Đoản văn đam mỹ
Mong mọi người có được những phút giây thư giản…
Mong mọi người có được những phút giây thư giản…
chuyển ver khi chưa có sự cho phép của tác giả/editor.thể loại: ABO.…
Là một câu chuyện tình vô cùng cảm động, đi sâu vào lòng người đọc.Ngay từ nhỏ tôi đã hướng đến một cuộc sống không tầm thường.Tôi không muốn như người bình thường nhàm chán sống cả đời, nhưng trớ trêu thay, tôi lại sinh ra trong một gia đình bình thường, có một vẻ ngoài bình thường, trí lực bình thường của bình thường, vậy nên, càng thêm khẳng định tôi phải sống bình thường hết cả cuộc đời.Tôi cảm thấy rất không thú vị, luôn mong muốn điều gì đó khác biệt xảy ra, cho dù không được như trong sách cái kiểu xuyên đến thế giới khác, gặp được người ngoài hành tinh hay phát hiện ra vùng đất mới đi chăng nữa, ít nhất cũng nên có chút gì đó không giống với người thường. Nhưng là, tôi sống hai mươi năm qua, không hề xảy ra bất cứ chuyện gì có thể gọi là đặc biệt, bây giờ không, tôi nghĩ, về sau cũng sẽ không. Điểm đặc biệt nhất trong con người tôi, có lẽ chính là khao khát cháy bỏng muốn trở thành đặc biệt nhưng lại chẳng thể đặc biệt nổi.…
Tên fic: Bâng KhuângAuthor: Lemon AriThể loại:12 chòm sao,tình cảm,bạn bè,đấu tranhTình trang:Đang tiến hànhSố chap/chương:tùyThời gian ra chap/chương:hối tác giả đi rồi sẽ cóSummary:Họ-12 con người đặc biệt:"Này đứng lại đó nếu không muốn chết" "Không đó thì sao" Hoặc ngược lại là "CÁ BIỆT" "Ê thằng hot dog kia,trốn học hông đi với tao." "Ôtê con bê đê,tao vời mày leo rào hay chui lỗ chó đây?" Họ đang tranh đấu vì những thứ gọi là: TÌNH YÊU"Ê nhỏ ngốc kia!""Gì cái thằng mất nết kia"♥♥"Anh yêu em"♥♥ TÌNH BẠN"Ê đồng chí quẩy không tụi bây""Okê con dê,bạn bè mà quẩy cũng phải có nhau chứ" Nhưng rồi cái thứ dơ bẩn dược gọi là "TIỀN" chen vào: PHẢN BỘI:Tình yêu không còn nữa "Tại sao vậy?Tại sao?""Đơn giản vì tôi không còn yêu em nữa""Anh...tôi cứ tưởng thứ tồn tại giữa chúng ta gọi là Tình Yêu chứ""Xin lỗi""tôi thật ngu ngốc mà" TRỞ MẶTTình Bạn cũng như chưa hề tồn tại "Mày...tao đã tưởng chúng ta là bạn chứ""Đó là do mày tưởng tượng thôi""Vì tiền phải không?Vì tiền mà mày bán rẻ bạn bè à!Tiền đâu phải là tất cả đâu chứ!" "Đúng là tiền không phải là tất cả nhưng thà có tiền còn hơn không có con mẹ gì cả" Thứ gì còn lạiSau một cuộc chơi Ngoại trừ nước mắt và những nỗi đau không thể chữa lànhGiờ ta đã trắng tay~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~…
