em sẽ không rời xa anh
đọc đi rồi biết :-)…
AKATSU
Aikatsu…
Thư gửi mẹ
những nổi buồn của mẹ…
Nhà
Nhà là nơi trở về…
ĐỨA TRẺ ĐẦU TIÊN
Những điều mà chẳng ai biết…
[ FREENBECKY ] Cưới Nhau Nhé | Longfic |
Truyện kể về cô CEO tập đoàn chuyên xuất khẩu cà phê và xuất nhập khẩu hàng hóa trong - ngoài nước và cô gái học ngành maketting Tưởng chừng như chỉ là buổi phỏng vấn xin vào cty làm việc bình thường....KHOAN....Dường như họ biết nhau.....…
[freenbecky] record of youth
đây sẽ là series những mẫu truyện ngắn mình tự viết, mình không có lịch cố định đăng chap vì khi mình có hứng mình mới viết ^^mọi người đọc xong rồi nhớ để lại góp ý giúp mình nhen, lần đầu viết nên hơi non tay.à, mình sẽ viết lowercase nên có thể sẽ gây khó chịu với một số người nhen ^^…
[BL] Dưới Bầu Trời Ta Đã Cùng Đi Qua
Hai cậu bạn cùng tuổi.Một người lặng lẽ sống như không ai thấy.Một người tưởng như chẳng bao giờ để tâm đến ai.Họ gặp nhau vào một chiều đầu thu Hà Nội - nơi một chiếc bút rơi đã chạm nhẹ vào cả một tuổi trẻ chưa kịp gọi tên.Có những lời chưa nói. Có những lần quay đầu không đúng lúc.Và cũng có những lối rẽ tưởng chừng chia xa mãi mãi - cho đến khi người ta học được cách nhìn thẳng vào mình mà không thấy xấu hổ.Đây không chỉ là câu chuyện của tình cảm,mà là hành trình hai người chạm đến nhau,qua từng ánh nhìn lặng lẽ và những điều chưa từng được nói ra.…
suga ( căn nhà bí mật )
Kinh dị pha lẫn hài hước và chút H…
Dấu mộng - Tuyết Linh Chi
Khi gặp người yêu đầu, Giản Tư không hề ngờ rằng mối tình hoa mộng này rồi sẽ hủy hoại tất cả. 18 tuổi, cô và anh chìm đắm trong yêu. Tuổi trẻ nồng nhiệt, tưởng rằng hễ thề nguyện là bầu bạn với nhau được đến suốt đời suốt kiếp. Nào ngờ một đêm mưa gió, một chuyến đi hy vọng chứa chan, lại chuốc về ê chề nhục nhã, lại gây ra sinh tử biệt ly. Từ đó kẻ sống âm thầm sầu thảm, kẻ kiêu hãnh với cuộc đời mới bên kia bán cầu. Cả hai bằng những cách thức khác nhau, đều tự hứa sẽ không bao giờ gặp lại. Năm năm sau, hoa mộng ngày nào tái hiện như ác mộng. Anh nhận ra mình vẫn yêu cô, và cô, ngoài tình yêu cũng không còn vũ khí nào để phản kích. Cớ gì không phó mặc cho mọi việc lưỡng toàn kỳ mĩ? Dùng sợi dây dẻo nhất, cũng bền dai nhất, mà ràng buộc và hành hạ nhau đến tận cùng?"…









