Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Thể Loại : Hiện đại, Nam x Nam, HE, Anh tuấn phúc Hắc bá đạo ôn nhu công, sống nội tâm xinh đẹp thụ, song thầm mến, NV : Tuấn Kiệt x Khải Minh Mô Tả :- mùa Đông ấy tôi gặp anh, 1 cái liếc nhẹ đổi lấy tháng năm dài tương tư..... - Chắc em ấy không biết ... tôi yêu em đến chết lặng con tim.... ( xin nhắc nhẹ là tình tiết và bối cảnh là hư cấu không có thật , và đây củng là tác phẩm đầu tay nên có vẻ mình hành văn chắc chắn sẽ không chau chuốt lắm kèm theo bố cục sẽ không hấp dẫn nên mọi người có ủng hộ thì thông cảm giúp mình nhen)…
Tác giả:Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố TửThể loại:Tiên Hiệp, Huyền Huyễn, Đam Mỹ, Điền VănNguồn:muoivantue.comTrạng thái:FullThể loại: Hồng hoang, huyền huyễn, hiện đại, thần tiên yêu quái, làm giàu, sảng văn, chậm nhiệt, HEChuyển ngữ:Muối.Cuộc đời của Đoàn Giai Trạch có thể được xem không có gì trong tay nghèo rớt mùng tơi, mọi chuyện thay đổi từ sau khi tốt nghiệp anh được thừa kế một vườn bách thú tư nhân, không chỉ vậy mà còn bị ép ký một hợp đồng, chào đón các loại 'động vật' quái dị như Lục Áp, Đát Kỷ, Bạch Tố Trinh, Hắc Hùng Tinh.. về nuôi.Từ đó, có nằm mơ anh cũng bị ám ảnh bởi lưu lượng khách tham quan..Từ đó, nội quy đầu tiên của vườn bách thú xuất hiện, dưới 21 tuổi không được tham quan Lục ÁpTừ đó, thời đại mạt pháp mà yêu ma quỷ quái, hòa thượng đạo sĩ tưng bừng sục sôi~...Nhiều năm sau, Đoàn Giai Trạch và Lục Áp bắt chước một đoạn nói chuyện trong buổi chầu 'gặp nhau cuối năm'.Đoàn Giai Trạch: Lục Áp chưa từng học tiểu học, lại thêm đã mấy vạn năm rồi chưa làm việc, sau này tìm được công việc, ấy là ở lại vườn bách thú Linh Hữu làm động vật.Lục Áp: ............- *-Tác giả: Logic phục vụ nội dung, có tô có sảng có bàn tay vàng, còn có cảnh tình cảm mà tác giả vùng vẫy đấu tranh trong cốt truyện dài dằng dặc. Đi ở tùy người, gạch hoa tùy ý.mang đi chưa có sự đồng ý của tác giả và nhà dịch ,chủ yếu là để đọc off…
truyện ngắn | SE | không H | romance | đây là câu chuyện của một người chị kể lại cho đứa em trai của mình nghe về thanh xuân như một phép màu , mình viết lần đầu ._. xin chỉ dạy thêm…
Một bức thư gửi đến thiên đường...Một hình ảnh chẳng thể nào quên, hay thực chất là chẳng muốn quên?...Một nỗi niềm nào thể giãi bày...Biển xanh ơi hãy chôn vùi mọi tâm tư ấy... để chúng được tan thành bọt biển mà nhẹ nhàng vun vút theo thời gian...để được bay, được thỏa sức chạy nhảy trong hồi ức. Và nếu có thể... ta sẽ giữ lấy cho riêng mình một mảnh hi vọng để con nai vàng trong ta được hồi sinh một lần và mãi mãi... để con hải âu ấy được sải cánh mà vùng vẫy giữa biển trời bao la...để hoài niệm cổ bỗng chốc gợn sóng rồi xô bồ vồn vã...Hãy mang ta theo... để ta chạm vào lấy hình bóng ấy dù chỉ một lần..- Anh hãy đến và an ủi em như trước đây... được không?…
ĐÃ ĐÓNG.Cảm ơn mọi người đã ủng hộ Gió nhé!_______________Mọi thông tin chi tiết liên hệ:Email: [email protected]: https://www.facebook.com/HongGio1209Các nền tảng truyền thông khác:Youtube: https://www.youtube.com/channel/UCso-2LZTEsvPIrnRPlBLxkQInstagram: https://www.instagram.com/honggio1209/Wordpress: https://honggio.wordpress.com/Group cộng đồng: https://www.facebook.com/groups/437579486841509_______________Link cfs: https://forms.gle/hSLYrEPM9q1p4K4E7…
Có H+ không thì không biết, tùy hứngCấm đạo ý tưởngOOCSoobin!top ×Yeonjun!botCó tục, từ ngữ không phù hợp với nhiều ngườiLấy ý tưởng thì xin phép và NHỚ CREKhông thân thiện!!Có couple phụ :Taegyu…
có thể hầu hết chúng ta đều mong muốn được quay về quá khứ vì quá bế tắc với cuộc sống hiện tại, nhưng chính ngay hiện tại đau đớn lúc này lại trở thành một quá khứ đẹp đẽ mà chúng ta luôn nhớ về…
Sau mạt thế, Dư Noãn Noãn vốn chỉ có thể tăng tốc độ phát triển của thực vật mà không có sức chiến đấu nên bị vứt bỏ, chết ở trong miệng tang thi.Mở mắt ra lần nữa, Dư Noãn Noãn đã trở thành cháu gái duy nhất của gia đình họ Dư những năm 80.Người nhà thật sự rất tốt, nhưng trong nhà cũng thật sự rất nghèo!Tường đất vàng, ngói cỏ tranh, giường gỗ hỏng phát ra âm thanh kêu kẽo kẹt.Mặc áo cũ, ăn lương thực phụ!Dư Noãn Noãn nắm chặt đôi tay: Thân mang dị năng, xuyên qua được nhiều người sủng ái, ta muốn làm giàu!Mọi người trong Dư gia: Ai nha nha! Noãn Bảo của chúng ta có phải đói rồi không?Gia đình cách vách có Ngốc Bảo mới vừa đầy một tuổi, Noãn Bảo nằm ở nơi đó nhìn Ngốc Bảo múa may nắm tay nhỏ, Noãn Bảo nghĩ: Chẳng lẽ đây mới là bộ dáng trẻ con nên có? Hắn có phải hay không cũng muốn học?Ngốc Bảo mới vừa giơ lên nắm tay, đã bị Noãn Bảo đá vào trên bụng, ngay sau đó ngã chổng vó.Ngốc Bảo không tiếng động nhìn lên nóc nhà, trên trán mấy cọng tóc nhỏ hơi hơi lay động: Hắn rốt cuộc có muốn xuyên trở về hay không?( ngọt sủng! Song xuyên! Hư cấu! )…
Bạn mới tập viết truyện? Bạn cần lời nhận xét? Bạn cần những câu phê bình thẳng thắn? Hãy đến với Team Galaxy, chúng tớ sẽ đưa bạn lên một tầm cao mới.…