[ Phần 2] Hào môn kinh mộng 3: Đừng để lỡ nhau - Ân Tầm
Tên tác phẩm: Hào môn kinh mộng 3: Đừng để lỡ nhau (豪门惊梦 III - 素年不相迟 )Tác giả: Ân TầmPhần 2…
Tên tác phẩm: Hào môn kinh mộng 3: Đừng để lỡ nhau (豪门惊梦 III - 素年不相迟 )Tác giả: Ân TầmPhần 2…
Thiên hạ đồn Quan tiểu thư là kinh đô nhất tuyệt, Quan Liễm Phượng phe phẩy phiến quạt :"Lời này khách sáo rồi, bổn tiểu thư chỉ là thêu hoa trên gấm, nào dám dùng danh xưng đại mỹ nhân kia." Mắt phượng môi cong, da ngọc ngà mày liễu rũ, toàn thân khí chất nữ vương ngời ngời. Thiên hạ đồn Quan tiểu thư là một tra nữ chính hiệu, Quan Liễm Phượng bày tỏ vô tội :"Được yêu thích không có nghĩa đó là lỗi của tôi, tôi cũng đâu kề dao vào cổ họ bắt họ thích tôi!" Trái có Lữ thiếu tướng theo đuổi dâng ngàn sủng nịnh, phải có Bạch tiên sinh đem lòng ước mộng, sau lưng còn có một thiếu niên tươi trẻ Khương nhị thiếu thầm thương trộm nhớ. Quan Liễm Phượng ngán ngẩm nói bản thân đầy mị lực cũng khổ sở lắm! Thiên hạ đồn Quan tiểu thư thực sự là một gian thương! Trở mặt một cái liền hét giá trên trời, một lời không hợp liền hủy giao ước, nói chuyện hết hứng sẽ ngừng hợp tác! Quá tùy tiện! Quan Liễm Phượng thở dài :"Biết làm sao được, tại tôi có tiền mà." Xưng bá An Chủ Dân Quốc không phải chỉ hữu danh vô thực.Lữ thiếu tướng vô cùng cảm thán đáp :"Có một cô vợ siêu giàu cũng là một loại trải nghiệm không tồi." Lâu lâu kinh đô lại có tin đồn, thì ra Lữ thiếu tướng được Quan tiểu thư bao nuôi. Lữ thiếu tướng ngược lại không cảm thấy mất mặt, vô sỉ đáp :"Các ngươi không được vợ bao nuôi thì hiểu gì chứ, nếu như vợ mà nấu cơm mềm thì ta cũng tình nguyện ăn!"…
Hán Việt: Ngã tại dị thế khai phạn quánTác giả: Yên Hỏa Nhân GiaChương Bắc Đình một sớm xuyên qua, thành dị thế giới trùng tên trùng họ, tay trói gà không chặt thi rớt tú tài.Ký ức thức tỉnh, hắn mới biết được nguyên chủ là bị tức ch·ết.Không lâu trước đây, nguyên chủ lẻ loi một mình mang theo hôn thư ngàn dặm về quê đón dâu, cha vợ gia xem hắn nghèo túng, đem cô nương đổi thành đã qua thế lúc đầu phu nhân lưu lại, không được sủng ái song nhi.Thành thân đêm đó, nguyên chủ xốc lên khăn voan nhìn đến là cái nam tử, một hơi không đi lên trực tiếp đi.Chương Bắc Đình nhìn về phía bạch một khuôn mặt cho hắn bưng trà đổ nước nam tử, thầm thở dài khẩu khí.Nhớ không lầm nói, cha vợ gia là mở tửu lầu.Vừa lúc, xuyên qua trước hắn đó là quốc nội đỉnh cấp đầu bếp.Bao nhiêu năm sau, nguyên bản chỉ nghĩ tranh một hơi Chương Bắc Đình, không cẩn thận khai ra danh dương đại giang nam bắc mỹ thực một cái phố.…