Đứng giữa vùng đất cháy sém bụi mù,Fourth mặc áo khoác dài màu đen,cổ áo dựng cao che một nửa gương mặt thanh tú Ánh mắt cậu nhạt như khói,lại sắc như kiếm.Trước mặt là một đại thiếu gia xa lạ dẫn theo hàng trăm lính đánh thuê,cười cợt mà nhìn cậu như con mồi béo bở.Cậu không nói gì chỉ đứng đó.Ánh nắng chói chang của buổi trưa rọi xuống,bóng cậu đổ dài trên nền đất khô cằn như đóa hoa khắc từ đế vương lục kiêu ngạo mọc lên từ giữa sa mạc cao lãnh và sắc bén.Ngay khi đối phương nghĩ mình đã nắm thế thượng phong,một tiếng động cơ nặng nề xé rách bầu trời.Mười chiếc trực thăng đen thẫm lao đến,lượn vòng rồi hạ xuống phía sau cậu.Tiếp theo đó,từng đoàn xe hơi bóng loáng,motor phân khối lớn và mười chiếc xe quân đội đồng loạt xé gió lao đến,đậu thành hàng,bao phủ hoàn toàn không gian sau lưng cậu như thể mọc lên một gốc cây cổ thụ vũng chắc.Cửa xe mở ra,từng người lính đặc chủng bước xuống,giày đạp xuống đất vang lên rắn rỏi.Cả đội đều mặc giáp tác chiến,tay lăm lăm vũ khí,ánh mắt lạnh lùng quét qua từng người đối diện.Hàng chục vệ sĩ mặc vest đen tam cầm khẩy lục bạc cũng bước xuống từ xe.Không khí dường như đông cứng lại.Cậu ta bên kia lùi một bước.Trong tiếng động cơ còn chưa tắt hẳn,một chiếc trực thăng lớn hơn từ từ đáp xuống.Một bóng người cao lớn khoác áo gió đen dài,từ từ bước ra.Hắn không nói một lời chỉ sải bước đi đến bên cậu.Một tay siết nhẹ lấy eo cậu,kéo sát vào lòng.Fourth nghiêng đầu nhìn hắn,mỉm cười,đôi môi đỏ cong lên sắc sả…
Căn phòng nhỏ ở rìa rừng luôn mang mùi gỗ cháy cũ kỹ và hơi ẩm của sương đêm. Jeon Wonwoo co người trong chiếc áo choàng đen, lưng dựa vào cửa sổ, mắt nhìn chằm chằm ra bên ngoài - nơi bóng đêm đang nuốt chửng từng cành cây khô gãy, từng mảnh trăng bị che khuất bởi mây đen.Gió lướt qua khe cửa, len vào kẽ áo cậu, mang theo âm thanh rì rầm của những linh hồn không tên. Mỗi đêm đều giống nhau. Vọng lại từ Giới lãng quên, những tiếng gọi thì thầm:"Trả lại... trả lại máu của ta...""Jeon Wonwoo... Ngươi đã phá vỡ giao ước..."Cậu không đáp. Không bao giờ đáp.Cậu đã học được cách sống sót với nỗi sợ. Với những lời nguyền rủa. Với cả chính bản thân mình.Khi mặt trời vừa ló, một bức thư lạ được kẹp dưới cánh cửa.Giấy da ngả vàng, con dấu màu đỏ sẫm mang hình một con rắn quấn quanh trăng lưỡi liềm.Jeon Wonwoo nheo mắt. Đây là dấu của Huyết giới - nơi cậu đã thề sẽ không bao giờ quay lại."Omega mang mùi hương sát khí. Nạn nhân thứ năm đã chết theo cách giống nhau. Chúng tôi cần cậu ."Không có lời chào. Không có tên người gửi. Chỉ là mệnh lệnh lạnh lẽo.Cậu nên vứt nó đi. Nhưng đôi tay lại run lên khi chạm vào bức thư, và trước khi kịp nhận ra, hình ảnh một đôi mắt đỏ như máu vụt qua tâm trí - ánh mắt quen thuộc, như thể từng đâm xuyên tim cậu trong một giấc mơ đã kéo dài cả ngàn năm.Kim Mingyu.…
Tưởng đâu là hạnh phúc, ai ngờ chỉ là khổ đau…
