Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đây là 1 câu chuyện BL đậm chất học đường. Nói về chuyện tình trớ trêu giữa thầy giáo tài hoa Triệu Tử Ân và cậu học sinh năng động Dư Lãng Thần. Họ sẽ làm sao để đến được với nhau? Liệu câu chuyện của họ sẽ là SE hay HE? Tất cả xin nhờ các bạn ủng hộ. Xin cảm ơn <3…
Tên gốc: 王者时刻Tác giả: Hồ Điệp LamThể loại: võng du, e-sports, hiện đại, nam sinhSố lượng: 520 chươngTình trạng raw: đã hoànTình trạng edit: ongoingVăn án:Hà Lương là một tuyển thủ chuyên nghiệp vô cùng tài hoa của giải KPL, tiếc rằng sự nghiệp của anh gặp nhiều thất bại khiến người khác thất vọng, cuối cùng buồn bã mà giải nghệ.Hà Ngộ vẫn luôn một mực ủng hộ phía sau anh trai mình, không cam lòng với hoàn cảnh mà anh trai gặp phải, quyết tâm bước lên con đường mà anh mình đã đi.Quan sát rất nhiều trận đấu chuyên nghiệp Vương Giả Vinh Diệu khiến cậu có được tư duy vượt trội về nó, nhưng lại chưa từng tự tay chơi thử, cứ như vậy, dứt khoát tiến về thời khắc vương giả của mình.Chú thích: Vương Giả Vinh Diệu (王者荣耀, King of Glory, Honor of King): một tựa game MOBA do Tencent phát hành, bản gốc của Liên Quân Mobile.Nguồn: https://m.qidian.com/book/1011831862.html⚠️⚠️⚠️ Bản edit phi lợi nhuận và chưa có sự đồng ý của tác giả, có thể reup với điều kiện ghi nguồn đầy đủ, không chuyển ver và đặc biệt KHÔNG DÙNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI…
Chàa , qua tên truyện có vẻ đã spoil cho bạn hầu hết nội dung của truyện rồi vì vậy hãy thưởng thức nó cùng mình nhé!• MỌI CHI TIẾT TRONG TRUYỆN ĐỀU LÀ HƯ CẤU ĐƯỢC DỰNG LÊN NHẦM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ• LÀ TRUYỆN ĐẦU TAY CỦA MÌNH NÊN MỌI SƠ SÓT MONG MỌI NGƯỜI BỎ QUA.…
Tôi cũng muốn có một người mẹ luôn hiểu tôi muốn làm cho tôi cười chứ không phải người mẹ luôn mắng chửi tôi thậm tệ...không phải một người mẹ ghét tôi mỗi khi nhìn tôi như vậy...(⌣_⌣")…
Cả cái đất Sa Đéc này ai mà không biết đến cậu hai Minh, con trai của ông ba Thà, lái buôn giàu nức đố đổ vách.Nhưng hễ nhắc tới cậu hai Minh người ta liền nghĩ ngay đến...cậu hai Vỹ, bởi cậu hai Vỹ xuất hiện ở đâu thì cậu hai Minh y như rằng sẽ lẽo đẽo theo sau đến đó, đuổi mãi chẳng đi.Minh thương Vỹ, nếu nói tiếng sét ái tình nghe có vẻ hơi sến nhưng nó lại là sự thật.Cái ngày mà Minh qua nhà cậu Huân bàn chuyện làm ăn, vừa gặp Thế Vỹ thì Gia Minh đã đứng chết trân mà dòm người ta không chớp mắt. Tim cậu rung rinh kể từ đó, từ thích thích, thành yêu rồi nó chuyển hẳn sang thương.Kể từ cái ngày ấy cậu cứ lẽo đẽo theo Vỹ, mặc dù cậu cứ bị người ta phũ suốt ngày nhưng cậu lỳ lắm.Có hôm Thế Vỹ bực mình mà nói :"Tôi là người mới đi tù về đó! Anh có muốn làm nguyên nhân để tôi vào lại trong đó tiếp hong?"Lúc ấy Gia Minh chỉ cười mà đáp lại :"Vậy thì hân hạnh cho tôi quá, đúng hong em?"Thế Vỹ chỉ biết bất lực, lần đầu tiên Vỹ thấy một cái người lỳ lợm và cứng đầu đến thế.Thế Vỹ chỉ liếc mắt một cái đầy sắc lẹm, nhưng sâu trong đó lại có chút ngại ngùng khó tả."Thứ khùng điên! Tránh đường ra cho tôi về nhà!"Mặc bị chửi, bị đánh, Gia Minh vẫn theo đuổi người ta đến cùng..."Ấy ơi đi đâu mà vội mà vàng, mà vấp phải đá mà quàng phải dây? Ấy hỏng dừng thì tui đi theo ấy!"_________________Gió sao gió mát trên đầu.Dạ sao dạ nhớ dạ sầu người dưng?Gió sao gió mát sau lưng.Dạ sao dạ nhớ người dưng thế này?_Phan Gia Minh - Trịnh Thế Vỹ…
