Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Xuyên qua thời không là phúc hay họaGặp được người là may mắn hay bất hạnhNếu nói người yêu ta thì tại sao lại tàn nhẫn với ta đến vậyNếu nói người hận ta thì tại sao lại hi sinh vì ta nhiều đến thế-Vương thượng những gì ta nợ người ta đã sớm trả hết những gì người nợ ta ta không cần người trả. Từ nay về sau ta cùng người ân đoạn nghĩa tuyệt vĩnh viễn không nguyện tương phùngGặp được người là hạnh phúc là bi ai. Yêu người ta xưa nay chưa từng hối hận. Nhưng nếu được làm lại lần nữa ta nguyện chưa từng gặp người cũng chưa từng yêu người.…
- Nơi này share những tài nguyên do chính tớ sưu tầm hoặc tự make và tutorial một vài mẹo nhỏ về edit cho các cậu (trình tớ cũng cùi bắp lắm nên có gì gạch đá nhẹ tay nha hiuhiu)- Thấy hay hay thì đừng quên vote + tặng Ann đáng iuuuu một follow nghen ^^Bìa edit by: me (Credit: harupsds, Thương)…
Muốn Nghe Anh Kể Về Vũ Trụ - Nhu DãEditor + Bìa: Sơ Nguyệt Thập LụcSố chương: 67 chương + 2 NTThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Nhẹ nhàng, Duyên trời tác hợp, Góc nhìn nữ chínhLịch đăng: Thứ 3, 5, 7 hàng tuầnGIỚI THIỆUThuở thiếu thời, Hứa Thời Nguyên chưa đủ dũng cảm, chỉ dám âm thầm ngưỡng mộ Nhiếp Châu Trạch.Bức thư tình không thể gửi, những tâm tư thầm kín không thể bày tỏ, cô cho rằng tất cả đều sẽ bị thời gian phủ lấp.Cửu biệt trùng phùng, chàng thiếu niên trở thành người đàn ông tỏa sáng chói mắt, cô cũng không còn là kẻ nhát gan năm đó nữa.Vậy nên, để thanh xuân không còn tiếc nuối, nhân lúc hỗn loạn trong một sự kiện nào đó, Hứa Thời Nguyên hôn trộm Nhiếp Châu Trạch.Cô cho rằng mọi chuyện rất hoàn hảo, nhưng cô không biết rằng sau khi mình rời đi, Nhiếp Châu Trạch nhặt chiếc khuyên tai trên mặt đất lên, như có điều suy nghĩ.Mãi tới sau này, khi cô đang sống trong nhà của Nhiếp Châu Trạch, anh ôm cô ngồi trên ghế sô pha đọc sách, trong lúc vô tình nhặt được bức thư tình đã cũ mà cô kẹp trong trang sách.Hứa Thời Nguyên nhào qua giành lại, giấu bức thư tình đã cũ sau lưng: "Là thư tình ngày xưa khi chưa hiểu chuyện em viết cho người khác thôi, chẳng có gì hay ho cả."Anh cười nhẹ: "Theo đuổi em lâu như vậy, ngay cả cái này cũng không thể cho anh xem à?""Em sợ anh ghen."Lúc này, Nhiếp Châu Trạch lấy ra một chiếc khuyên tai mà cô đã đánh mất từ rất lâu, chậm rãi đeo vào cho cô: "Sao lúc hôn trộm anh không thấy em sợ?"."Lần này, em không cần dũng cảm nữa, anh sẽ đi về phía em."…
Bốn năm trước, tôi gặp anh vào một buổi chiều mưa rất bình thường.Khi đó tôi vẫn chỉ là một sinh viên năm cuối sống qua ngày bằng những nhịp sinh hoạt lặng lẽ và tẻ nhạt. Tôi chưa từng nghĩ sẽ có một người bước vào cuộc đời mình theo cách bất ngờ như vậy... rồi lại rời đi đột ngột như thế.Chúng tôi từng rất gần nhau.Gần đến mức tôi tưởng rằng chỉ cần đưa tay ra là có thể nắm được cả tương lai.Nhưng một hiểu lầm đã khiến tôi lựa chọn rời đi trước.Bốn năm sau, giữa dòng người xa lạ, tôi lại gặp anh lần nữa.Chỉ là lần này anh không còn cho tôi cơ hội trốn tránh nữa."Tôi tìm em rất lâu rồi."-Trong thế giới nơi con người được phân hoá thành Alpha, Beta và Omega ngay từ khi sinh ra, khoảng cách giữa chúng tôi vốn dĩ đã không dễ vượt qua.Nhưng dù là bản năng hay định mệnh...lần này, anh nói sẽ không để tôi rời đi nữa.…
Nếu có ngày gặp lại, tôi hi vọng mình và anh sẽ chỉ là người qua đường, lướt qua nhau, không quen biết, như người xa lạ, tận sâu trong lòng cũng bình yên, thanh thản tựa mặt hồ không gợn sóng. Cuối cùng, tôi thật sự gặp lại anh, nhưng tôi không làm được.…
Sáng tác đầu tay : Truyện dài kể về anh chàng Viễn Thúc và cô gái Hoài Thương, đầu câu chuyện kể về tình yêu tuổi học trò chớm nở nhưng cuối cùng lại kết thúc một cách tiếc nuối."Mây vẩn từng không, chim bay đi,Khí trời u uất hận chia ly.Ít nhiều thiếu nữ buồn không nóiTựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì." - Xuân Diệu…