Tác giả: Min Đơ.Cái đẹp luôn có một sức hút đặc biệt và xã hội đã công nhận điều này.Cậu và nàng gặp nhau khi cả hai sáu tuổi. Ngày đó cậu là một thằng bé dễ thương, ai cũng nói sau này cậu sẽ trở thành chàng trai đẹp hơn cả hoa.Nàng là quá khứ đẹp nhất của cậu. Rồi cậu lại phải về Mĩ.Chín năm sau, cậu về Việt Nam, ở ngay căn nhà sát vách nhà nàng, nhưng với một phong cách mới. Thằng nhóc thương đã biến mất, thay vào đó là một tên cao lều nghều xuất hiện.Việc bị bắt làm bạn thân với cậu ấy làm nàng vô cùng bức bối. Nàng lại là fan cái đẹp, đi bên cạnh là một tên xấu xí làm nàng càng thêm phẫn nộ, đâm ra nàng ghét cậu ấy.Cậu im lặng, đi sau nàng, âm thầm yêu nàng...Còn nàng thì chẳng nhận ra nổi tình cảm của mình...Cho đến khi,Mọi thứ gần như đổ vỡ,Khi nàng nhận ra thì đã quá muộn....Min Đơ : "Đây là câu chuyện mình viết năm mình 16 tuổi".Nên tất nhiên là còn rất nhiều sai sót. Mọi thứ đều không thể hoàn hảo. Nhưng cũng không phải vấn đề lớn, nhỉ? Các bạn đọc truyện mình viết, đón nhận một tác phẩm của mình là mình đã cảm kích vô cùng rồi. Cảm ơn các bạn rất nhiều!!!…
Nhân vật:1. Lục Nam Thâm - Một nhạc trưởng bên ngoài hiền lành ngoan ngoãn thực chất là một con chó sói vs Hàng Tư - Một cô gái đi ngược lại triết lý õng ẹo, một nhân tài phát hiện "trà xanh", một người cô câu chuyện.2. Lục Nam Thâm - Một người hướng nội vs Niên Bách Tiêu - Một người hướng ngoại....Đại ý:Dùng "âm thanh" giải đáp bí ẩn, giải đáp một cách mới mẻ và chuẩn xác khái niệm người đa nhân cách. Nam nữ chính chữa lành cho nhau, yêu cuộc sống, yêu xã hội....…
Khương Hi từ năm tuổi đã luôn mơ thấy một giấc mộng kỳ lạ. Trong mộng, năm mười ba tuổi nàng mồ côi cả cha lẫn mẹ, gia sản bị người chú họ xa chiếm đoạt, gia đình trúc mã thì né tránh như tà. Để lấy tiền an táng cha mẹ, nàng đành phải bán thân ngay giữa đường.Đúng lúc đó, thế tử Hầu phủ Đức An cưỡi ngựa đi qua, vừa nhìn đã nhận ra khuôn mặt giống hệt thân mẫu của nàng nên đem nàng về Hầu phủ.Nhưng khi ấy, vị giả thiên kim lại đang được cả phủ trên dưới cưng chiều, muốn vàng không cho ngọc. Nàng vừa về phủ thì giả thiên kim liền đổ bệnh nặng ba ngày, khiến nàng bị đưa ngay đến trang trại ở vùng quê.Năm mười lăm tuổi, chỉ một ngày sau lễ trưởng thành, nàng đã bị đẩy lên một kiệu hoa nhỏ, gả làm vợ kế cho một vị quyền thần vốn yêu vợ như mạng nhưng thê tử vừa mới qua đời.Năm mươi sáu tuổi, khi mới mang thai, nàng lại bị người con riêng vì nghe tin đồn nhảm nhí mà đẩy xuống nước đến mức chết đuối.Sau một đêm bừng tỉnh khỏi giấc mộng, Khương Hi vốn thông minh từ nhỏ không còn nũng nịu khi cha dạy đọc sách học y, cũng không còn lười nhác khi mẹ truyền dạy mười sáu kỹ thuật thêu thêu thùa gia truyền.Năm mươi tuổi, cả nhà Khương Hi dời đến hẻm Đồng Hoa. Khương Hi nhìn thiếu niên có nét mặt tuấn tú dịu dàng, nhưng khi tuyệt tình lại khiến người ta khiếp sợ, âm thầm nghĩ:"Đây là lần đầu tiên."Năm mười ba tuổi, Khương Hi ngồi ở trà quán nửa ngày, nhìn thấy thế tử Hầu phủ Đức An cưỡi ngựa phi qua đường, nàng mím môi:"Đây là lần thứ hai."Còn lần thứ ba? Xin lỗi, sẽ không có…
