để mình ôm cậu một chút thôi
huang renjun giữ cho mình một cõi lòng lạnh giá, còn na jaemin giữ cho cậu một tia nắng mặt trời.…
huang renjun giữ cho mình một cõi lòng lạnh giá, còn na jaemin giữ cho cậu một tia nắng mặt trời.…
một shot nhỏ cho noel nhưng đăng muộnmerry christmas 🎄…
author: ngô tỷđừng động vào fic nhau.…
Một chiếc fluff nhỏ về một lần Jeno quên đồ và một lần Jaemin nhắc nhở…
Viết cho một ngày Giáng sinh năm 2018 cho MarkHyuck.…
🚩TRUYỆN DỊCH CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ.‼️KHÔNG ĐEM RA NGOÀI.Tác giả gốc: zhongwritings @ao3🔗 https:// archiveofourown. org/works/28459257Translator: jengubeny.Main couple: Jisung x Chenle.Word count: 3189"Chenle giờ đã trưởng thành hơn rồi. Cậu ấy chẳng còn trẻ con như trước nữa. Cho dù toàn bộ thời gian của mình là đều kề vai sát cánh bên Chenle đi chăng nữa, thì với một đứa trẻ mười tám tuổi sống cô độc ở Seoul, Chenle dường như vẫn phải trưởng thành nhanh hơn mình rất nhiều."Date: 30.8.2021…
"Đau."…
"lean on me,through day and night.lean on me,even when the world fall down.just lean on me."…
❝ tôi khắc ghi em, cho đến khi tình ta hóa cát bụi. ❞ ///- huang renjun x reader- hoàn…
"Lạc ơi, tớ đưa Lạc đi ngắm hoa nhé?"______• jichen oneshot• 180719 - 180719…
•Lee Jeno••Na Jaemin•…
Ngươi có thể chờ ta thêm một mùa đông?…
tình ta đẹp từ thuở ảnh chưa ố vàng..by nô#forjenosbday…
câu chuyện học đường maus chos…
✧ chào mừng cậu đã đến với chiếc ổ edit be bé xinh xinh của bongseyo(人'∀'*)…
một bầu trời đêm chẳng hề tăm tối, chẳng hề ảm đạm bởi tâm hồn ngọt ngào của tuổi trẻ..…
I'm ready for you love.…
"Tớ sợ lắm, Jeno.""Tớ sợ nếu cứ như vậy, chúng ta sẽ đánh mất nhau của trước kia mất."…
Có thể gọi là viết nhân ngày sinh nhật của anh, tuy đăng hơi trễ vì mình chần chừ.(200 chữ)03/08/2022…
Bức tranh ấy.Khung gỗ vuông vức ngày nào, giờ đã nhẵn mịn dưới lòng bàn tay. Trong tranh là nụ cười của một người, dịu dàng đến mức ngay cả bóng tối cũng muốn lùi xa.Ngày trước, tôi từng trách sao em chưa một lần chịu vẽ cho tôi một bức chân dung.Mãi sau này mới biết, em chỉ vẽ lại những gì mình không thể giữ được nữa.Có những cuộc gặp gỡ giống như một cơn gió. Đến bất ngờ, để lại dư chấn rồi tan đi. Nhưng cũng có những người, dù đứng ở rất xa, vẫn đủ sức làm rung động từng khoảng lặng mà từ lâu ta khoá chặt.Lee Jeno đã từng nghĩ rằng khoảng cách giữa một bác sĩ và một bệnh nhân chỉ là những cuộc đối thoại. Cho đến khi nhận ra, có những thứ vượt ra ngoài liệu pháp, trở thành một phần đời sống mà mình không thể tách rời.Có lẽ, tất cả chỉ bắt đầu từ khoảnh khắc ấy. "Ngay khi tôi nhìn thấy một đôi mắt đã thôi sáng lên vì ước mơ, nhưng vẫn âm ỉ giữ lại sắc màu của quá khứ."__by jivorr.…