[Trans-fic] [Got7-2Jae] Kiss me more
Anh chưa no >//<…
Anh chưa no >//<…
Cuộc đời mị cũng như vậy hổng có sumary đâu mấy má…
Khi YoungJae ốm...…
Young Jae bị thiếu hơi...…
Warning: Jae nhỏ ontop =_=…
Anh tưởng Youngjae đã ổn.…
Just sweet things!…
Nơi nào dành cho em?..Chốn nào dành cho tôi?"Hai ta thật giống nhau,cậu thấy vậy không?"Tôi cười cười nhìn chàng trai trước mặt.Cả tôi và cậu ta sẽ là người tìm ra câu trả lời cho cuộc đời mình."..."Phải không,Severus Snape?___Nhân vật chính:Petunia Evans.-Couple:Petunia Evans x Severus Snape-Lưu ý: Truyện không dành cho mấy bạn simp Lily x Snape!Và 1 số tình tiết sẽ khác so với nguyên tác!-Tác giả:Ngọc Trâm or Nora.Truyện chỉ được đăng tải duy nhất trên wattpad.…
Em nhớ anh! Anh ở đâu rồi Jae Bummie?Warning: SE…
Just a sad romantic story...…
Câu chuyện về Sói và Thỏ.…
Không dành cho trẻ em dưới 17 tuổi. :p…
Lần đầu thử chèo thuyền Vmin, mong mấy cậu ủng hộ tớ nhiều!…
Khi giới tính thực sự của anh phơi bày trước công chúng...…
Có xuất hiện bánh bèo, mấy ổng không phải của tui nhưng fic tui nên tui có quyền ngược đãi.…
Tất cả bắt đầu từ những buổi tập...…
Mùa hè mặc tanktop không phải rất mát mẻ sao? :3…
An Nhiên là một cô gái bình thường-có lẽ là quá bình thường. Cô sống lặng lẽ trong thế giới của mình, yêu thích sách vở và những bộ phim lịch sử, đặc biệt là House of the Dragon. Mỗi tối, cô đều xem đi xem lại những tập phim về gia tộc Targaryen, đắm chìm trong bi kịch của họ.Nhưng cuộc sống của cô lại không có gì đặc biệt. Một sinh viên bình thường, sống vui vẻ giữa tình yêu của gia đình và những khoảnh khắc bên bạn bè. Mọi thứ trôi qua trong vòng lặp êm ả đó, rồi cứ thế xoay tròn, xoay tròn. Cho đến ngày hôm đóNgày mà cô chết.Mưa đêm tầm tã, ánh đèn xe loang lổ trên con đường ướt đẫm. An Nhiên đứng dưới hiên trạm xe, tay siết chặt chiếc ô cũ kỹ. Cô không nhớ mình đã chờ bao lâu, chỉ nhớ cơn gió lạnh buốt xuyên qua lớp áo mỏng.Và rồi... một tiếng hét. Cô quay đầu.Một cô gái nhỏ đứng giữa đường, đôi mắt hoảng loạn nhìn về phía chiếc xe tải lao đến với tốc độ khủng khiếp. Không kịp suy nghĩ, An Nhiên lao tới, đẩy cô bé ra ngoài. Đầu đập mạnh xuống đường một cơn đau ập đến.Rồi cô không còn cảm thấy gì nữa. Không có đau đớn.Chỉ có bóng tối vô tận.---Nhưng rồi... cô mở mắt.Không phải ánh sáng bệnh viện, không phải âm thanh của máy đo nhịp tim.Mà là hơi ấm kỳ lạ.Mùi của tro than, của gỗ cháy, của một thứ gì đó hoang dã và cổ xưa.Cô nhìn thấy bầu trời-một bầu trời đỏ rực như lửa, với những cái bóng khổng lồ lượn quanh.Rồng.An Nhiên giật mình bật dậy.Không, không thể nào.…
Description:-Youngjae, em... không nhớ anh sao?-Tôi xin lỗi. - Giọt nước mắt lăn dài trên má cậu.…
Do you remember? Mặt trời chiếu vào chúng ta...Đại dương rộng và xanh... giống như hôm qua…