nothing…
"Chuyện chúng mình" chẳng phải là một câu chuyện tình đầy sến súa hay lâm ly sầu tủi, cũng chẳng hoa mĩ đầy lời ca. Chỉ đơn giản là một chuyện tình nhỏ bé, chẳng có gì quá nổi bật như bao đôi nam nữ khác vun đắp và thêu dệt nên tình yêu của đời mình. Được kể trong câu chuyện này không phải là hai con người hoàn hảo không có lấy lỗ hổng như bao câu câu chuyện khác, hai mảnh đời này đấy sứt mẻ, chẳng hoàn hảo cho lắm. Suy cho cùng, ta đọc là để cảm nhận cái chuyện tình đôi lứa này đây. [ Chú ý: nhân vật ở trong đây không liên quan đến mạch truyện chính của Bleach,chỉ là t vã hàng và ko ai đẻ cho t nên t phải tự sản xuất. Chuyện không hay mong mọi người bỏ qua cho, tay nghề tác giả còn non nớt nên sẽ có một vài tình tiết được viêt không hay lắm. Tuy nhiên mong mọi người ủng hộ chiếc oneshot này. Xin nhắc lại cốt truyện đây không liên quan gì đến mạch truyện chính Bleach và đây là Char × oc]…
Thể loại: đam mĩ, đồng nhân văn, không theo nguyên văn, OOC.Lưu ý: nhân vật của tác giả nhưng cốt truyện của Fam. Có gì không giống thì cũng đừng thắc mắc nhé. Thỉnh thoảng có mấy nhân vật phụ Fam tự tạo ra để phục vụ tuyến truyện.Thêm cả, Fam viết vì thích thôi, lịch ra chương cực kì thất thường. Chủ yếu là viết mấy chương hỏny đọc đỡ buồn. 1x1 hay NP thì chưa biết.Văn án nhỏ: Vị thiếu niên thiên tài nước Đức lặng lẽ vuốt ve vòng eo của Isagi, hai mắt bốc lên một sự si mê điên cuồng không hề che dấu.Isagi rùng mình, vươn tay vội vã đập rớt cái tay đang có xu hướng trượt dần vào trong áo của cậu, nhanh chóng nhăn mặt:"Bị điên à tên hề kia? Hôm nay tên Ness kia chưa cho mày uống thuốc hả?"Thế nhưng khác với bình thường, vị thiên tài nước Đức chẳng những không tức giận mà thậm chí còn nhếch môi cười. Gã cúi đầu xuống sát bên tai cậu thiếu niên người Châu Á, giọng đè xuống thật trầm, khêu gợi đến tột độ:"Phải, tao điên thật rồi. Điên đến độ...muốn đút cái miệng dưới của mày ăn NO."Isagi: "...."Mịa, ai cứu cậu với, tên này điên thật rồi!!!______________________Fam: Thích Kaisagi nhất nên thiên vị Kaiser hơn. Thêm cả, đừng tin văn án:3Cre ảnh bìa: @_TongJun_…