- Nguyễn Ngọc Mỹ Mỹ thông minh lanh lợi xinh đẹp hòa đồng và chịu chơi - Trần Minh Hạo là đại soái ca lạnh lùng kêu ngạo khó gần- Một người thì vui vẻ hòa đồng còn một người lãnh khốc vô tình nhưng cũng chịu không ít gian lao khổ cực để đến bên nhauĐịnh mệnh đã đưa họ đến gần với nhau bằng cách nào xin mọi người đón đọc...…
Bóng đêm bao trùm lấy mọi thứ, nhưng ở một nơi bé nhỏ nào đó đã có một đôi tim bén lửa tình mà nhấp nháy trong đêm...Mùi rượu nồng nặc khiến người ta cũng có thể say khi đi cạnh, dáng người lảo đảo bước về nơi mà con tim mình đang hướng đến, nơi mà mình nhất quyết một lòng một dạ.Rầm!Cánh cửa nhanh chóng khép lại, sau đó là một giọng nói vừa uất nghẹn vừa than trách vang lên.Người lớn ôm chặt lấy người nhỏ mãi chẳng buông, đầu cậu gục bên vai người đó, nước mắt trực trào đã tuông rơi." Hảo à, em ác lắm em có biết không? "Hảo nó đỡ lấy người kia có chút chật vật, muốn đẩy ra nhưng sao mà mãi chẳng đẩy được." Cậu hai...cậu buông con ra đi, như vậy kì lắm cậu ơi "Bỗng người kia nắm chặt lấy tay nó mà đặt lên nơi ngực trái của mình, nơi vẫn còn nhịp đập." Em vờ cái gì? Em biết tôi thương em, em biết tôi dâng cả lòng cả dạ này cho em mà? Nhưng mà em ác lắm, tim em làm bằng sắt đá hay sao? "" Chữ thương của tôi đâu phải thứ tùy tiện? Xin em đừng có xem thường nó có được không em?"Hảo nó cúi đầu, chẳng dám đối mặt với người đang hỏi mình, chợt vai nó run lên, giọng nói cũng thế." Em không xem thường...nhưng em không xứng cậu ơi "______________________Trần Phước An Khang - Huỳnh Việt Hảo.…
Lính tuần phòng hướng đạo dự tính, tư thiết như núi, OOC tràn lan, đạo mộng không gian + hắc khách đế quốc + chuyện nhỏ tám đầu ti táp cơ vừa coi cảm... Duy nhất chỗ tốt là chỉ xà tinh bệnh người không chết.Giá thiên chỉ là một rất tọa không làm chính xác vật thí nghiệm.Tất cả câu chuyện, nhất định HE, các loại BUG, hoan nghênh chủy ta.Chú thích:ESP: Extra Sensory Perception, vượt qua giác quan tri giác / vượt qua ý thức / vượt qua giác quan tiềm năng, nơi này liền trực tiếp làm siêu năng lực cách gọi khác dùng, lười biên...PVS: Persistent Vegetative State, chính là người không có tri giác rồi, không nên suy nghĩ quá nhiều...DBS: Deep Brain Stimulation, độ sâu óc bắt chước.BCI: Brain/Computer Interface, danh như ý nghĩa là tốt dù sao cũng kéo...P TSD: Post Traumatic Stress Disorder, vết thương sau ứng kích chướng ngại.…
