Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Cp chính : Tôn Long - Mai Hoa Kiếm Tôn x Hoa Sơn Thần LongCp phụ : Hint AllThanh (chủ ý là hàng cụ chăm cháu =))) )Tác giả : UnderU_butstill_ATOPDisclamer : Tất cả nhân vật trong đây không thuộc về tôi, họ thuộc về "Hoa Sơn Tái Khởi" - Biga, chỉ có fic này là thuộc về tôi. Tag : Huyền huyễn, tâm lý, hơi chút kinh dị (?), vô hạn lưu (ít thôi tác giả ngu lắm), selfcest (Tự công tự thụ), HoaSơnThầnLong!Human x MHKT!StrangeEntityTóm tắt : Nếu như sự kiện Kiếm Trủng xảy ra một chút vấn đề nho nhỏ...…
Đất nước Na Uy tươi đẹp và những điều tuyệt vời về nó được mình sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau (ở cuối mỗi bài mình sẽ để tên nguồn) và tổng hợp lại. Mong mọi người có thể đón nhận và thưởng thức nó nha!!…
Cám on m.n đã đón đọc phần 1, mình xin tiếp phần 2Đây là tổng hợp truyện creepypasta and cryptic của Hội Những Người Nghiện creepypasta và nhiều nguồn khácNào hãy im lặng lắng nghe âm thanh của cái chết đã bắt đầu....…
Author : Như mọi khi, là mình - Geeks.Thể loại : Hiện đại, Linh dị, Ma quái.Truyện kể về nhiều cặp đôi khác nhau, bối cảnh thế kỉ hiện đại 21 nhưng đâu đó vẫn tồn tại những câu chuyện tâm linh ma quỷ, khoa học không thể nào giải thích....…
Tháng trước, Sangeeth Varghese, tác giả, nhà báo chuyên mục kiêm người sáng lập LeadCap, một tổ chức đào tạo các nhà lãnh đạo ở Ấn Độ đã gọi cho tôi từ nước ngoài. Ông phỏng vấn tôi cho bài đăng trên Tạp chí Forbes. Tôi rất thích trò chuyện với Sangeeth, nhưng chúng tôi đã gặp chút trục trặc vì đường truyền điện thoại không được tốt lắm. Chúng tôi đã bị ngắt kết nối đến gần 10 lần. Phút trước, chúng tôi còn đang nói rôm rả về nghệ thuật lãnh đạo, thì ngay phút sau đã là những tiếng tút dài báo ngắt kết nối.…
Một vài các độc giả khi lướt qua có lẻ sẽ thắc mắc một đứa nhóc con 16 tuổi thì trãi đời được bao nhiêu nhở?Vâng, tớ không cố để trở thành một đứa trãi đời hay tự cho mình bất hạnh hay đại loại thế. Tớ chỉ muốn viết ra đây một vài bài học xương máu bản thân tự rút ra. Khiến cuộc sống này lạc quan hơn, cũng như khiến những bạn bước vào độ tuổi dậy thì nhìn cuộc sống mình bằng một khía cạnh khác. Nhất là các bạn đang cảm thấy đau khổ, tối tâm, lạc lõng hay trống rỗng ( hay là những bạn tận hưởng âm nhạc của Billie Elish ) mình không cố ý xúc phạm ai cả. Vì mình cũng là một đứa thích chìm đắm trong những bản nhạc buồn. Ý mình là độ tuổi mà suy nghĩ chúng ta trở nên phức tạp và mâu thuẫn.Disclaimer : tớ là một đứa đang trong quá trình hồi phục của 2 chứng bệnh tâm lý, trầm cảm và rối loạn ăn loại ( loại binge eating disorder ) topic ( sách, blog hay cậu gọi nó là gì cũng được ) "What I've learned at the age of sixteen" giống như một liều thuốc cũng giống như một quyển nhật ký trong quá trình chữa bệnh của tớ. Mong các bạn đang có cùng vấn đề sẽ đâu đó tìm được sự đồng cảm đâu đó trong topic này và đương nhiên là trở nên lạc quan hơn >~<.Dong dài thế là đủ rồi shall we star?…
Trích đoạn 1 -Thiênnn....cẩn thậnnn...Tiếng hét thất thanh của em gào lên rồi em cũng lao đến như một mũi tên lớn mà chẳng ai cản lại kịp. Khi em đẩy tôi ra thì cũng là lúc em đau đớn hét. Qua lưng người bố và chú Tú, tôi thấy thanh sắt nặng đè lên chân em, máu chảy ướt đẫm chiếc váy hồng, loang xuống đôi giày búp bê. Mùa hoa phượng đỏ lại rơi mà chẳng còn đẹp nữa. Vì nó đã nhuốm máu em nơi ấy. Em can đảm thật, can đảm khi xô tôi ra và chịu mất một chân. Còn tôi, Bảo Thiên năm ấy và 17 tuổi bây giờ chỉ biết hèn nhát không dám đối mặt với sự thật, chỉ có thể âm thầm đơn phương em từ xa, lặng lẽ bảo vệ, bù đắp cho em những năm tháng dài em đã chịu đựng...Trích đoạn 2: Tôi đến nơi công trường năm xưa, đến giờ đã trở thành tòa chung cư đồ sộ. Vậy mà cây hoa phượng đỏ vẫn còn lại nơi ấy đều đặn hoa nở hoa tàn theo mùa hạ. Chắc nó cũng giống tôi, cũng nhớ mong chờ đợi một người không biết bao giờ gặp lại. Nhưng có lẽ năm nay khác, dưới tán cây, bóng dáng cao lớn đứng tựa gốc phượng, tay giơ hứng từng cánh hoa đã rụng. Hình ảnh này...quen quá... Có phải Trần Hoàng Bảo Thiên đã trở lại rồi...…
"Mày để ý ai, nói anh anh đến bắt về cho mày""Nhanh khỏi bệnh về lấy vợ.""Cô là mối tình đầu của nó đó. Tôi có thể cho cô tiền, yêu nó đi.""..."Một cậu nhóc 19 tuổi mắc hội chứng sợ hãi những lại mang tham vọng được lấy vợ và cậu có mấy thằng anh rất giàu, họ không ngự vung tiền cho em út "thỏa mãn đam mê"…