Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
•Truyện mang thể loại : Boylove , giamcam , học đường ,mĩ nhân công , mĩ nhân thụ , công điên cuồng , batnat thụ , ngược , ngọt sủng....• tác giả : _ buileduongnguyet_ • ngày ra mắt: 27/11/2025 Giới thiệu : Kể về câu chuyện cứu rỗi , điên cuồng độc chiếm mà đầy ngọt ngào và kịch tích.~…
Tác giả : Lý An Ngô Editor : MieeVăn án : Mộc Thiếu Khuynh ngủ với đệ đệ của bạn học Thiếu niên nhỏ vừa đẹp lại có tiền , nhưng là tính tình có điểm xấu Tính toán tuổi tác , nàng vẫn là quyết định trở mặt không nhận người Nhưng dù phòng ngừa cẩn thận vẫn bị tiểu chó săn ngăn ở hàng hiên , lan can lạnh băng chạm vào eo nàng , phía trước là lồng ngực tinh tráng Chỉ nghe thấy cậu cắn răng , mắt đỏ , thở cũng không xong , bá đạo lại hèn mọn mà nói : - Mạng đều cho chị , còn chưa đủ sao ?*cẩu huyết văn , lúc đầu ái muội về sau cố chấp chiếm hữu *nam nữ chủ kém 4 tuổi , 1v1 , HE không ngược Vai chính : Mạc Thiếu Khuynh , Dư Giang Phong #đôthitinhduyen…
Nội dung giới thiệu vắn tắt: Kwon Ji Yong - G Dragon: Hắn là ta Thân Đệ Đệ ~ Hắn đích sinh hoạt Ta không thể Tả Hữu, bởi vì Ta không phải nhất cá Hảo Ca Ca! Lee Soo Man: Hắn là ta đã thấy cực kỳ có tài(mới) đích Hậu Bối, đáng tiếc sự kiện kia nhượng Hắn bỏ lỡ không ít đích cơ hội! Yang Hyun Suk: Hắn chính là Quang, Hắn đích tiếng ca, có thể làm cho Ngươi cộng minh đến rơi lệ! Quyền Âm Luật: Người không phạm Ta, Ta không Phạm Nhân, ta chỉ là dựa theo phương thức của ta sinh hoạt! nhất cá toàn diện đích Thiếu Niên, dùng chính mình độc đặc đích làm việc phong cách, ở Làng Giải Trí tách ra không đồng dạng như vậy quang mang. Tác Giả: Tiếu Tinh Trái bưởi…
Câu chuyện của quá khứ, khoảnh khắc mà những ký ức đã được tạo ra. Những câu chuyện chắp nối với nhau tạo nên những ký ức giữa hai con người gần như là khác biệt hoàn toàn với nhau, Itsuki Keiya và Shinzaki Koutarou. Koutarou lúc nào cũng tươi sáng, cũng tràn đầy những sắc màu rực rỡ, thu hút mọi người còn Keiya lại hoàn toàn ngược lại, tăm tối, đơn sắc và cố gắng đẩy xa bất kì ai muốn đến gần bản thân."Nhưng ngày hôm đấy, cậu đã nắm lấy bàn tay của tôi"Dưới cơn mưa tháng 9, họ đến gần nhau hơn"Sau đó, cậu quay lại đứng đợi tôi."Những tia nắng cuối cùng bao trùm lấy hình bóng của họ."Bầu trời xanh trong cùng với nụ cười tươi sáng ấyTiếng gọi khe khẽ của mùa xuân và giọng nói dịu dàng của cậuCánh hoa anh đào bay trong gió đậu vào mái tóc màu đen Những vì sao lấp lánh cứ như đang phản chiếu trong đôi mắt đó.Nhất định...tôi sẽ không bao giờ quên những khung cảnh ấy...Và ký ức của chúng ta"…
Đơn giản là câu chuyện tình yêu của cô gái và chàng trai."Mày thích Jung Eun Ha phải không?""Bỏ ra.""Cô ghét tôi đến thế ư?""...đây là Jungkook..."" Làm quen đi""PARK JIMIN BỎ TÔI RA!""TÔI THÍCH CÔ JUNG EUN HA!""...Anh yêu em..""...Em yêu anh...'"…
Tác giả: Phong Đích Linh ĐangTa lờ mờ nhớ rằng thiết lập của ta vốn nên là kiểu người thích cưỡi con ngựa nhanh nhất, leo lên ngọn núi cao nhất, ăn món cay nhất, uống rượu mạnh nhất, chơi với thanh đao sắc nhất, giết kẻ tàn nhẫn nhất, và... cưỡi nam tử hoang dã nhất... A, hình như câu cuối không đúng lắm.Tóm lại, ta luôn khắc ghi thiết lập của mình là như thế, nhưng gần đây ta cứ có cảm giác bản thân hẳn nên là một người hoàn toàn khác mới đúng...------------Một thanh niên họ Tiêu, kẻ mà sau này sẽ bị vu oan vô số lần là trộm thanh đao Cát Lộc Đao, gần đây cảm thấy vị tỷ tỷ mà hắn luôn xem như người thân có gì đó rất kỳ lạ.Nàng thay đổi rồi, thay đổi đến mức chẳng còn giống nàng chút nào.Chuyện này thì cũng thôi đi... Nhưng vấn đề là mỗi lần nàng "thay đổi" đều là vào những tình huống rất...