[winprim] ONESHOT
những mẫu chuyện nhỏ…
những mẫu chuyện nhỏ…
Nam Hy gặp Gia Minh lần đầu tại Moonlight. Hôm ấy, ánh trăng vằng vặc rọi xuống lòng thành phố. Trong không gian quán bar lung linh như ảo mộng, âm thanh vang lên là tiếng dương cầm - giai điệu quen thuộc từng đi vào vô số giấc mơ của cô. Cô đứng trước cửa thang máy, bàn tay xoắn xuýt lại với nhau. Lấy hết can đảm, Nam Hy ngẩng đầu hỏi anh một câu nhẹ bẫng."Anh có thể cho em xin số điện thoại của anh không?"Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, Gia Minh dường như nghe rõ cả sự run run trong giọng nói của Nam Hy. Anh nhướng mày, khóe môi cong lên thành một nụ cười mơ hồ, tựa như muốn trêu chọc cô thêm một chút. "Cho em rồi... anh dùng cái gì đây?"-Một ngày nọ, Nam Hy tìm thấy một bức thư lẫn trong đống confession gửi cho mình của Trường THPT Thục Nghi, cô vừa đọc vừa rơi nước mắt. Người gửi là Gia Minh, gửi đến Nam Hy lớp 10/2.-Sau này, khi Gia Minh cầu hôn Nam Hy, thời gian như tua ngược về mùa hè của bảy năm trước."Ngày hôm ấy cô mặc bộ đồng phục mới tinh, mặc kệ tiếng chuông réo rắt của trường học, bóng dáng cô bé nhỏ, đứng nán lại che ô cho con mèo nhỏ." Tiếng cười của Nam Hy vang vọng, Gia Minh nghe như tiếng hạt nắng từ trên cao tít bỗng nhiên rơi xuống, giòn tan mà ấm áp, vỗ vào tim anh một cái thật khẽ.Một khắc đó, cho đến mai sau này. | Yêu thầm thành thật.| Trong lúc bạn yêu thầm người khác, cũng có người lặng lẽ ôm lấy bóng hình của bạn, xem bạn như báu vật.…
Một con người bị cha mẹ hắt hủi từ nhỏ nhờ có người đó mà một lần lại được sống. Yêu người không hối hận nguyện tất cả hi sinh chỉ mong đổi lại một cái quay đầu liếc mắt. Vì người mà nguyện làm một món hàng trao đổi không oán than người có hiểu. Nhưng khi tất cả đã quá xa liệu ai còn giữ tay lại? Không níu người lại, buông tay ta trôi tất cả sự yên bình lại trở về nơi đây. Người đi đường không chướng ngại còn ta về cầu Nại Hà đợi ai?(Lần đầu mình viết truyện có gì các bạn góp ý cho mình nha)…
_ mối đơn phương của một kẻ tình si _ ☁️𝐖𝐀𝐑𝐍𝐈𝐍𝐆 ☁️✨fic có xuất hiện một số yếu tố nhạy cảm, bạn đọc vui lòng cân nhắc.✨vui thôi đừng vui vui quá, fanfic vẫn chỉ là fanfic thôi ạ, nhân vật không thuộc về tớ và cũng không thuộc về ai cả, xin đừng gán với người thật. ✨nếu cậu cảm thấy không thích cách dẫn dắt câu chuyện của tớ hay là cách tớ xây dựng nhân vật, thì xin cậu hãy lặng lẽ quay gót rời đi, đừng nói với tớ bất cứ lời nào cay nghiệt, tim tớ đau.✨(tạm thời như vầy đi, tớ sẽ bổ sung sau, hihi)…
Tác Giả : Nhất Thế Phong LưuThể Loại: Xuyên Không Trạng thái: Full 171 chương. ♕♕♕♕♕♕♕♕♕♕♕♕♕♕♕♕♕♕♕♕"Theo ta đi, ta lấy nàng làm vợ."Nữ tử thong thả vén lên mái tóc, lộ ra một nửa gương mặt tựa như ma quỷ, thản nhiên nói: "Như vầy, ngươi còn muốn ta đi theo ngươi sao?"●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●Nàng vốn bị thiên hạ gọi là một xấu nữ, một phế vật của đế quốc.Nhưng lại nói ra một lời kinh thiên hạ, "Vương tử, ta không lấy. Vương phi, ta không cần."Kim lân vốn sống trong bùn ao, nhất ngộ phong vân biến hóa long. Cho nên, có ai biết phía sau cái gọi là phế vật, lại kinh tài tuyệt diễm như vậy.Có ai hay, dung nhan xấu xí vốn là mỹ mạo khuynh quốc khuynh thành.Phong vân rung động, phượng vũ cửu thiên.Ngàn dặm trời cao, duy ngã độc tôn.Cả đời này, ai có thể cùng ta chính thức đồng sinh cộng tử.…