CÂU CHUYỆN ĐƯỢC THÊU DỆT NÊN TỪ MỘT BỨC ẢNH CỦA "TÀO LAO"NGUỒN ẢNH: Tào Lao (https://www.facebook.com/truyentaolao/)Nhân vật chính: Sơn và Ly. Nội dung: Những cơn mưa đêm ở Sài Gòn thật buồn và lạnh lẽo. Khi đi trên đường bất chợt đón những cơn mưa vội vàng ấy hay cả khi đi qua con phố quen năm nào Sơn, một nhân viên văn phòng, lại bồi hồi nhớ về những kỷ niệm hạnh phúc của tình yêu với cô sinh viên Ly.Câu chuyện là những dòng hồi ức đẫm đau buồn kéo dài cùng những tâm tư, luyến tiếc khôn nguôi của người trẻ khi đã đi qua tình yêu. "Ở đâu đó vẫn đọng lại" là những điều nhỏ nhoi của trải nghiệm để con người ấy trưởng thành hơn.…
•Đây là một trong những tác phẩm đầu tay của Su và Jen '♡'!Vì đây là tác phẩm đầu tiên của hai đứa nên nội dung có thể còn khá nhạt và non nớt :,D☆Dù đầu tay là thế nhưng Su và Jen đã và đang thêu dệt nên câu truyện này với tất cả tình yêu và đam mê của bản thân 《-NÊN-》♡Chúng mình mong các homie yêu quý sẽ tận hưởng câu truyện và support cho bọn mình nhá♡…
( Hiện chưa có bìa )Lời từ TV:• TV viết loại DSMP/MCYT fandom này nhưng do lọt hố ?• Vì lần đầu viết fandom nên có thể ra chậm hoặc dở do thiếu ý tưởng...• TV viết không được hay haha...• Truyện có thể lấy vài gốc từ tác phẩm truyện khác.• TV viết do có nguồn cảm ứng 'nặng' từ mấy bộ truyện như: 'Quý Cô Khó Gần', những bộ truyện về NV Phản Diện và mấy nữ chính mạnh mẽ, v.v...■ Author: TV_1305_2■ Only in Wattpad and AO3 ( ở một thời gian nào đó và sẽ dịch bản Tiếng Anh nhưng T ngu tiếng Anh... )------------------------------------------Summary:Trống RỗngMột cảm giác vẫn luôn vương vấn.Lần thứ chín, cậu đã gục tại chiến trường tàn khốc bởi chính người anh trai.Chín kiếp bị bỏ rơi, bị lợi dụng và bị phản bội rồi lại chết.Cứ lặp lại...Đây là lúc cậu cuối cùng đã tỉnh ngộ.Không còn cảm giác đau đớnLuân hồi một lần nữa bắt đầu quay lạiKiếp thứ 10 của cậu.------------------------------------------TW:- Bạo lực, máu me (?)- Ngôn ngữ mạnh- 15+ (?)…
nàng là Rengoku Yufukana, con gái duy nhất của nhà Rengoku hiện tại. Trên nàng có một người anh trai và dưới nàng có một em trai.Nàng không giống anh trai mình, nàng yếu ớt từ nhỏ nên cha đã không cho nàng luyện tập kiếm đạo như anh em mà nàng học thêu và dàn từ mẹ. Nhà nàng còn có thêm hai người nữa là anh Iguro Obanai và chỉ Kanroji Mitsuri. Ngày ngày ở bên anh đã khiến nàng nảy sinh tình cảm từ bao giờ. Nhưng nàng lại dấu đi chuyện này, tình của nàng vốn là tình đơn phương mà.Nhưng nàng ơi, người nàng đơn phương lại thầm thương trộn nhớ nàng từ bao giờ. Nhưng kẻ đó lại không giám nói ra vì sợ dòng máu tội lỗi bẩn thỉu của mình sẽ vấy bẩn lên bông hoa mẫu đơn tuyệt sắc như nàng.Nhưng câu chuyện cả hai nên duyên vợ chồng lại éo le làm sao. Trong một buổi tiệc