--"Ta vốn không giết nữ nhân, nhưng nữ nhân thì không nên luyện kiếm. Đã luyện kiếm thì không phải nữ nhân."--"...Tỷ! Kiếm thần ngay bên cạnh đang trừng tỷ kìa!"--"Haizz... Khanh vốn là giai nhân, cớ sao lại đi làm trộm?"--"Tỉnh lại đi tỷ! Chính tỷ là nữ trộm đấy! Thành chủ đang trừng tỷ kìa!"--"Khụ khụ khụ... Biểu muội, dạo này muội khỏe không?"--"Ai cơ?! Ai là biểu muội của ngươi?! Mọi người đang trừng ngươi đấy!"CP là "Công tử Ngàn Mặt", nhưng tuyến tình cảm rất mờ nhạt, không phải trọng tâm.…
Nếu ai hỏi tôi thích thời điểm nào nhất trong ngày tôi sẽ trả lời ngay là tôi thích ban đêm, đặc biệt đêm khuya, bởi vì đó là thời điểm duy nhất tôi được yên lặng, được nghỉ ngơi và đặc biệt là được phép khóc!…
Như Ngọc đươc nhận nuôi bởi Lâm Thịnh tổng giám đốc công ty Lâm Thịnh đứng nhất nhì thế giới. Tình cảm được nảy sinh giữa đứa em trai và cô chị gái không cùng giống nòi, chỉ hơn kém nhau 1tuổi. Vì phải ở nước ngoài với mẹ nuôi nên phải học chung với em trai mình. Cuộc sống của Như Ngọc sẽ như thế nào khi ở Việt Nam nhỉ. Cùng nhau đọc nào.... Mong mọi người ủng hộ Kami nha... Arigatou ( cảm ơn rất nhiều ạ) P/s: cái cốt truyện có thể không giống với những gì các bạn tưởng tượng đâu ah 😀…
Di Giao , một cô gái không có tâm tư yêu đương bỗng một ngày rung động trước chàng trai kiên cường theo đuổi mình trên người toát ra dáng vẻ phóng khoáng pha chút cao ngạo.Ngụy Cao Lãng , từ lần đầu gặp đã không thể dời mắt khỏi cô gái trước mặt thời gian về sau anh đã dốc toàn bộ tâm ý sức lực kéo cô đến bên"Này nhóc , cho anh wechat của em."…
Tên: Năm dài tháng rộngTác giả: Mật đào tối noãn (蜜桃最暖)Tô Vãn Miên được Phó Trình Dực dắt ra khỏi cô nhi viện khi mới sáu tuổi.Trong căn nhà nhỏ Tứ Hợp Uyển, hai con người cô độc dựa vào nhau mà lớn lên.Anh là bầu trời duy nhất của cô.Cô là lý do anh còn muốn sống tiếp.Từ tiếng băm rau trong bếp mỗi tối đến bàn tay ấm sấy tóc cho cô mỗi ngày đông rét mướt - tình cảm lặng lẽ ấy lớn dần, như sóng biển gom góp từ những giọt nước nhỏ nhất.Nhưng thế giới người lớn không chỉ có yêu thương.Nó có bất đắc dĩ.Có tổn thương.Có cả những bí mật đen tối nhà họ Phó đã giam cầm tuổi trẻ của anh suốt hơn mười năm trời.Khi cô cuối cùng nhận ra mình yêu anh, anh lại bước lùi một bước:"Miên Miên, anh... không dám tin."Hai người đứng cách nhau một bước, nhưng đủ để năm dài tháng rộng chen chân.Mãi cho đến khi tất cả sóng gió ập xuống - mất mát, quá khứ, trách nhiệm và lựa chọn - họ mới nhận ra: Có những người, chỉ cần gặp một lần... là muốn đi cùng suốt cả đời.Năm dài tháng rộng là câu chuyện về hai linh hồn lạc nhau rồi tìm lại nhau, về sự dịu dàng kiên định giữa bão giông, và về tình yêu lớn lên từng ngày - bền bỉ và chân thật.…
Văn án:Hạ Đình là một tên biến thái.Tính cách anh lạnh nhạt, chưa bao giờ chủ động ra tay trong mối quan hệ tình yêu, thậm chí có không ít người thổ lộ với anh sau đó đều bị anh từ chối. Bởi vì bản thân anh tự mình điều hành một công ty riêng nên có thể tiếp xúc được với nhiều người quyền quý, cũng đồng thời có thể cảm nhận được không ít tầm mắt mang theo ý vị không rõ dừng ở trên người anh.Anh vui vẻ tiếp nhận những ánh mắt ám muội của những con sói này, thậm chí anh càng hy vọng những người này có thể lớn mật một chút, cưỡng bức, cầm tù, ép buộc anh...... Anh không làm gì cả, mà trở thành người bị hại vô tội.