Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
[Park Woojin-Ahn Hyungseob]Vì tui thích thuyền này thì tui nhích thôi. Ai như tui hem. Có thì đọc fic của tui hen😘Hãy vote cho tui nhé, có thể cmt dưới fic gì đó cũng được đừng ngại, hãy để tui biết các bạn cũng thích như tui đi, đừng để chúng ta bơ vơ, hãy thể hiện tình cảm nàoTác giả: Minh Thư…
transfic tác giả:hanbeeenCó một điều không thể được tiết lộ chứ đừng nói đến việc đề cập tới trong buổi phỏng vấn với staff.Hanbin và Matthew đã là một đôi kể từ khi họ còn thực tập chung.Sungseok và một chút GyujinBản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang khắp nơi.…
"maemae à"hanbin không thể kìm được trái tim đang từng hồi rung lên trước tiếng cười trong như gió ngân của người trong lòng, khi em nghe tiếng anh gọi và xóa đi khoảng cách giữa hai đôi môi.__________warning: lowercasemọi tình tiết trong fic đều là tưởng tượng.written by @𝙘𝙤𝙪𝙢𝙞𝙧𝙚𝙪𝙭. xin đừng mang đi đâu khi chưa có sự cho phép.…
Dành cho các chàng trai tôi yêu mến trong Produce 101. Hwaiting! Thích hường, ngọt, tim bay phấp phới? Come here!Pairings: Vì là đoản nên sẽ không cố định nhân vật hay coupleNote: -Nếu dị ứng với các couple namxnam hay Produce 101 Season 2 thì có thể clickback -Tớ không viết H, vì căn bản các trai còn nhỏ và tớ cũng nhỏ, quan trọng là tớ cũng không biết viết đâu /cười/…
"Bộ kỹ năng chữa lành mà không tốn tiền sau chia tay. Ưu điểm: Tính cá nhân hóa caoNhược điểm: Không có tính áp dụng nếu bạn không phải Ahn Hyeongseop"Note: Yêu đương bằng tuổi, xưng hô lộn xộn. Có nhắc đến couple OngNiel, Euiwoong và anh Youngmin.Sến hay ngọt là tùy cảm nhận nhưng nếu đến hôm nay mà bạn vẫn bấm vào tag ChamSeob để đọc fic thì mong bạn biết rằng bảy năm qua luôn có (ít nhất là) một người cùng cậu đi tìm ChamSeob như thế. Chúc cậu một ngày tốt lành.Mừng tuổi mới của Seobie~…
" Em biết mình chẳng là gì của anh.Không phải tương lai hay thanh xuân gì cả Thực ra chúng ta chỉ là người xa lạ.Gặp nhau trên phố, hẹn uống một tách trà.."---------------------------" Tình đầu chẳng qua là 1 phần ngu ngốc cộng với 9 phần hiếu kì."*" Người yêu cũ à, cho dù chúng ta không còn ở bên nhau nữa, nhưng em vẫn chúc anh ở nơi đó sóng gió triền miên không yên 1 ngày! "Link fb: https://m.facebook.com/home.php…
Pepero DayAuthor: SUMMERTrans: LynMẩu truyện ngắn về Hwang SeungĐây là một đoạn ngắn mình đã đăng trên Glyph, nhưng vì dịch vụ sắp đóng cửa nên mình quyết định đăng lại ở đây.Dù là Hwang-Seung, nhưng liệu có chắc không?Một mẩu truyện ngắn vô cùng.Trong lúc viết, mình không thể không nghĩ rằng hồi đại học... hình như mình chẳng mấy khi để tâm đến Pepero Day. Nhưng vì mình muốn xem campus AU nên cứ viết thôi...…
Wooseok nhận thấy rằng Seungwoo sắp gục ngã, và quyết định sẽ làm bất ngờ anh ấy với một vị khách. Cuối cùng, tất cả các các thành viên của X1 mới là người ngạc nhiên.…
"Tiến Dũng nhắm mặt lại. Anh đánh. Anh đánh thật. Anh nghe thấy tiếng thầy nhắc "đánh mạnh lên" văng vẳng bên tai. Anh nghe thấy tiếng Đình Trọng của anh bật khóc. Anh nghe thấy tiếng trái tim của mình cuộn lên theo từng tiếng thước mà anh đánh xuống. Anh không biết gì cả. Lúc này anh thực sự không biết gì cả. Anh chỉ biết đánh trong vô thức. Cho đến lúc Xuân Trường giữ tay anh lại, bảo rằng anh đã đánh đủ 15 roi rồi, anh mới từ từ mở mắt ra. Anh thấy Đình Trọng của anh ngồi bệt xuống sàn nhà. Anh thấy Đình Trọng của anh cắn chặt răng để không bật ra tiếng kêu than. Thả rơi cây thước xuống sàn nhà, anh dìu Đình Trọng của anh dậy""Văn Đức ngồi bệt xuống sàn nhà hứng chịu trận mưa roi từ thầy. Cậu cũng không biết cậu bị cái gì nữa. Rõ ràng biết thầy sẽ giận nhưng cậu vẫn không ngăn được mình nói những câu kiểu thách thức như vậy. Cậu chỉ biết lúc đó, trong lòng cậu chỉ có sự bất mãn, một sự bất mãn chất chứa từ ngày này qua ngày khác về cái thứ kỉ luật mà thầy vẫn hằng tôn sùng. Cậu chán ghét cái cảm giác suốt ngày bị trói buộc, bị bắt giờ này phải làm thế này, giờ kia phải làm thế kia. Sự hà khắc của thầy khiến cậu cảm giác bản thân giống như một cái máy lập trình sẵn. Cậu ghét cái cảm giác đó. Và cậu đã không ngăn được việc thể hiện sự bất mãn kia. Văn Đức cắn chặt răng khi những cơn đau cứ liên tục nhói lên. Nhưng rồi cậu bỗng cảm thấy, hình như có cái gì đó ấm áp vừa ôm lấy cậu, có cái gì đó to lớn vừa che chở cho cậu tránh khỏi trận mưa roi từ thầy. Là Trọng Đại""Được rồi!…