[BOT!Pháp Kiều] /ˈskɔːpiəʊ/
Tuyển tập đa cặp từ hai chương trình: Rap Việt & Anh Trai Say Hi…
Tuyển tập đa cặp từ hai chương trình: Rap Việt & Anh Trai Say Hi…
Hai kẻ đần độn để lạc mất nhau.…
i'm your fool.…
Puyfai là một cô nàng tân sinh viên năm nhất hệ "mặt trời nhỏ" vô cùng hoạt bát, cá tính, đi đến đâu là mang lại náo nhiệt đến đó. Đặc biệt, cô nhóc này có một thói quen tối cao: cực kỳ thích dính người và nghiện skinship. Trong khi đó, Ploy lại là đàn chị khóa trên sở hữu nhan sắc dịu dàng đúng chuẩn "nữ thần" trường Đại học. Điểm chí mạng của chị chính là đôi mắt cực kỳ thâm tình và có chút quyến rũ, khiến người đối diện dễ dàng bị "hút hồn". Ngay từ khoảnh khắc Puyfai vô tình va phải Ploy ở ngày hội trường và lọt hố ánh mắt của chị, hành trình bám đuôi "vô tri" bắt đầu. Puyfai luôn tìm mọi cớ tiếp cận để được sửa tóc, nắm tay hay ôm vai Ploy. Ai cũng nghĩ nữ thần sẽ khó chịu, nhưng họ đâu biết rằng Ploy chỉ đang mỉm cười dung túng, dùng sự quyến rũ trưởng thành của mình để từng bước thu phục "chú cún nhỏ" dính người kia.…
Tổng hợp fic về Hobpav vì quá vã do sự cuti của hai đứa đóWarning: OOC-Tạm Drop-…
•Tác giả: Huyền Vũ Chi Dạ•Thể loại: Hiện đại, hàng xóm, trạch nữ, HE •Couple: Puyfai x Ploy•Editor: Littlebuster…
POV: Hai người hơn kém nhau chỉ một tuổi.Nhưng lại đứng ở hai bậc thềm khác nhau.Chuyện bắt đầu từ những lần la rầy, những buổi chiều sửa từng nét chữ... rồi không biết từ lúc nào, lại thành thói quen không thể bỏ."Em đừng có mà né mặt Cô nữa, cứ dòm thấy Cô là em lủi đi đâu không vậy hả?""Em sợ...""Sợ cái chi?""Em sợ em quen..""Quen thì sao?""...quen rồi, lỡ mốt hổng còn được vậy nữa, em chịu hổng nổi đâu Cô."Một câu chuyện tình, có chút buồn, có chút thương và rất nhiều điều chưa dám nói ra của hai người con gái.P/s: MỌI THỨ TRONG ĐÂY ĐỀU LÀ AU TỰ SẢNG, TỰ LÀM KHÙNG LÀM ĐIÊN, KHÔNG CÓ GÌ LÀ THẬT HẾTTTTTTT.…
Người ta đặt tên quán là Mưa, không phải vì yêu nước, mà vì tin rằng có những cơn mưa sinh ra chỉ để một người cầm ô bước sang.Quán bên kia đường lại mang tên Nắng, không phải vì ghét mưa, mà vì hiểu có những thứ chỉ có thể sưởi ấm bằng cách đứng cạnh.Hai quán đối diện nhau ba năm, qua những ly cà phê đặc và những buổi sáng không chào. Không có tỏ tình sấm sét. Không có bi kịch éo le. Chỉ có hai người phụ nữ, mỗi ngày một chút, pha lẫn vào đời nhau, như cách pha cà phê: đắng ban đầu, ngọt ở dư vị, và ấm ở cách cầm ly.Một người sống trong im lặng. Một người sống bằng cách lấp đầy im lặng.Họ không cần lời thề. Chỉ cần mỗi sáng thức dậy, thấy đối phương đang pha cà phê, là đủ biết rằng: hôm nay, vẫn còn nhau.Câu chuyện này, nếu phải gọi tên, là câu chuyện về những điều không kịp nói thành lời. Về sự kiên nhẫn đến mức học được cách nghe cả những điều chưa từng cất tiếng. "Sao em đặt tên quán là Mưa?" "Vì đợi người mang ô." "Vậy từ nay có ô mãi mãi rồi nhé."Dư vị thì cứ đọng lại, như một tách cà phê uống xong vẫn còn thấy ấm trong lòng bàn tay._AUTHOUR: SOI_Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…
Tình đầu là tình đẹp nhất nhưng là tình chóng tànCông chúa nhỏ mạnh mẽ đem lòng tương tư thuyền trưởng của mình...…
