|NOMIN| RED MAPLE LEAVES
Vượt qua những mặc cảm của số phận, tôi tìm thấy hi vọng đời mình qua chiếc lá phong đỏ thắm.…
Vượt qua những mặc cảm của số phận, tôi tìm thấy hi vọng đời mình qua chiếc lá phong đỏ thắm.…
#boylove #LGBTQ #nguoc #SE #khoc…
Những câu nói để giải tỏa nỗi lòng riêng mình…
Những câu chuyện này hẳn là rất lâu rồi nhưng nếu ai còn nhớ thì ủng hộ cho mình nhé…
"nic mày không quay lại với mày đâu đừng coi nữa đây là lần thứ 5 trong tháng rồi đấy dm?""rút ra lá The Lovers cho tao không thì mày tới số"fic vui hay buồn thì phụ thuộc vào ngày hôm đó tâm trạng của tác giả như nào =)))))…
Vào đọc để biết Lê Quang Hùng simp bạn đầu hồng như thế nào nhá…
oneshot yatomori. ooc, tên fic không liên quan đến nội dung fic.đừng mang fic mình đi nơi khác nhé.…
kịch bản được biên hết òi, tục vl…
tớ muốn chia sẻ về Khoai Tây của tớ :3( Khoai Tây là mật danh mà tớ gọi crush tớ )…
trầm cảm…
Tôi đã không ghi lại gì nhiều cho tuổi học trò. Vì vậy, tôi không thể để lỡ cả tuổi mười tám đáng nhớ!…
Đây là nơi để mình giải bày những suy nghĩ, suy luận của mình.…
- Tên truyện: Xin Chào Bạn Cũ.- Viết bởi: Minh Châu.- Thể Loại: Thanh xuân học đường.- Tag: Hiện đại, tình cảm,...- Bìa: @minhchaulaplanh.- Nội dung: Thanh Mai chưa bao giờ có thiện cảm với người ngồi cùng bàn với cô. Tại sao Mai lại không thích cậu ta? Vì câu hỏi bài tập Thanh Mai đã cất công đấu tranh tâm lí, vất bỏ đi tôn ti của bản thân để hỏi bài cậu ta. Vậy mà chỉ nhận lại được một câu nói qua loa: "Áp dụng công thức là ra." Nói xong cậu ta chùm chiếc mũ lên đầu rồi vùi người trong lớp áo, gục mặt trên bàn. Thái độ của cậu rất bình thản, đến mức sự bình thản ấy khiến cho Thanh Mai xấu hổ. "Áp dụng cái gì? Công thức nào? Vì áp dụng công thức rồi nên mới hỏi nó đấy. Nó lại trả lời tao thờ ơ như thế. Tao không bắt nó phải tận tình chỉ cho tao, tao chỉ cần nó mở lời nói đôi ba câu giải đáp thắc mắc của tao thôi. Nó đang khinh thường tao, khinh thường sư nghiên cứu của tao. Trời ơi là trời!" Đó không phải suy nghĩ nội tâm của Thanh Mai, mà chính là những lời nói thật lòng từ tận sâu trong trái tim và nó đã được bộc phát sau năm tiết học. Chỉ vì chuyện nhỏ nay mà mất thiện chí với bạn thì cô là người nhỏ mọn quá. Và đúng là như thế, Thanh Mai chắc chắn rằng bản thân cô là người có tính nết xấu xa. Trong mắt của cô, Trường Huy là một tên học sinh giỏi, nhưng kiêu căng ngạo mạn. Ngược lại với những gì Thanh Mai nhận định về bản thân cậu, thì Huy lại là con người khá ít nói với các bạn khác giới, và hòa đồng với bạn cùng giới. Nhưng Trường Huy không hiểu vì sao mỗi lần bạn cùng bàn nhìn cậ…
JJVIP2013.04.07 chính văn kết thúcTrước mắt bị thu tàng sổ: 8946Văn chương tích phân: 97,662,288Hoàn khố đệ tử xuyên việt ngốc Bá VươngHắn xuyên việt thời điểm, Tiết phụ vừa mới tắt thởHắn bị vô tình vận mệnh đùa bỡn tại linh tiền khóc lớn không chỉ......Liền đem hắn lão cha nháo tỉnh......Luôn luôn thờ phụng có hảo lão ba đi khắp khắp thiên hạ hắn rốt cục thư tháiNhư trước hoàn khố, như trước khí phách, như trước phóng túng bất kham không chỗ nào cố kỵSau đó -Cố sự bắt đầu ~~Đoạn ngắn nhất:Mỗ chân chó lo lắng tích nói:"Tiết Bàn lần này lấy lòng Thánh Thượng, càng phát kiêu ngạo đắc ý ."Mỗ gia thân thích [ cười lạnh ]:"Thánh quyến chính nùng lại không biết thu liễm, nhìn hắn có thể kiêu ngạo bao lâu?"Mỗ chân chó nhóm, đầy mặt tin phục cười nhạo.