Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Phần tiếp theo của oc plot nhưng bển dài quá nên chia ra bên này. Warning: Truyện viết ra vs mục đích tự đú đởn vs bạn ko có nhu cầu danh vọng , lỗi chính tả đầy nhốc lười sửa và câu cú cực rởm nên ai đọc tới đây thấy mất hứng xin hãy click back…
Hán Việt: Qua tử đô bị ngã hốt du đích trạm khởi lai liễuTác giả: Hắc Miêu Nghễ NghễTình trạng: Hoàn thànhMới nhất: 166, xongThời gian đổi mới: 01-09-2020Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Trọng sinh , Song khiết 🕊️ , Hào môn thế gia , Cường cường , Huyền học , Chủ thụ , Sảng văn , Nhẹ nhàng , Hài hước , Ấm áp , Kim bài đề cử 🥇 , Linh dị thần quái , 1v1From source: wikidich…
Tác giả:Phật tâmtóm tắt:Phương tôn phục tục hôn đến hiểu, tương tư xuy tuyết nhập linh tiêu. Ngốc manh si hán tiểu hòa thượng VS lãnh diễm phong lưu nữ tướng quân song chỗ, tỷ đệ luyến, vô xuyên qua, vô trọng sinh, vô bàn tay vàng mới gặp khi, tiểu hòa thượng chỉ đương nàng là nam nhi thân, cho nàng trị thương, lại phát hiện nàng là vị cô nương, tiểu hòa thượng lần đầu tiên thấy nữ nhi thân, thế nhưng sợ tới mức kêu sợ hãi ~( A di đà phật ~ xấu hổ xấu hổ đát xấu hổ xấu hổ đát! ) tái ngộ khi, hắn trời xui đất khiến bị nàng tù binh, nàng đã nhận không ra hắn là năm đó tiểu hòa thượng vây xem người: "Mau nói a, nói ngươi năm đó đã cứu nàng mệnh, làm nàng thả ngươi một con đường sống!" Tiểu hòa thượng: "Liền không, chết cũng không nói!" Nữ chủ: "Cái này tiểu tù binh có điểm quen mặt a, ngươi lại đây, làm ngựa của ta nô!" Tiểu hòa thượng: "Mới không cần làm ngươi mã nô!" ( phải làm có thể đem ngươi chinh phục anh hùng! ) nữ chủ: "Phản ngươi! Thảo đánh?!" ( hai người đánh lên, nhưng đều hạ không được ngoan tay ) tiểu hòa thượng: "Chỉ cần đánh không chết ta, ta sớm hay muộn trở về cưới ngươi!" Một câu tóm tắt: Đãi ta trường cao lớn lên, thập lí hồng trang cưới ngươi nhập V sau mỗi đêm 8 giờ đúng giờ đổi mới, nhập V cùng ngày càng một vạn, V ngày sau càng ba ngàn hoặc song càng tác giả tác phẩm ở thiên nhai diễn đàn, tân lãng Weibo hoạch nhiều hạng vinh dự giải thưởng lớn sở hữu xong bổn tiểu thuyết tích lũy số lượng từ siêu hai trăm vạn, sở hữu tác phẩm linh bỏ hố hố phẩm cảm động vô số tr…
Lí do : bởi vì tui học luật nhưng căn bệnh lười nhác của tui luôn ám ảnh tui !!!!nên cuốn sách này sẽ giống 1 dạng như sổ tay dùng để ghi chép, chia sẻ mẹo hay, tạo động lực học hoặc là để giải đáp toàn bộ 10 triệu tỷ ngân hàng câu hỏi đang thắc mắc của tuiii đó nhaaaa…
cre: GoSnow@vnsTấn giang VIP2016. 6. 22 xong xuôiKhông phải V chương và tiết tổng điểm kích sổ: 372027 tổng bình luận sách sổ: 5883 trước mặt bị bắt giấu sổ: 4593 văn chương vi tích phân: 75,529,472Kiếp trước cố lưu tiếc mắt manh tâm manh nhận sai người, vì giả mạo nhiễm thanh ảnh ruồng bỏ tất cả, nhưng làm hại nàng chân chính lo lắng người, vì nàng bị mất mạng! Tuyệt vọng dưới nghển cổ tự vận nàng, nhưng về tới tứ năm trước. Lần này nàng phát thệ, nhất định không tiếc tất cả cùng nàng!Ai có thể có thể nói cho nàng, đời trước danh chấn thiên hạ văn đại Các chủ, thế nào là một ma ốm! Danh phù kỳ thực chính là một đi vài bước thì suyễn, bính vài cái thì vựng bệnh mỹ nhân!Nhiễm thanh ảnh: cố cô nương, có thể hay không hãnh diện đồng du?Văn mặc huyền: tiếc nhi, thấy nàng lòng ta khẩu đau. Cố lưu tiếc: thế nào lại đau, chúng ta đây trở lại. ( không nhìn người nào đó )Cố lưu tiếc: văn mặc huyền, ngươi không cần dính