Hải Phòng cũng có đại lộ Đông - Tây…
Gia tộc Jongcheveetwat và gia tộc Traipipattamapong là hai gia tộc lớn có tiếng tại Thái Lan, họ có mối giao hảo rất tốt qua nhiều đời để giữ vùng đất bình yên này nhưng sự bình yên không được bao lâu thì có sự tranh giành mảnh đất này lại nổi lên thêm một lần nữa .Cuộc chiến đẫm máu diễn ra giữa hai gia tộc và bang sakana tại bangkok vào 50 năm trước đã làm cho 2 chàng trai Bon va Ben lạc mất nhau nhưng họ có một hẹn ước nếu còn sống con cháu đời sau của họ sẽ kết duyên cùng nhau dù đó là gái hay trai và tính vật giao ước của họ chính là cặp dây chuyền có hình mặt trời và hoa hướng dương lồng vào nhau.Bon con trai gia tộc Jongcheveetwat giữ một sợi có hình hoa hướng dương và Ben con trai gia tộc Traipipattamapong giữ sợi dây có hình mặt trời. Sau cuộc chiến ông Bon đã cho người tìm Ben nhưng vẫn không tìm ra .Để đến tận 50 năm sau định mệnh ấy được gắng liền với cháu nội của họ đó là Mew suppasit và Gulf kanawut.Vậy hai con người gánh sứ mệnh đó có đến được với nhau như mong muốn của ông Bon và Ben không, mời các bạn đọc truyện sẽ rõ nhé!P/s: Đây là tác phẩm tự mình viết dựa trên ý tưởng của 2 thần tượng MewGulf .Mong các bạn đón nhận và bình luận góp ý cho mình nhé! Khọpkhun kha❤…
Tác giả: Helen.Em là nắng vàng, là mùa hạ trong anh. Em là mùa hạ, một mùa hạ chẳng còn của riêng anh. Em là mùa hạ, một mùa hạ chẳng còn có đôi ta.…
riki-san đang tập ngủ một mình…
Cre : @Thapthat2007…
Đâu ai biết lần đầu tiên yêu một người con gái sẽ lại mãnh liệt đến như vầy?…
Một thiên thần sa ngã, mang trên da thịt đôi cánh đỏ như vết thương đã hóa nghệ thuật. Một con gấu nâu lặng lẽ, nuôi trong lòng ngọn lửa dịu dàng của sự tôn thờ. Họ là hai bản nhạc chơi sai tông, cho đến ngày va chạm định mệnh tạo nên một hợp âm rung động - trầm bổng, đau đớn và tái sinh.Giữa ánh đèn sân khấu chói lóa và bóng tối hậu trường đầy cám dỗ, họ viết nên khúc tình ca không có kịch bản: khi đam mê là lưỡi dao, sự yếu đuối là vũ khí, và tình yêu là cuộc chiến duy nhất đáng để cả hai đầu hàng.Đôi khi, thiên đường không phải là nơi ta trèo lên, mà là kẻ ta sa ngã cùng. Và hạnh phúc lớn nhất, đôi khi, chỉ đơn giản là được gọi tên mình trong giấc ngủ của một người._AUTHOUR: SOI_Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…
Câu chuyện này được chuyển thể từ "/'Dædi/ the series: Unholy" của tác giả ParisJen. Mong mọi người ủng hộ tác giả của bộ truyện gốc.Chuyển ver đã có sự đồng ý của tác giả."Daddy's getting hot at the body shop. Doin' somethin' unholy."…
mèo và gấu, gấu và mèo, Phương và Hương, Hương và Phương.…
- ê bạn học lan heo, tớ yêu mày....- yêu tao không lan hương?- yêumột thế giới tình yêu gà bông của bạn lan hương và bạn ái phương..…
Tôi là Quỳnh, năm nay là 14 tuổi. Tôi còn hai đứa em nữa, một đứa tên Thy 9 tuổi, một đứa tên Hậu 6 tuổi. Ba đứa nhỏ bọn tôi là con của mẹ Phương và mẹ Hương.Nhưng hiện tại, hai mẹ của bọn tôi đã ly hôn được 5 năm rồi...Tôi ở với mẹ Phương, còn hai đứa kia thì ở với mẹ Hương. Nhưng thật lòng mà nói, tôi chỉ hy vọng nhà mình lại bên cạnh nhau như xưa thôi…