Đoạn ngắn nhị:NN năm sauMỗ chân chó càng phát lo lắng:"Tiết Bàn lần này làm tốt công sự, càng phát không coi ai ra gì ."Mỗ gia thân thích [ hâm mộ ghen tị hận ]:"Công cao chấn chủ còn dám như thế càn rỡ, nhìn hắn có thể kiêu ngạo đến bao lâu?"Mỗ chân chó nhóm:"......"…
Bán tinh linh Cesar nhân trộm cướp thánh thư mà chết, xuyên qua dị thế, một cái tên là "Hoa Hạ", trải qua hai trăm năm thiên tai nhân họa mà trước mắt vết thương thời đại, biến thành bị trượng phu vứt bỏ nam thê, hoàn không trâu bắt chó đi cày đảm nhiệm căn cứ thành chủ. Đối mặt nghèo túng căn cứ, các loại nhu cầu cấp bách giải quyết vấn đề cũng theo nhau mà đến, bị kích hoạt thánh thư lại nói cho hắn biết, dị thế nhưng lại không phải dị thế, mà là một ngàn năm tiền, hắn phải tại đây phiến dị năng giả chủ đạo mạt pháp thời đại, mở ra ma võ thời đại...…
Thượng một đời bị nhân lừa tài đoạt mệnh, Trang Dịch mãi cho đến trước khi chết mới biết được hắn không phải cái phế vật, hắn là từng huy hoàng quá triệu hoán sư gia tộc đích hệ, chính là vẫn luôn không có thức tỉnh, cũng không còn có cơ hội biến cường.Trọng sinh trở lại mười sáu tuổi, Trang Dịch làm chuyện thứ nhất chính là lấy hảo tổ truyền linh lung hạp nếm thử làm cho mình thức tỉnh, hơn nữa bán ra triệu hoán sư tối trọng yếu bước đầu tiên —— triệu hoán bản mạng thú.Chính là này bản mạng thú thoạt nhìn như thế nào cùng đại lục đệ nhất cao thủ Lôi Tu luôn luôn thiên ti vạn lũ quan hệ? Ân, nhất định là ảo giác.…
🌸 Tác giả : Ayumi Amamiya Ngân (Song Hành Yến Nguyệt).🌸 Cặp đôi : Vương Nguyên Phương - Đồng Mộng Dao. (Thần thám kỳ tài hoặc Thiếu niên thần thám Địch Nhân Kiệt. )~~~~~~~Đời người như hoa như mộng, chỉ muốn cùng người đi ngao du ngoạn thủy, bên nhau trọn đời, sống tới đầu bạc răng long, thế mà sao duyên phận trớ trêu, nhẫn tâm chia cắt đôi uyên ương đang yêu nhau nồng đậm... Một người đã ra đi mãi mãi, đi rất rất xa. Để lại một nam nhân anh tuấn lạc giữa chốn phồn hoa đẹp đến nao lòng, cứ vô vọng chờ mong. Chấp niệm, bao giờ mới hết? Chấp niệm, bao giờ mới quên? Hồng nhan bạc mệnh, chỉ trách sao số kiếp quá khổ... Đời này chúng ta không được bên nhau như lời đã hứa, đành đợi người kiếp sau. ~~~~~Vũ lạc Trường An khiến ánh mắt người phủ sương mờ,Lòng người bỗng dưng dậy sóng là tại vì ai còn chẳng thấu sao?Chấp niệm chi luyến cõi hồng trầnYêu một đời, trọn một kiếp, mãi mãi bên nhau, cớ sao lại chẳng trọn vẹn.Lời hẹn ước năm xưa, nàng còn nhớ? Nàng ra đi để lại một người chờ nàng ngẩn ngơ.Nhớ nhớ thương thương, ký ức chưa lúc nào phai mờ. Thế mà nàng đã ngủ yên, cứ thế rời khỏi đời ta.Hẹn nhau hội ngộ ở Trường An thành, sao lại chia xaĐừng rơi lệ nữa người ơi, nàng đã đi xa rồi... [Chốn Trường An phồn hoa như mộng, gặp được nàng, yêu một kiếp, cớ sao lại chẳng thể được bên nhau trọn một đời người, cùng nhau trải qua năm tháng đến đầu bạc răng long. Có trách, trách sao duyên ta quá bạc. Một khắc nhỏ nhoi, nàng rời xa ta mãi mãi. ][Gặp được huynh, huynh bao dung…