Gã có thích em không? Có! Gã thích, không chỉ thích mà còn thấy nhớ nhớ, thương thương em vô cùngauthor: hanhh, boraTruyện chỉ được đăng duy nhất trên wattpad:genius1809, vui lòng không reup ở bất kì đâu mà chưa có sự cho phép từ tác giả. Xin cảm ơn.…
Tác giả: Minh ThyThể loại: comedy, romance, school life, học đường, hài hước , giàu là có quyền, huyền bí, tàn nhẫn.Nội dung.Kể về nỗi buồn của những thanh niên trẻ tuổi. Tình yêu đã có nhưng lại dễ bị mất. Hai nhân vật chính có cùng nỗi khát khao là muốn được người khác yêu thương quan tâm Nhân vật: hành di di, ryen trương ( ngũ hoàng phong), lâm nhiên, phạm uyênĐã đọc thì hãy follow…
Vợ trước muốn tái hônTác giả: Lâm HyEdit & Trans: Anna RyeoSố chương: 276cVăn án:Một hồi âm mưu, cô trở thành tội nhân hại mối tình đầu của anh thành người sống đời sống thực vật.Một phần di chúc, cô trở thành người vợ hữu danh vô thật của anh.Sau bốn năm kết hôn, anh đối với cô hận thấu xương, mọi cách nhục nhã.Cô phòng không gối chiếc, không muốn làm oán phụ khuê phòng, lạnh lùng ứng đối các loại hành hạ của anh.Năm năm hôn ước sắp kết thúc, lúc cô cho rằng có thể toàn thân mà lui khi đó, anh lại cấp cho nàng một đoạn sủng ái thấu tận tâm can.Cô cùng mối tình đầu của anh xảy ra tai nạn xe cộ khi đó, anh đối với cô toàn thân là máu làm như không thấy!***"Đường Hạo Nam, ký tên đi!" Đem phần"Thỏa thuận li hôn" cô đã ký xong ném ở trước mặt anh, cô bình tĩnh nói."Nghe nói cô mang thai rồi hả ?" Người đàn ông híp con ngươi đen, sâu xa hỏi."Đã phá bỏ." Cô lãnh đạm phun ra ba chữ."Cô lặp lại lần nữa? !" Anh đập bàn mà đứng lên, hướng cô chất vấn, vẻ mặt khó có thể tin!"Đã xoá sạch rồi !" Cô không biết sợ nhìn anh, tăng thêm thanh âm.Đường Hạo Nam nắm lên thỏa thuận li hôn trên bàn, xé tan nát!Anh nói: "Hạ Nhất Nhiễm! Liền tính ly hôn, người yêu cầu cũng không phải là cô! Thứ tượng gỗ như cô không tư cách!"Của dân chính cục, cô nắm chặt giấy chứng nhận li hôn đỏ sậm, hướng anh lộ ra một cái mỉm cười lạnh nhạt."Đường Hạo Nam, tạm biệt, không hẹn gặp lại." Cô kiêu căng xoay người, nước mắt rơi như mưa.Cô tiêu hết khí lực xoay người, đồng thời rút đi hồn phách của anh!…
Anh bước đến bên em thật tình cờNụ cười ngây ngất của anh khiến em hạnh phúcLời thủ thỉ của anh khi đó bên emHãy đi từ từ và ở bên nhau thật lâu dài nhéMảnh vỡ ước mơ cứa vào sâu tim rỉ máuNhững trái tim đã chai sạn vì vết thương ấy gây raNhững ánh mắt đau khổ cùng nụ cười chua chátAnh à, em xin lỗiDù đã hứa với lòng mình sẽ bảo vệ anh nhưng em không thểEm không thể làm gì hơn ngoài việc đứng đó và khócDù em biết nước mắt sẽ chẳng làm dịu được nỗi đau anh hứng chịuAnh đã cố gắng từng chút một để chạy đến gần emEm là một cô gái vô dụngEm chỉ mong anh tha thứ.Vì chúng ta sống không phải để làm vừa lòng người khácNhững trận mưa cứ rơi và toàn thân ướt sũngNhững lúc gục ngã, tự nhủ mọi chuyện rồi sẽ quaEm đã chọn anh để đặt cả tình cảm của mìnhMột ngày nào đó khi tất cả đều thay đổi Em tin rằng chúng ta vẫn sẽ bên nhauHãy nắm chặt tay em nhé, đừng lo lắng gì cho tương lai…