tttp 135
từ chap 135…
5 năm trước "Anh không được quên tôi đâu đó." "Biết..."5 năm sau "Anh là đồ lừa đảo, muốn gì ở gia tài nhà tôi?!" "Nói nhỏ nghe, lại đây. Đây là bí mật không thể cho...thứ nhất, không thể để cảnh sát biết, thứ hai, không thể để những người ngu đần biết được." "Tôi không phải cảnh sát." "Thì cậu là loại người thứ hai, ngu đần! Hahahahaha!" "Lee.Sung.Yeol!"Một long fic về hai người thương nhau nhưng người đưa người đẩy, người tiến tới người lùi lại, tổn thương nhau cũng không ít nhưng lại không có cách nào để tiến tới với nhau.…
Chuyện về một người mẹ năm ấy đã bỏ ngoài tai những lời dị nghị , dèm pha của mọi người để giữ lại cái thai trong bụng . Từ bỏ tất cả mọi thứ đang có để giữ lại con . Nhưng cuộc đời lại xô đẩy khiến từ khi chào đời thì Ân có được hạnh phúc hay không.…
Như ss1 thôi…
Bốn năm trước, tôi gặp anh vào một buổi chiều mưa rất bình thường.Khi đó tôi vẫn chỉ là một sinh viên năm cuối sống qua ngày bằng những nhịp sinh hoạt lặng lẽ và tẻ nhạt. Tôi chưa từng nghĩ sẽ có một người bước vào cuộc đời mình theo cách bất ngờ như vậy... rồi lại rời đi đột ngột như thế.Chúng tôi từng rất gần nhau.Gần đến mức tôi tưởng rằng chỉ cần đưa tay ra là có thể nắm được cả tương lai.Nhưng một hiểu lầm đã khiến tôi lựa chọn rời đi trước.Bốn năm sau, giữa dòng người xa lạ, tôi lại gặp anh lần nữa.Chỉ là lần này anh không còn cho tôi cơ hội trốn tránh nữa."Tôi tìm em rất lâu rồi."-Trong thế giới nơi con người được phân hoá thành Alpha, Beta và Omega ngay từ khi sinh ra, khoảng cách giữa chúng tôi vốn dĩ đã không dễ vượt qua.Nhưng dù là bản năng hay định mệnh...lần này, anh nói sẽ không để tôi rời đi nữa.…