vào! ( xấu hổ giãy dụa )Văn mặc huyền: tiếc nhi, ngươi giãy dụa mà lòng ta khẩu đau. Cố lưu tiếc: ngô. . . . ( buông tha )Văn mặc huyền: tiếc nhi. . . . Cố lưu tiếc: ngươi có bệnh! Văn mặc huyền: ta biết. Cố lưu tiếc: có bệnh phải đi uống thuốc. Văn mặc huyền: ân! Cố lưu tiếc: ngô. . . . . Ta cho ngươi uống thuốc! Văn mặc huyền: tiếc nhi, ngươi thì là của ta dược a.Trung khuyển ôn nhu sống lại thụ (? )X phúc hắc ốm yếu công (? ) không cần bái bảng, không cần khảo chứng, cảm tạ! Này văn chuyên nhất điềm sủng! Tuyệt đối không hãm hại!Nội dung nhãn: yêu chỉ một người nhân duyên gặp gở giang…
Nếu sau này chúng ta gặp lại nhau, khi anh chưa có vợ, em cũng chưa thành gia lập thất. Liệu có còn muốn quay trở lại cảm giác của những ngày tháng yêu đương mãnh liệt, chúng ta bên nhau mà không màng danh lợi, không vì địa vị và không quản ngại thế giới tàn khốc ngoài kia? Em chỉ cần khẽ gật nhẹ đầu, mỉm cười với anh thì dù sau này có ra sao, anh cũng không bao giờ hối hận. Dù chỉ trong một tích tắc, một khoảnh khắc được ở cạnh em như những ngày xưa ấy, anh nguyện đánh đổi: cả thể xác, cả tâm trí, cả cuộc đời và cả trái tim anh. Biển người thật rộng mà cũng thật chật. Chúng ta dễ dàng tìm thấy nhau nhưng cũng dễ dàng lạc mất nhau. Và nếu muốn gặp lại, chẳng biết phải chờ đến bao giờ. Có những cuộc gặp gỡ đã định sẵn là hạnh phúc, nhưng cũng có những mối tình, định sẵn là phải chia ly.…
- Baebyli's favorite - Đây là những truyện đam mỹ mình đã đọc và cảm thấy yêu thích nhất. Vì nhiều quá sợ quên nên mình lập danh sách tên và văn án (do mình đi lượm lặt thôi) của truyện ở đây để một ngày đẹp trời nào đó lấy ra và tìm đọc lại. Cũng như giới thiệu cho những người yêu thích đam mỹ những câu truyện hay, đáng để đọc . Các bạn có thể tìm đọc những truyện có trong danh sách này ở mục "Danh sách đọc - E.N.D" trên tường nhà mình nhé. ^^Ah, mình có để thêm mục cho điểm sao, cái này hoàn toàn là đánh giá cá nhân của mình khi đọc truyện thôi nhé, không dựa trên bất cứ một cơ sở số liệu nào. Mình đánh giá sao theo cảm nhận về truyện và về cách hành văn của tác giả, nên một số truyện nội dung thường thường, nhưng lối viết văn của tác giả rất thoải mái, cuốn hút nên mình rất thích nè.…
Ở thế kỉ thứ 19 nơi nước Anh xinh đẹp, có một vị hoàng thái tử tên Choi Soobin, trước khi lên ngôi, cậu đã xin vua cha cho phép bản thân đi du ngoạn khắp nơi để mở mang tầm mắt, sau đó sẽ trở về để kế vị ngai vàng quý báu. Nhưng cậu đâu có ngờ, chính sự quyết định ấy đã làm cuộc đời cậu rẽ sang một hướng khác. Yeonjun là một chàng vũ công ba lê, từng sống trong tiếng hò reo ngưỡng mộ của muôn người, là kẻ đã quen đứng dưới anh hào quang và những tràng pháo tay ròn rã, song, sau tất cả, mọi thứ bây giờ chỉ còn là vang bóng. Choi Soobin, một vị hoàng tử mà tương lai sẽ kế vị ngôi vua, ngồi trên bao sự tôn kính, sùng bái và sẽ trở thành kẻ quen với tiếng hò reo của thần dân khi bản thân xuất hiện. Hai cuộc đời tưởng chừng như chẳng liên quan gì tới nhau ấy, vậy mà quá khứ của người này và tương lai của người kia lại giống như hai đường thẳng song song và chính thực tại, nơi dinh thự cổ kính giữa chốn rừng sâu ấy lại là giao điểm, là hồi chuông đánh động trái tim của hai con người. Liệu rằng cậu chuyện tình yêu này sẽ đi tới đâu, khi một người thuộc về ngôi vàng quý báu, còn một kẻ lại thuộc về dư âm của ánh đèn sân khấu đã tắt?( chuyện không dựa trên bất kì sự kiện lịch sử thực tế nào cả)…