[BaeHwi] Hurt
"Tôi cầu xin anh... Làm ơn... Tha cho tôi..."…
"Tôi cầu xin anh... Làm ơn... Tha cho tôi..."…
Bae JinYoung và Lee DaeHwi là hai kẻ trái ngược nhau hoàn toàn…
Ủng hộ ạ ❤❤Couple: TaeJenSuLizKookCòn lại chưa rõ thương Su lém nhưng ko thể ùi.....…
Đang yên đang lành sao lại xuyên vào truyện điền văn thế này? Tôi phải làm sao để thoát khỏi nó đây, sao mọi thứ rắc rối vậy?Cứu tôiiii!…
Truyện đơn giản chỉ là tình tay ba xoay vần giữa ba người, ràng buộc lẫn nhau, tổn thương lẫn nhau…
Anh, anh không xứng đáng.…
❛thà rằng đừng gặp gỡ, để vơi đi đau thương.❜…
" anh sẽ làm sập tin nhắn của em đến khi em chịu nhận anh là daddy ~ "…
taennie ⭐️fic ins có những từ tục tiểu…
Trên đỉnh núi Hoàng Tra, có một ngôi mộ bơ vơ giữa muôn trùng gió núi.Ở nơi ấy, đất trời phân chia, tạo thành hai mảnh tách biệt mà cô độc.Dưới chân mộ là một chiếc hộp gỗ đã gần như mục nát. Chẳng ai biết nó đã ở đấy tự bao giờ, cũng chẳng ai có đủ can đảm để chạm vào vật bên trong ấy. Cố nhân đã không còn, giữa nơi sống và chết cũng chẳng phân ranh giới, liệu có ai dám phạm đến chốn linh thiêng để rồi hối hận ngàn đời?Chiếc hộp ấy, tuy đã chẳng còn mang dáng vẻ xinh đẹp ban đầu, nhưng hương thơm thuần khiết chẳng biết vì sao lại cứ văng vẳng bay khắp nơi này. Chẳng có cây, cũng chẳng có hoa, nhưng mùi hương từ hộp gỗ Đàn Hương ấy lại là thứ khiến cho người ta khó mà dứt lòng ra khỏi.Từ khe hở trên nắp hộp, có thể thấy rõ ràng vật ở bên trong.Ánh mặt trời chiếu vào vật ấy, thứ ánh sáng đỏ thẫm hắt ra khiến cho người ta có dè chừng. Nhưng nếu nhìn kĩ hơn, thì đó lại là một vật dường như đã có từ rất lâu về trước.Một chiếc trâm cài bằng vàng, với viên ngọc bích đỏ chói lọi cả một góc trời.Trên thân vàng quý giá lại có khắc một dòng chữ. Nguệch ngoạc mà cẩu thả, dường như người đã lưu lại bút tích trên ấy đã rất vội vã, hoặc có lẽ là sợ hãi, khiến cho nét chữ chẳng còn đều nữa, nhưng vẫn có thể đọc được phần nào ý người muốn nói.Chẳng ai biết chiếc hộp gỗ ấy đã có tự bao giờ.Cũng chẳng ai biết chiếc trâm cài tuyệt đẹp ấy thuộc về ai.Người ta chỉ biết có một điều..."Ta vẫn luôn đợi người."... rằng kẻ này đã sống một đời vô cùng khổ…
như là định mệnh đã trao tôi một nàng thơem là nguồn gốc của mộng mơtake it take itđôi tay tôi đây đưa tới ngườilà ý của SỐ MỆNH…
"Mỗi khi chúng tôi cãi nhau trời sẽ lại đổ mưa, riêng hôm nay trời không mưa là do chúng tôi chia tay rồi"…
- những đoản văn về couple ngọt ngào TaeKook#Sheep…
Summary: Khi Taehyung bắt đầu làm việc tại một bảo tàng, cậu gặp được Seokjin, người đồng nghiệp vui tính và luôn giúp đỡ cậu. Nhưng có gì đó ở anh không giống như những người khác.Translator : @Julies_0412Beta-er : @lnlnhiLink truyện gốc trên Ao3, mọi người có thể truy cập để ủng hộ tác giả : https://archiveofourown.org/works/34833478Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả, đề nghị KHÔNG RE-UP dưới mọi hình thức.…
Em là người con gái đã khiến tôi rung độngAnh là người con trai đã cho em sự ấm ápLiệu chúng ta có thể quay về như trước đây?…
cổ trang=)))…
"mặt khác, tôi muốn giữ em lại bên mình."…
Junsik saw an interview related to what couple thought about each other…
GLORY sẽ là bức tường trường tồn bảo vệ, sẽ là nơi khai sinh những chiến binh mạnh mẽ, sẽ là hạt nhân, là vinh quang của đế quốc…