'kim taehyung là một thằng què vô dụng.'- bìa by @-missdelays…
- Một vài chiếc fic tự làm về cp Tuyên Chiếu x Vân Trung quận chúa (main nữ, trong các fic mình sẽ mặc định lấy tên Hoa Vân Trung)- Fic nhà làm nên không thể tránh khỏi OOC, nếu cp hay fic không hợp gu thì xin hãy bấm nút quay về chứ mình không có nhu cầu xây nhà 🐒🐒🐒…
Tình yêu, là một vũ điệu lẻ loi. Mất phương hướng giữa những ngã rẽ, chung quy, chúng ta chỉ là con bướm không vượt được đại dương.Tình yêu, là một số kiếp khó trốn. Chẳng biết từ lúc nào lại mê muội không thể thoát khỏi, chung quy, chúng ta chỉ là người qua đường trong cuộc đời của nhau.Nếu có một ngày, tình yêu của em chỉ còn rực sáng trong chớp mắt, xin hãy mỉm cười nói, vĩnh biệt.Tình yêu bên trái, thiên đường bên phải.Bookcover: @hinabodes…
oneshot nhân dịp Kim Chaewon nói yêu Kim Minjufanart @ixx_xx_xxi…
Ở Việt Nam, người ta lớn lên cùng những câu đồng dao, những trò chơi tuổi thơ, những góc làng quen thuộc đến mức không ai còn để ý đến chúng nữa.Nhưng có những thứ... không nên bị lãng quên.Người ta truyền tai nhau rằng, tồn tại những "cánh cửa" (door - cánh cửa) không nằm trong thế giới này. Chúng không xuất hiện ngẫu nhiên, mà được kích hoạt bởi chính những điều quen thuộc nhất: một bài đồng dao cũ, một chiếc cầu khỉ, một căn nhà trọ giá rẻ, hay đơn giản chỉ là một lần lỡ đáp lại tiếng gọi trong đêm.Một khi đã bước vào, bạn sẽ không còn ở Việt Nam mà bạn biết nữa.Ở đó, mọi thứ vẫn rất "Việt Nam"-nhưng sai lệch.Dòng sông không chảy mà nhìn bạn.Cây đa không đứng yên mà thì thầm gọi tên.Những bài hát trẻ con không còn vô hại, mà trở thành luật lệ (rules - quy tắc) quyết định bạn sống hay chết.Lâm Thu Thạch chưa từng nghĩ mình sẽ bị kéo vào những nơi như vậy.Cho đến khi cậu mở nhầm một "cánh cửa".Nguyễn Nam Chúc xuất hiện bên cạnh cậu từ lần đầu tiên đó-bình tĩnh, sắc sảo, và dường như đã quen với những quy luật méo mó của thế giới này. Nhưng càng đi sâu qua từng cánh cửa, Thu Thạch dần nhận ra một điều đáng sợ hơn tất cả những gì họ đối mặt-Không phải mọi "cánh cửa" đều muốn giết bạn.Có những cánh cửa... muốn giữ bạn lại.Và không phải mọi thứ trong đó đều là quái vật.Có những thứ từng là con người.Mỗi chương là một cánh cửa.Mỗi cánh cửa là một câu chuyện.Mỗi câu chuyện là một cái bẫy được ngụy trang bằng ký ức quen thuộc nhất của bạn.…