rượu đầu năm cùng mọi người, nàng và em trai mình dìu mọi người về phòng cho khách để nghỉ ngơi và nàng đã dìu anh về.Anh lên cơn say mà làm càng, làm cái chuyện mà anh cho là vấy bẩn lên bông hoa mẫu đơn trong lòng mình. Sau đêm đó, nàng đã nói anh hãy để mọi chuyện đi vào dĩ vãng vì đây chỉ là sự cố phát sinh. Khi câu nói đó của nàng vang lên thì một trái tim đã đau nhói không thôi.Nhưng không ai ngờ đến được, bụng nàng dần nhô lên. Đi khám thì mới biết nàng đã có thai, mà cái thai này cũng đã được ba tháng hơn một tí.Nàng nói với anh, anh bảo sẽ đến chỗ cha nàng nói chuyện. Nàng ở bên ngoài của lo lắng không thôi, cha nàng nay vốn nghiện rượu nên tính tình lúc nào cũng nóng nảy, không biết cha sẽ làm ra chuyện gì nữa.…
Tác phẩm: Đúng Lúc Ta Đến, Xuân Cũng Vừa Sang (偏我来时恰逢春) Tác giả: Phù Cừ (芙蕖)Vai chính: Mộ Cửu Diên, Tống Tri MânTrạng thái: Đang ra chương Đây là bản tiểu thuyết của bộ manhua Thiên Ngã Lai Thời Kháp Phùng Xuân, có thể lên bili đọc truyện gốcTruyện gốc: trên bilibili, mọi người lên mua truyện ủng hộ tác giả nha : https://manga.bilibili.com/detail/mc39018Bản QT: https://www.wattpad.com/story/402689706-bhtt-qt-liên-tái-tôi-đến-đúng-lúc-độ-xuân-vềBản edit này mình chỉnh sửa qua AI, nên nếu có lỗi mọi người thông cảm nhé.Cảm ơn nhiều.…
- Tên: Tứ Thời Điềm Viện- Tác giả: Anh Đào Tiên- Editor: Hoa Quỳnh Nhỏ- Bìa: Meilynh ft. Kiddin' w text- Độ dài: 73 chương***Khi Cảnh Thâm mới đến Nhược Lựu, chàng tá túc tại nhà của Hạ tiên sinh.Gia cảnh ông chẳng quá sung túc, những thứ đáng giá chỉ có một cây lựu già, một cây ngô đồng đã lớn tuổi, và cả một cô nương duyên dáng.Chàng và nàng cùng ăn cùng chơi, cùng nhau đi qua bốn mùa.Dù là khi đã quay về nơi vốn ở, chàng vẫn nhớ rõ mùa hoa lựu nở năm ấy, dưới khung cảnh đỏ rực như lửa cháy chàng đã lén... hôn trộm nàng, nụ hôn ngọt thanh như quả lựu mọng nước.Ai ngờ rằng khi gặp lại nhau, chàng còn phải trèo qua một bức tường cao nữa.Hạ Ý đang thêu hoa ở bên trong, nghe thấy tiếng vật lạ rơi xuống bèn ngước mắt lên, chỉ thấy chàng đang xụ mặt nhìn nàng."Cảnh Thâm?" Nàng ngạc nhiên gọi."Ừ." Chàng tức giận hỏi lại, "Muội không nhớ ta là ai sao?""Muội nhớ huynh lắm đấy.""..." Đỏ mặt***Thể loại: ngôn tình cổ đại, 1v1, tình đầu ngọt ngào, hào môn thế gia, thanh mai trúc mã, nhẹ nhàng.Thế tử nhiều tiền vừa ngây thơ vừa kiêu ngạo × Thiếu nữ ngốc nghếch đã dịu dàng lại khéo tay.…
