THAY ĐỔI
truyện tự nghĩ ra…
truyện tự nghĩ ra…
Nhật ký tháng 12 năm 2018…
trả thù…
câu truyện xoay quanh về 1 người từ robloxia đến từ 2083 quay về lại quá khứ để giải cứu builderman vào năm 2014 và giành lấy 7 thanh kiếm ma phép…
couple: gumayusi x oner…
Lần đầu làm nên hơi dở mong mn thông cảm…
HẠNH PHÚC CHO EMHán Việt: Tri nhĩ hoan hỉTác giả: Kiều NguEditor: MưnTình trạng: Hoàn convertThể loại:Ngôn tình, Hiện đại , HE, Thanh mai trúc mã , 1v1 , Thị giác nữ chủ Văn án Lương Hoài Châu thiếu gia nhà họ Lương nổi có tiếng là kiêu ngạo, ngang ngược không kiêng nể mặt ai.Ai quen hắn đều biết Lương Hoài Châu có một tiểu thanh mai trúc mã tên Tống Tri Hoan, cô được hắn nuông chiều tới vô pháp vô thiên, muốn trăng tuyệt đối không cấp sao.Hai người trong mắt mọi người công nhận đích thực là một đôi, nhưng nào ngờ chưa hết cấp ba Tống Tri Hoan không một lời quăng Lương Hoài Châu qua một bên mà xuất ngoại.Sau khi Tống Tri Hoan rời đi, Lương Hoài Châu trước sau như một vẫn tụ tập bạn bè ăn chơi đàng điếm, bị người khác cợt nhả không có chút nào giống bộ dạng thất tình.Lương Hoài Châu miệng ngậm thuốc, hít vào một hơi sau đó nhả khói, nhếch mép cười khinh một tiếng: "Lão tử đây còn phải làm quả phụ cho cô ta hay sao?"-Sau này khi trở thành Lương tổng, tính khí ngày một đáng sợ.Ngoài kia truyền tai nhau rằng hắn thủ đoạn tàn nhẫn, nói đôi ba câu lập tức quyết định sống còn của một công ty,Một lần trong buổi tiệc tối, Lương Hoài Châu và Tống Tri Hoan khi 2 người gặp lại nhau.Khi đó, nàng rúc vào người bên cạnh, tư thế thân mật, nhìn hắn rồi lại nhoẻn miệng cười: "Anh trai Hoài Châu đã lâu rồi không gặp."Hắn nhìn cô cười, cắn răng mỉm cười lại: "Đã lâu không gặp." Khốn kiếp!…
Truyện : [ phát sóng trực tiếp ] Vả mặt nữ chủ cùng tra nam ( do team đặt )Hán Việt: Bị bức thành thánh mẫu [trực bá]Tác giả: Duy KháchNguồn : Wikidich.comSố chương : 58Bản edit: Đang lếtLịch đăng : mỗi ngày 1 chương bận sẽ thông báoNgày đào hố : 01/07/2020Ngày lấp hố : ......Bookcover by @Moemoenam27Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Báo thù , Trọng sinh , Phát sóng trực tiếp , Ngược tra , Nữ chủ~~~~~~~~~~~Lưu ý : Truyện edit chưa có sự cho phép của tác giả mong rằng các bạn không mang đi nơi khác ,re_up truyện@truyện đăng duy nhất tại Hương vị của biển…
KIM TAEHYNH: 23 tuổi là một người lạnh lùng , là 1 vị tổng tài lớn nhất Hàn Quốc . Có hôn ước cùng Jungkook từ hồi 4t rất iu thương Jungkook Giết người chỉ cần một cái liếc mắt Chủ tịch công ty KVJOEN JUNGKOOK: 19t người hiền hoà dễ gần nhưng đã bực tức chuyện j là người .đó 'Sống Ko bg chết'PARK JIMIN:19T bạn thân Jungkook tính tình hơi nóng nhưng nhiều lúc mang lại sự ấm áp cho cuộc sống Thẳng thắng JUNG HOSEOK:22T bạn thân TAEHYUNG sát gái nhưng chung thành vs Chim lùng nhà ta lạnh lùng ít cười Phó Chủ tịch Công ty KV…
Jimin: Tổng tài lạnh lùng chỉ diệu dàng khi ở bên bảo bối của mình. Chủ tịch tập đoàn Park đứng đầu thế giới.Jungkook: Vẫn đang đi học, là chị đại của trường, là con thỏ của tổng tài. Tiểu thư tập đoàn Joen đứng thứ 2 thế giới.Hopi: Em trai của Jimin, phó chủ tịch tập đoàn Park. Tính cách vui vẻ, hoà đồng trái ngược với anh trai.Suga: Bạn thân của Jungkook. Tính cách lạnh hơn băng, học giỏi.V: Là chị gái của Jungkook. Tính cách lầy không tưởng nhưng rất quan tâm tới em và gia đình.Và 1 số diễn viên khác…