Ageless: Vĩnh cữuCảm xúc vĩnh cữu ta dành cho người,vĩnh viễn không thay đổi....Văn án:???:" Này!Cô có nghe về chuyện của nhà lữ hành ấy chưa?"??: " Má nói tên tui mới biết,chứ trong thành có nhiều nhà lữ hành như vậy mà!"???: "Troi oi,là nhà lữ hành với sinh vật lạ biết bay đó!"??: "A!nghe rồi,haizz..ước gì tui được cứi anh nhỉ"???: Haha..bớt mơ tưởng đi bạn tôi ơi,giúp tôi chuyển đồ đem bán nè''??:" rồi rồi đem ngay!!"-----------------------------------Người đời đều nói rằng,có một nhà lữ hành xuất chúng đã đến đây,họ truyền tai nhau về nhà lữ hành nọ,rằng nhà lữ hành ấy mạnh mẽ ra sao,tốt bụng thế nào,rằng nhà lữ hành ấy xinh đẹp hơn bất cứ thứ gì giống như một mặt trời nhỏ,rằng nhà lữ hành ấy không bao giờ từ chối yêu cầu của ng khác..rằng nhà lh ấy sẽ trở thành anh hùng của cả lục địa này..----------------Scaramouche hay Kẻ Lang thang cảm thấy người bạn đồng hành phiền phức của mình rất lạ,nhưng gã cũng chẳng để tâm là mấy,cho đến khi..gã phát hiện,Aether-nlh,lén khóc trong một góc khuất..…
"Chính vì anh và em chẳng thể đời đời kiếp kiếp ở bên nhau, nên từng giây từng phút đều đáng để trân quý."Written by #Sữadâu. Vài ngày trước buổi họp phụ huynh cuối năm'^'(Ảnh: https://www.facebook.com/CanKhonChinhDao/)…
Truyện khá thực tế và chửi bậy cũng hơi nhiều nên các bạn lưu ý trước khi xem nhé Ta tên Lợn nhé…
chug cư bất ổn…
Au: YONAKO-Link: https://weibo.com/ttarticle/p/show?id=2309404678101643952541#_0…
Au: 天上飞的七五给…
Viết cho ta một mảnh tình riêngVào tờ giấy ố vàng…
Every morning, I wake up with a blank space, a strange quietness.…
Title: Summer Steal my heartAuthor: Evir SwanPairing(s): NamJin | Kim Namjoon x Kim SeokjinTags: NamJoon!top, Seokjin!bottom, romance, fluff, HE, summer vibe,...Summary: Lần đầu tiên trong đầu Namjoon hiện lên câu hỏi, sống cả đời với một người khiếm thị liệu có khó không?…
Không phải vì em không yêu anh hay ghét bỏ anh mà là em không xứng đáng với anh!…
Tác giả: Lưu Thủy ThuỷĐộ dài: 73 chươngEditor: Haily248Văn án:Lâm Kinh Trập x Cừu PhiĐại mỹ nhân hơi lạnh lùng công x Phú ông mới nổi, ít học thụLâm Kinh Trập mở lớp dạy thư pháp ở kế bên, ngay khi về đến nhà anh đã chê bai tiệm sửa xe của Cừu Phi ồn ào, còn dọa sẽ báo cảnh sát, tính nóng như lửa của Cừu Phi sao chịu nổi? Xắn tay áo định sang tìm người gây chuyện. Thế nhưng vừa nhìn thấy Lâm Kinh Trập bằng xương bằng thịt, trận ẩu đả chưa kịp nổ ra thì anh đã ngã ngay vào lưới tình.Lâm Kinh Trập chỉ mở lớp thư tháp nho nhỏ, Cừu Phi liền nhân cơ hội lấy lòng mà đăng ký tham gia, nhưng anh không biết được mấy chữ, thường xuyên làm trò cười. Anh mời Lâm Kinh Trập đi ăn, chọn hẳn nhà hàng Tây Quốc Tế sang trọng, bạo tay gọi món. Anh muốn vì Lâm Kinh Trập mà vung tiền như nước. Anh kéo Lâm Kinh Trạch vào shop quần áo fast fashion, gọi nhân viên lấy ngay bộ đồ trên dãy cao nhất. Anh mua pháo hoa để tỏ tình lãng mạn, kết quả huynh đệ lại mua nhầm cho cả dây pháo đỏ.Lâm Kinh Trập: "Có bệnh, nhưng mà cũng hơi buồn cười"Nước chát điểm đậu hũ là chỉ tình duyên trời định, hai người tưởng chừng đối lập nhưng lại ăn ý, bổ sung cho nhau, hợp thành một đôi hoàn hảo.…