một phong cách khác. Người đọc sẽ cảm nhận được những gì gọi là "phũ phàng", là "hụt hẫng" trong tình yêu, và điều ấy cho đến cuối câu chuyện vẫn sẽ cố gắng được làm cho nổi bật.…
Cả thanh xuân này là của em~…
Ngọt sũng…
Thể loại Bách HợpMạc Tử Di15 tuổi lớp 9Sở thích: ghita và hát :)), Thích ăn phở....bò :vTính cách: nóng nảy và hay ghen Đoàn Thu15 tuổi lớp 9Sở thích: vẽ, nghe nhạcTính cách: lạnh lùng, tỉ lệ sở hửu lên tới 79,97% .-.Mạc Hoàng Hân15 tuổi, lớp 9Em họ xa nhà của DiiSở thích: Chơi GameTính cách: Nguy hiểm, Quái đản…
Chuyện gì sẽ xảy ra khi Tokito Muichiro xuyên không thành Portgas D. Ace?…
Giữa tiếng mưa và âm vang động cơ, chỉ còn hai người đàn ông ôm trong lòng mối tình đơn phương chưa kịp nói. Người họ yêu mãi mãi dừng lại ở tuổi mười bảy, để lại nỗi đau chẳng thể nào nguôi.…
Thế thôi em à, chỉ thế thôi…