"Mình gặp nhau khi ta còn quá bé nhưng cảm xúc trẻ thơ chưa bao giờ là giảCậu thương anh liệu anh có biết? Anh yêu cậu liệu cậu có hay?Thôi thì duyên đến phận trao, đến hay không là do duyên số"Bộ truyện được viết dựa theo trí tưởng tượng phong phú của 1 con nhỏ bị thiếu vitamin otp. Do kiếm hỏng thấy nhiều truyện có bối cảnh Việt Nam thời có hội đồng nên tự viết nhầm thoả mãn otp nên đây hoàn toàn không theo cốt truyện Lookism.OCC!OCC!OCC!…
Tống liên mới vừa thi đậu p kỳ thi cuối năm cổ hệ sẽ mặc vào niên đại văn, biến thành sống lại vai chính đích so sánh tổ, lại lười vừa nát đích nhân vật phản diện nữ phối hợp. Nguyên chủ cha tê liệt, mẹ nhặt mót đồ, toàn bộ nhà nghèo đinh đương vang, đã bị sống lại Đường tỷ hại chết!Tống liên khóc không ra nước mắt.Cái này còn làm sao chơi? Ông trời già chính là làm khó nàng cái này kẻ hèn mọn này yêu!Cũng may đinh đông một tiếng, "Văn vật bảo vệ hệ thống" thượng tuyến! Vô hạn tùy thân kho hàng, tự mang tu bổ chức năng, còn sẽ trực tiếp căn cứ di vật văn hóa giá trị, giao tiền cho tống liên cái này túc chủ.Cái thời đại này kinh tế nhanh chóng bay lên, bị đào thải đồ cũ khắp nơi đều là, thậm chí vô số quốc bảo không người thưởng thức, bảo châu bị long đong, bị văn vật con buôn cửa giá thấp vận đi nước ngoài.Trạch đấu? Thôn đấu? Nhiều không có ý nghĩa a!Ly thủy tinh, ngọc bội khoen, thương chu đỉnh đồng, Nam Dương thuyền chìm...Tống liên nhỏ vung tay lên, mua! Cũng mua! Ta phải đem bảo vật lên một lượt giao cho quốc gia!Dựa vào bảo vệ quốc bảo lấy được tưởng thưởng, tống liên giàu đột ngột phi thăng, trở thành hải trong ngoài tiếng tăm lừng lẫy đại cất giữ nhà....Tống có thừa thôi học sau ở công xưởng chết yểu, không cam lòng sống lại.Đời này nàng quyết định lãnh huyết vô tình, đem tất cả xem thường nàng người cũng giẫm ở dưới chân. Nhất là cái đó vừa nát lại yếu ớt, còn cả đời qua so với nàng tốt tống liên!Sau khi sống lại nàng thành học phách, dồn lực với khích b…
Giữa thành phố hiện đại với những con đường chằng chịt ánh đèn và tiếng còi xe, có một cửa hàng mà người ta không bao giờ tìm thấy trên bản đồ. Mỗi đêm thứ Bảy, khi thành phố còn mải mê xoay vòng theo nhịp sống, cửa hàng ấy lặng lẽ biến mất khỏi chỗ cũ, rồi sáng hôm sau lại hiện ra ở một góc phố khác, như thể nó đang lang thang giữa các thời đại. Nhưng dù đi đến đâu, cửa hàng ấy vẫn nguyên vẹn dáng hình cũ kỹ: mái ngói sẫm màu, bức tường loang rêu, và tấm biển gỗ bạc chữ như chẳng còn muốn gọi tên.Bước vào trong, người ta như đi vào một thế giới khác. Cửa hàng nhỏ, nhưng chứa đầy vô số món đồ đến từ những kỷ nguyên xa xôi lẫn thời hiện tại. Một bình gốm từ thời phong kiến nằm ngay cạnh chiếc radio xước sơn của thế kỷ trước; một thanh kiếm gỉ sét đứng cạnh chiếc máy ảnh phim đã mòn ống kính; một bức tranh sơn dầu sậm màu lại treo cạnh một đôi giày thể thao hiện đại. Tất cả chung sống trong cùng một không gian, như những mảnh thời gian rời rạc gom lại, trộn lẫn thành một dòng chảy kỳ lạ.Mỗi món đồ mang theo ký ức của riêng nó-nỗi đau, niềm vui, khát vọng, và cả những giấc mơ chưa kịp trọn vẹn. Khi ai đó vô tình chạm vào, có thể nghe thấy tiếng thì thầm mơ hồ: tiếng ngựa phi trên đồng cỏ, tiếng cười rộn rã trong buổi hội hè, hay thậm chí là nhịp thở mệt nhoài của một người vừa đặt nó xuống từ thế kỷ trước.Chủ cửa hàng cũng bí ẩn như chính nơi này. Có khi là ông lão tóc bạc, giọng trầm đục như vang lên từ lòng đất; có khi lại là một thanh niên với ánh mắt trong trẻo nh…