Văn ánAnh - người đàn ông sống qua gần nửa đời người với trái tim từng mang quá nhiều vết xước.Cô - cô gái tuổi đôi mươi, non nớt ngây thơ, là thiên thần nhỏ trong mắt ba mẹ... và cả anh.Ban đầu, anh chỉ xem cô như đứa trẻ được mình cưng chiều. Nhưng mọi thứ bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo bình thường khi cô lớn lên, rực rỡ như một đóa hoa vừa chớm nở, mang theo hương vị cấm kỵ khiến người đàn ông cấm dục như anh không thể quay đầu.Anh kiềm chế, dè dặt, tự vạch ranh giới giữa mình và cô: "Tôi bằng tuổi ba em đấy."Cô lại bước qua ranh giới ấy bằng ánh mắt ngây thơ xen lẫn khiêu khích:"Hay là... anh không được nữa rồi?"Đến khi anh không thể nhẫn nhịn, đè cô dưới thân, từng chút từng chút xâm chiếm cô trong khói sương cấm đoán, Bối Nhược Vi chỉ còn có thể rên rỉ mà mắng anh:"Cầm thú!"Nhưng trong mắt anh, cô gái ấy là ngoại lệ. Là khao khát. Là cứu rỗi duy nhất mà anh không thể từ bỏ.Dù có mang danh "trâu già gặm cỏ non"... thì cỏ non này, cũng phải để anh giữ cho riêng mình.Tui là tác giả, tui viết ra đây để thoả đam mê với thể loại trâu già gặm cỏ non của tui, lâu lắm rồi tác giả không hành văn nên sẽ bị nhiều lỗi, ai đọc được cảm thấy hợp gu và yêu thương thì mình xin cảm ơn, còn không thì xin lướt chứ đừng mang lời cay đắng. Tác giả là một người có tâm hồn mong manh nên truyện của tui sẽ khum ngược nhiều nhé các tình iu ಥ‿ಥNgoài ra tác giả là một cô gái thư giãn và thường xuyên bị tư bản dí deadline nên khum có lịch đăng cụ thể, mè còn bị flop nên ai đọc được thì hoan hỉ ạ …
Mỗi một điệu nhảy đều có thể vẽ nên chuyện tình của đôi ta!…
Đồng nhân : Băng X Cửu Kiếp này là hắn nợ y , vì vậy phải dùng tự do cùng tính mạng của mình nửa đời sau để trả . Y hành hạ đánh đập mà luôn miệng gọi hắn hai tiếng "sư tôn". Trước lúc bị bắt hắn vẫn luôn phản kháng , nhưng giờ hắn cảm thấy mệt , hắn thực sự vô cùng mệt rồi.Quay đầu bước đi một cách vô cùng thoải mái . Hắn cuối cùng cũng được tự do , nhàn nhã giương cao khóe miệng hắn buông lời : "Ta và ngươi từ nay về sau không còn bất cứ liên quan gì nữa . Mọi thứ ta nợ ngươi ,ngươi cũng đã đòi lại . Dù kiếp này hay mãi mãi về sau ,luân hồi chuyển thế , cũng không muốn gặp lại ngươi...Tiêu đề : Xin đừng mang đi .... Truyện này ta tự biết mình viết rất dở , nhưng dở thì cũng là do mồ hôi công sức của ta mà ra , ta cố gắng chai mặt viết truyện phục vụ các ngươi thì các ngươi cũng phải biết thông cảm ... Xin đừng tự tiện mang truyện của ta đi nơi khác ...Nhớ nha!!!! Định lèm bèm là đ*ll yên với tác giả đâu đó😊😊😬😬😈😡Xin lỗi vì nếu ta nói có hơi tục... nhưng cảnh báo rồi đó...##…
Tác giả: Ôn Du KhoanTình trạng bản gốc: Hoàn thành (158 chương)Edit: Dưa MuốiThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Xuyên việt, Trọng sinh, Hệ thống, Xuyên thư, Cường cường, Chủ thụ, Kim bài đề cử, 1v1…