Đáng tiếc, trong hiện thực không có ai dám bước ra làm như vậy, hình tượng đóa hoa cao lãnh của anh vẫn cứ ăn sâu vào trong tâm trí người khác, thế nhưng cũng may mắn cho anh tiếp xúc với một hệ thống sắm vai vào nhân vật pháo hôi, có thể cho phép anh thỏa mãn dục vọng của chính mình một cách tùy ý.Anh sắm vai đủ loại kiểu dáng người, âm thầm dụ dỗ những con sói đói vào lãnh địa của mình, lại giả vờ thành dáng vẻ không biết, phản kháng, thống khổ, kêu cứu, giãy giụa trong dục vọng chiếm hữu của người đàn ông, rồi lại bị bọn họ cưỡng chế kéo vào vực sâu.Những kẻ điên đó hưởng thụ từng trận run rẩy của anh mỗi khi bị xâm phạm, từng sự phục tùng và sự hãi sau mỗi lần trừng phạt, từng tiếng kêu cứu bất lực thống khổ của anh. Mà anh cũng hưởng thụ khoái cảm và thỏa mãn của những người này mang lại cho mình.Người đời luôn thích nhìn vị thượng giả cao cao tại thượng…
Nhiếp Chính Đường thoáng cười :- Cô tự tin với bản thân mình thế à , tôi có thể đổi cho cô một công ty quản lý khác không ?Cô lắc đầu , nói rất kiên quyết :- Lần này đã là quá mức với tôi rồi , tôi đã phá vỡ một số quy tắc của chính mình.. nhưng không sao , tôi chấp nhận. - Được , dù cô không muốn nhưng Chính Đường tôi vẫn sẽ cho cô những điều tốt nhất.. Chỉ Hân lại cười nhạt , cô lắc đầu nhìn vào mắt hắn , sự sợ hãi gần như không còn nữa mà thay đổi thành kiên cường :- Tôi không cần , tôi chỉ cần trong 1 năm này anh...chỉ có duy nhất một mình tôi. Được không ? Tôi không thích sử dụng chung đàn ông với người khác.Nhiếp Chính Đường có chút ngạc nhiên , hắn ta im lặng một chút , cuối cùng vẫn là cười cười gật đầu.- Được , nếu thế thì vất vả cho cô rồi !Chỉ Hân nhìn hắn , có nét cười lại có nét suy nghĩ.. Có những mối nhân duyên bắt đầu từ một trò chơi tình ái , không ai biết được rằng là ai yêu ai trước và ai hy sinh cho ai nhiều hơn !!!…
Tên cúng cơm: Đồng nhân Lịch sửMẹ đẻ: Nhất CửuNội dung: Đồng nhân tất cả các loại cổ tích, truyền thuyết, chuyện xưa...Hoàn cảnh sáng tác: một ngày đẹp trời, tác giả chợt nhận ra bản thân hơi ghét mấy cái kết truyện, cho nên rảnh rỗi fix lại cho đời tươi đẹp hơn :)))) ( thôi nói thẳng ra là thừa óc tưởng tượng :))))Gồm các oneshot nhỏ, nội dung đa dạng, tuy nhiên chủ yếu thỏa mãn sức tưởng tượng của bản thân tác giả nên đôi khi nội dung sẽ bị thay đổi so với bản gốc, hắc hóa không nhiều và thiện hóa thì cũng không ít, đặc biệt thích lồng ghép ngôn lù :VVVĐược rồi, chúc mọi người vui vẻ và cùng vào YY với mình nhé!~ Nhất Cửu ~…
Từ cổ chí kim, quyền lực luôn đi đôi với âm mưu và máu tanh.Hoà bình luôn song hành với chiến tranh.Tham vọng luôn đi kèm với tang tóc.Bình minh là điềm báo trước hoàng hôn sẽ đến.Năm 905, Tĩnh Hải quân đã đón vị Tiết độ sứ là người An Nam đầu tiên. Từ Hồng Châu nắng gió, vì xót thương cho nhân dân đang chịu quá nhiều đau thương, Khúc tiên chủ đã đứng lên khởi nghĩa.Và một triều đại kết thúc, là sự khởi đầu cho trang mới của lịch sử.Mặt trời sẽ một lần nữa toả sáng trên bầu trời nước Nam.Nhưng, trong mắt bọn xâm lược, nước Nam như miếng mồi ngon, là con tốt thí trên bàn cờ chính trị chúng nhất định phải giành được để thể hiện quyền lực của mình trong lúc Ngũ đại thập quốc rối ren. Mà vị anh hùng của An Nam là cái gai trong mắt, là kẻ cản đường mưu đồ thống nhất quyền lực mà chúng nhất định phải tiêu diệt.Số phận về những con người của thời đại, liệu rằng họ có đạt được khát khao giành độc lập dân tộc? Và ai sẽ là người cuối cùng đứng ở trên cao kia mỉm cười nhìn non sông gấm vóc? Hay để rồi, khi ánh dương đã tắt, thì bầu trời nước Nam lại một lần nữa u ám, và những tiếng oán than hay khóc thét thảm thương lại vang dội cả vùng trời non sông?!…