Chuyện Cô & Nàng | AP x BLH
Cô là Phương. Nàng là Hương. Những khoảnh khắc nhỏ, những suy nghĩ chợt đến.*Lưu ý: Mọi câu chuyện đều hoàn toàn hư cấu, được lấy cảm hứng từ các nhân vật, ca khúc và sự kiện có thật.…
Cô là Phương. Nàng là Hương. Những khoảnh khắc nhỏ, những suy nghĩ chợt đến.*Lưu ý: Mọi câu chuyện đều hoàn toàn hư cấu, được lấy cảm hứng từ các nhân vật, ca khúc và sự kiện có thật.…
Tác giả nguyên tác: Âu Dương Mặc TâmThể loại: Ngôn tình, Xuyên không, Cổ đạiTác giả fanfic: Nguyên NinhĐộ dài: Chưa biết, dự đoán khoảng 15-20 chươngOriginal imagine cre.: Google; Edit: Nguyên NinhNhân vật chính: Bạch Ngọc Đường, Kim NgânNhân vật thứ chính: Triển Chiêu, Kim KiềnPhối hợp diễn: Bao đại nhân, Công Tôn tiên sinh, Nhan Tra Tán, Vũ Mặc, Tứ đại kim cang, Tứ thử Hãm Không Đảo, Thiên hạ đệ nhất trang...LỜI TÁC GIẢHây da, sau khi đọc xong chương cuối cùng của Đến Phủ Khai Phong Làm Nhân Viên Công Vụ, thấy ai cũng có nơi có chốn nhưng mỗ Chuột Bạch nhà ta vẫn thân đơn bóng chiếc, mình cảm xúc dâng trào liền muốn viết một cái Fanfic, tìm cho Chuột Bạch một nơi nương tựa. Mình đọc chương cuối thấy có sự xuất hiện của nhân vật Trương Tam, không biết má Tâm có định tác hợp cho Chuột Bạch và Trương Tam hay không nên tạm thời sẽ dùng tên Kim Ngân cho nhân vật nữ. Nếu như sau này má Tâm chính thức tác hợp cho Chuột Bạch và Trương Tam, mình nhất định sẽ tôn trọng tác giả, sửa đổi cho phù hợp.Mình không rành lịch sử thời Tống, nên từ nhân vật đến cốt truyện đều chỉ là trong trí tưởng tượng, nếu có sơ sót mong mọi người thông cảm. Ngoài ra mình cũng khá mê ngôn tình trinh thám, là fan của Đinh Mặc, nên có khả năng khi đọc truyện mọi người sẽ thấy vài tình tiết quen thuộc phong cách má Mặc. Khụ, nhắc lại lần nữa, mình không chuyên tâm lí học tội phạm, chỉ muốn thêm vào chút màu sắc cho fanfic thôi, nếu có gì sơ sót hoặc sai lầm, mong mọi người "giơ cao đánh khẽ", bỏ qua bỏ qua ha ha.Đề nghị hợp tác, share truyện, bạn vui …
Chú ýTruyện chỉ là tưởng tượng ko có thậtTruyện có cặp chính là Hohee…
dựa vào câu chuyện tình của tác giả được viết ra , mọi người đọc và không toxic nha tui sẽ dấu tên và đổi tên ik 1 số nhân vật để tránh bị ảnh hưởng 🍭🧸…
Thược dược đen kiêu hãnh và xa vời, trên cao nhìn xuống một xác cây mận trắng xoá, cao lều nghều thiếu sinh khí, chẳng buồn để tâm nó sống hay chết, chỉ cần biết vẫn nằm trong tầm kiểm soát của mình là được.…
ta là ác thần mạnh nhất làm sao có thể bại dưới tay các ngươi ko ngờ rằng ta xuyên không đến đây sao hahaTa sẽ thống trị thế giới này…
Vì muốn thuần phục tên Trộm Sói gian trá, có hành tung quỷ dị. Mộ Dung Tử xinh đẹp, trầm tĩnh quyết định lấy bản thân mình làm mồi câu để đi sâu vào hang ổ của bọn sơn tặc, nhưng nàng không hiểu vì sao Tuần phủ đại nhân lại cố ý muốn thu phục Trộm Sói để thu dụng hắn?Nam nhân này lòng dạ độc ác, thậm chí còn đưa ra điều kiện quy hàng vô lý, ngoại trừ việc làm nhục nàng thì hoàn toàn không thể nhìn thấy bất kỳ cái gì là thuần phục, Nàng đến tột cùng phải làm như thế nào, mới có thể thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ đây?Trộm Sói vốn tưởng rằng mình đã rất cứng rắn, khó thu phục, nhưng không thể tưởng được nữ nhân Mộ Dung Tử này so với hắn càng khó giải quyết hơn! Nàng chẳng những bình tĩnh, kiềm chế tốt, lá gan cũng rất lớn không thua gì một nam nhân, hơn nữa vì hoàn thành nhiệm vụ, lại không quan tâm đến việc bị hắn làm nhục.Chẳng những gạt bỏ ngoài tai sự sống chết, ngay cả trinh tiết chính mình cũng có thể hy sinh. Hắn tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, đến độ mất đi khống chế! nhưng vì không cho phép nam nhân khác chạm vào nàng, hắn đành phải mạo hiểm đi theo nàng ....…
vô là biết…
Gặp Phương lúc tôi đôi mươi.Về già rồi.Bóng dáng ấy vẫn luôn in hằn trong tim tôi một thời thanh xuân tuyệt đẹp."Em là đoạn kết tôi mong chờKhiến tôi tan vào chiếc hôn nhẹ nhàng"... Có người ngập ngừng, và rồi người kia lại cất giọng vun tròn:"Em là người khiến tôi mong chờCó thêm cơ hội để yêu."Thể loại: Fanfiction, romance, slice of lifePairing: Bùi Lan Hương & Ái Phương…
Thể loại : Lãng mạn -Học sinh…
jimin x you.…
"Thanh xuân của chúng ta, có những bí mật chỉ gió trên sân thượng mới biết." Có những ký ức của tuổi mười bảy vẫn ở lại, dù người ta đã rời đi từ rất lâu. Có những mảnh ghép tưởng chừng rực rỡ, nhưng khi chạm vào mới biết đã nứt từ thuở nào. Trên sân thượng một penthouse nhìn xuống thành phố sáng đèn, bốn đứa trẻ lớn lên bên nhau - cười nói, cãi vã, va vào những rung động đầu đời. Một nơi tưởng như an toàn tuyệt đối, nhưng hóa ra lại là nơi cất giấu nhiều điều không ai đủ can đảm gọi ra. Thanh xuân của họ, đẹp như ánh chiều tà chạm lên phím đàn, mà cũng mong manh như tiếng thở dài bị gió cuốn mất. Ai thương ai, ai rời đi, ai ở lại - chẳng ai dám gọi tên. Và có lẽ, điều đau lòng nhất của thời thanh xuân...không phải là yêu sai người, mà là nhận ra nhau quá muộn. Để rồi nhiều năm sau, khi trở về với ánh hào quang chói mắt của chính mình, quá khứ cũng theo đó quay lại, đòi họ phải đối diện. Thanh xuân của họ... liệu có còn đường quay lại?…