Tên gốc: I Can't Carry This AnymoreTác giả: lemonchaseTình trạng bản gốc: Hoàn 85 chapTình Trạng trans: đang lết...I do not own this work!! All credits belong to the original author on ao3!!!Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả. Xin đừng REUP!!!---------------------------Văn án: Harry vốn tưởng sẽ gặp ác mộng khi bà Pomfrey nhất quyết không chịu cho cậu uống thêm thuốc ngủ vô mộng. Nhưng điều cậu không ngờ tới nhất là chỉ vài ngày sau khi Voldemort trở lại, cậu liền có giấc mơ đầu tiên về bạn lữ linh hồn của mình.Cậu thà mơ thấy ác mộng còn hơn.…
"Không biết có phiền chị không nhưng em chỉ muốn chúc chị ngủ ngon""Mơ về em nha"Một chút ngọt ngào nhân ngày sinh nhật người con gái mà tôi yêu thương 💙…
Tên cv: Linh miêu gây dựng sự nghiệp hằng ngày.Tên Hán Việt: Xá lị sang nghiệp nhật thường.Tác giả: Giang Hồ Thái Yêu Sinh (江湖太妖生).Tình trạng gốc: ĐÃ HOÀN (85C + 4PN)Tình trạng edit: đã edit xong - đang betaNguồn CV: wikidich.Edit + Beta: Team của LườiBìa truyện: MốcTruyện chỉ up trên wattpad và wordpressThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Dị thế, Xuyên việt, Thú nhân, Song khiết 🕊️, Tùy thân không gian, Niên hạ, Làm ruộng, Mỹ thực, Làm giàu, Cường cường, Chủ thụ, Cận thủy lâu đài, Ấm áp, Kim bài đề cử 🥇, 1v1, Biến thành động vật. _________________________Văn án:Một hôm tỉnh dậy phát hiện mình biến thành một con linh miêu nửa sống nửa chết.Thân còn đang ở trong một khu rừng nguy hiểm!Cũng may trong tay còn có không gian, mắt thấy có thể đi đến đỉnh cao của Thú tộc...Nhưng ai mà ngờ cái không gian này lại hố người, chỉ cung cấp thành quả chứ không cung cấp người xử lý!!! Anh chỉ có thể vất vả cố gắng xây nhà, làm thủ công, thuận tiện nuôi một con mèo trắng lớn...Bắt đầu từ con số 0 thì có gì to tát đâu!Được rồi, mặt biển rộng lớn, xuân về hoa nở, còn có một bé mèo, ít nhất thì cũng có thể coi là đỉnh cao của nhân sinh.Tag: Dị thế đại lục mỹ thực.Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Ninh Phỉ, Ninh Chinh ┃ vai phụ: Các thú nhân ┃ cái khác: Giang hồ Thái Yêu Sinh.___________LƯU Ý: Team làm vì đam mê, không biết tiếng Trung, 80% dựa vào convert và 20% dựa vào gg dịch, có gì sai sót mong mọi người góp ý nhẹ nhàng.…
yongbok thích hyunjin lắm, vậy mà anh chả đáp lại tình cảm của em[lowercase, maybe ooc]KHÔNG NHẬN CHUYỂN VER!!!…
Là khi hắn cúi đầu, nhìn thấy bàn tay mình run rẩy không ngừng.Bộ cảnh phục xanh thẫm cùng huy hiệu màu bạc trên vai tôn lên dáng vẻ trưởng thành của Tả Hàng - đứa trẻ hắn dùng hơn mười năm để che chở. Chiếc còng số tám em cầm phản chiếu thứ ánh sáng nhạt nhoà nơi đáy mắt người đàn ông.Chu Chí Hâm cẩn thận gói những lời yêu chưa kịp nói, những dịu dàng chưa cất thành lời vào trong trái tim đang điên cuồng đập. Cơ thể hắn dính máu, đâu nỡ vấy bẩn em.…
Nights (Những đêm thâu)Tác giả: Picky92Tóm tắt: Khi đôi ngả chia ly, tất cả những gì họ có thể bấu víu vào chỉ là ký ức.Note: Truyện dịch chưa có sự đồng ý từ tác giả, vui lòng không copy dưới mọi hình thức. Chỉ phục vụ cho fandom và những ai yêu thích. Fan nghiêm túc không thích OOC, không thích bối cảnh giả tưởng khác với nguyên tác ban đầu nên né vội, click back, tổn thương tôi không chịu trách nhiệm.…