✧Tên truyện: Mặt nạ✧Cặp chính: Trần Cảnh Minh x Phạm Huỳnh Huy Long✧Giới thiệu:Phạm Huỳnh Huy Long mồ côi từ nhỏ.Ký ức duy nhất cậu còn nhớ về bố mẹ không phải khuôn mặt hay giọng nói, mà là ngày họ trở về trong hai chiếc hũ tro cốt.Hai người mang tro cốt đến đều mặc đồ đen. Trên vai áo thêu hình đầu sói chỉ còn xương trắng.Họ nhìn cậu rất lâu rồi đưa ra một lựa chọn.Mang cậu đi.Nơi họ đưa cậu đến có tên "Xương Sói".Đó không phải cô nhi viện.Ở đó, cậu học cách chạy trốn, ẩn nấp và ám sát trước cả khi học cách lớn lên.Những người từng ở cạnh cậu dần biến mất. Có người không hoàn thành nhiệm vụ, có người phản bội, có người... đơn giản là không đủ năng lực.Đến tuổi đi học, Long vẫn đi học như học sinh bình thường, chỉ là...Ban ngày đi học. Ban đêm nhận nhiệm vụ.Thật tình, Long thấy nhiệm vụ vốn không quá khó...Cho đến khi bị tên Trần Cảnh Minh đeo bám dai dẳng.…
Nguyên bản hẳn là bị nghêu sò gia mười năm trước tuổi trẻ BOSS nhất chiêu X Burner cấp giải quyết Millefiore BOSS bạch lan. Kiệt tác không thể hiểu được xuyên. Nguyên bản hẳn là đi chấp hành nhiệm vụ xử lý yêu ma Mộ Dung tiêu tiêu đứng ở một tảng lớn đều là yêu ma thi thể trước mặt đầy mặt kinh ngạc. "Ngươi là ai?" "Ân, đây là nơi nào ♪" Nữ chủ cùng nam chủ lần đầu tiên chạm mặt thập phần hí kịch tính, chính là mặt sau chuyện xưa có phải hay không hí kịch tính cũng không biết. Đây là một cái vui mừng chuyện xưa, câu chuyện này nói cho chúng ta biết nữ nhân đều là không dễ chọc, nhưng là cũng nói cho chúng ta biết một cái tuyệt đối chân lý, đó chính là không nên nhặt chút không thể hiểu được đồ vật về nhà, đặc biệt kia đồ vật là đoàn trắng bóng......…
Tác giả: 咩甜甜勋------Đại ca trường đăng bài tìm đồ thất lạc, hỏi ai đã lấy "trà đắng" của hắn.(Trà đắng: 苦茶, đồng âm với từ 裤衩, nghĩa là quần lót á mng :))) )Bình luận tràn ngập tiếng cười, tôi chết lặng nhìn mảnh vải trong tay.Viền ren, màu đen, bên trên còn thêu cả tên viết tắt của hắn nữa, tất cả đều trùng khớp với miêu tả của hắn!Vốn dĩ tôi định giả bộ như không biết gì cả, ai ngờ số lượng "trà đắng" trong tay ngày một tăng lên, tôi hoảng hồn.Đại ca trường bởi vì không có "trà đắng" mặc mà nổi điên, tôi rén muốn ch.ết, đó là đại ca trường đấy!…
Truyện: Gửi anh, người luôn sống mãi trong văn chương của tôi Thể loại: Truyện ngắn, tâm lý, tình cảm Tác giả: Sinh Vật Ái Cực Tôi tự hỏi, mình muốn xây dựng một nhân vật như thế nào từ anh?Là kiểu nhân vật luôn làm việc bằng một tay với phong thái bất cần đời, chỉ những lúc hút thuốc một cách thất thểu và bắt gặp bờ vai rất "buồn" kia, người ta mới nhận ra anh luôn phải sống trong một nỗi đau thầm kín nào đó?Tôi không chắc trình độ văn chương hiện tại của mình có thể khắc họa sống động một nhân vật dựa vào hình ảnh anh hay không, nhưng tôi vẫn muốn hỏi anh một câu: Anh ơi, anh có phiền sống trong văn chương của em không?…