Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Kaoze Azasaki và em gái Naomi bị tấn công và chết.Có cơ hội cuộc sống thứ 2 ở một thế giới khác, họ sẽ làm gì?Teenfic atsm thường thấy thôi. Tác giả viết cho sướng tay và đem reference từ nơi khác về để joke.Ném đá cho nhiều vào.(Để tạm cover đến khi vẽ xong sẽ thay :v)…
-"Con phải mạnh mẽ,mạnh mẽ như một người chiến binh" Đó là lời ba cô nói trước khi ra đi và cũng là câu cô được nghe từ khi bắt đầu có nhận thức Lần đầu đi học,cô đã bị bắt nạt không 1 ai giúp cô cả tan học cô chạy ùa về nhà,cô khóc ba xoa đầu bảo cô :"Con phải mạnh mẽ lên,vì con là con gái của ba" Từ đó cô quyết tâm không để ai bắt nạt mình nữaLần đầu chia tay vì thằng khốn đó đã bắt cô phải làm chuyện không muốn. Biết chuyện ba cô xử thằng đó một trận rồi an ủi cô :"Ngoan nào mạnh mẽ lên con nhé !" Lần đó cô đã khóc,khóc rất nhiều từ khi mẹ mất tới giờ chưa lần nào cô khóc nhiều đến thế. Thế nhưng ! Ngày báo tin ba mất cầm bức thư trên tay cô nhận ra nét chữ run run vì vết thương,lo lắng cho con gái mà rơi nước mắt làm nhòe bức thư làm cho nó thực sự rất khó đọc nhưng ở cuối thư đập vào mắt cô là dòng chữ to rõ ràng được viết nắn nót. -"Con phải mạnh mẽ, con phải mạnh mẽ,mạnh mẽ như một chiến binh Ngày ấy 1 giọt nước mắt cũng không rơi. Cô đã quyết rồi,cô biết cái chết của ba không đơn giản. Vì thế cô phải mạnh mẽ sẽ không là như nữa vì cô Trisẽ trở thành 1 chiến binh đã truy tìm sự thật…
Trại hè ngày hôm đó, giáo viên phát cho mỗi người một tấm phiếu, yêu cầu hai người một đội. Tất Hạ lấy được tấm phiếu số 7, lần đầu tiên cùng Trần Tây Phồn gặp mặt.Cậu ấy đội chiếc mũ lưỡi trai màu đen, giọng nói nhẹ nhàng, cong môi cười nhẹ: "Tìm thấy cậu rồi, bạn học số 7, có thể chung đội với cậu không?Khi đó, cậu ấy là đứa con kiêu ngạo của trời, có thể nhìn mà không thể chạm tới, mà Tất Hạ chỉ là một trong vô số nữ sinh thích cậu ấy, là một người không ai chú ý đến. Việc yêu thầm này đã định sẵn sẽ chẳng đi đến đâu.Nhiều năm về sau, Tất Hạ gặp lại Trần Tây Phồn, ngày hôm đó mưa tuôn xối xả, cô ấy bị mắc kệt ở một thành phố xa lạ.Người đàn ông mím mím môi, ngữ khí chắc chắn nói: "Yên tâm, nhất định đưa cậu về nhà an toàn".Sau đó lại cùng nhau tham gia họp lớp, có người đùa giỡn nhất định bắt Trần Tây Phồn kể về lịch sử tình trường, Trần Tây Phồn không có cách nào nói: "Chưa yêu bao giờ nhưng thật sự có thích một người".Mọi người kinh ngạc hỏi người cậu ấy thích là ai, Trần Tây Phồng nhìn về phía Tất Hạ, ánh mắt giao nhau, khóe mắt cô ấy dần đỏ lên, tim chậm một nhịp.Trần Tử Phồn môi mang ý cười, từ từ nói: "Bạn học số 7 của lớp chúng ta".Không ai biết được, buổi tối ngày hôm đó ở hành lang, Tất Hạ bị cậu ấy vây vào tường, tránh cũng không thể tránh khỏi, hơi nóng của Trần Tử Phồn phả vào, gần như khẩn cầu: "Thích tôi lại nhé bạn học số 7".TÁC GIẢ: 楠知北Tên gốc: 七号同学…
Tra công không chịu ly hôn_ tác giả: Tróc Tinh TinhTruyện gồm 70 chươngNgu tiên sinh đối đãi bất luận kẻ nào đều là nho nhã thân sĩ, nhưng đối Tử Thu lại là lãnh khốc.Tử Thu biết, từ thuở niên thiếu đã biết. Nhưng vẫn là một lòng một dạ.Không có cách nào, tâm nếu có thể khống chế thì nhất định sẽ không như vậy thống khổ.Khi đó Tử Thu chỉ nghĩ là, chỉ cần chậm rãi đối hắn thật tốt, liền sẽ mưa dầm thấm lâu, rồi sẽ có ngày được hồi đáp.Tử Thu che đậy tâm tư ba năm, tâm lần lượt bị kim đâm ba năm.Hạ quyết tâm rời đi là bởi vì, nghe được Ngu Trạch cùng bằng hữu đàm luận về mình."Ngu Trạch, người kia như thế nào còn không có tới đón ngươi."Tử Thu ở ghế lô ngây ngốc đợi nửa giờ, cũng không hy vọng người kia một câu giữ lời, từ thân đến tâm hoàn toàn dập nát.Tử Thu chưa từng cảm thấy mình tiện đến như vậy.Tử Thu lái xe trở về biệt thự, thu thập hành lý rời đi, một khắc cũng không chần chừ.Ngu Trạch ngày hôm sau tỉnh lại, liền phát hiện người kia vẫn luôn quấn lấy hắn đi rồi, sạch sẽ, một chút cũng không lưu lại.Phiền toái bao lâu nay cuối cùng cũng đi rồi, hắn hẳn là nên vui mới phải?Cũng không biết vì cái gì hắn tức giận như vậy, hắn tức giận Hạ Tử Thu tùy ý tùy hứng, lặng lẽ xông vào sinh hoạt của hắn, rồi rời đi cũng là lặng yên không một tiếng động.Hắn đến tột cùng cũng hiểu cách trân trọng người khác.Nói đi là đi, hắn đã đồng ý sao?!Chiếm lấy tâm của hắn, liền không chịu trách nhiệm?!--------------------------Tùy ý, lương thụ X lạnh nhạt, chậm nhiệt tra cô…